Tác giả: Quan Tựu
Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015
Lượt xem: 1341697
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1697 lượt.
có người thì hơi gầy một chút thôi…”
Lý Phóng nói: “Lượng Lượng, kỳ lạ thật, con trai hiệu trưởng Dương biến mất như bay hơi ấy! Công ty thương mại của anh ta gần như trống không rồi. Nghe nói anh ta thích đánh bạc, bây giờ bọn đòi nợ đã dẫm nát thềm nhà thầy hiệu trưởng Dương nhưng vẫn không tìm thấy người. Nghe bảo vệ trường nói, có lẽ hiệu trưởng cũ cũng chẳng về nhà. Ôi, nghiệp chướng! Chẳng trách người ta nói, bậc làm cha làm mẹ kiếp trước nợ con cái nên kiếp này phải trả nợ, giờ thì tôi hiểu rồi… À đúng rồi, Lượng Lượng, tôi phỏng đoán hay là con trai thầy Dương trốn ở Thái Lan? Hình như hiệu trưởng của các cô là kiều bào, hồi trước ở Thái Lan mười mấy năm, ở đó giờ vẫn còn họ hàng. Hay là con trai ông ta đến đó trốn nợ?”
Tim tôi đập thình thịch, tôi đánh hơi thấy chỗ bất ổn nhưng lại không nói được đó là gì. Tôi đặt điện thoại xuống, trầm tư giây lát. Tôi càng nghĩ càng đau đầu nên quyết định hôm nào đó sẽ cùng Phi Ca ghé thăm nhà hiệu trưởng cũ. Không thể kịp thời giúp đỡ, ít nhất cũng qua xem tinh thần ông có tốt không, trong lòng cũng an tâm hơn. Một ngày làm thầy cả đời vẫn là thầy, lúc tôi hoang mang nhất trong đời thì thầy hiệu trưởng cũ đã dẫn đường chỉ lối cho tôi. Ông là vị trưởng bối tôi kính trọng nhất.
Một ngày nữa trôi qua, lão Đàm vẫn chưa phân nhiệm vụ cụ thể nào xuống, chỉ kêu tôi quay về Cục đợi mệnh lệnh. Lý Phóng nói lão Đàm bây giờ không hơi sức đâu mà chú ý đến tôi, gần đây lão đang bị “đì” sói trán. Trong cuộc họp, mấy lần Cục trưởng nói bóng gió phê bình cấp dưới làm việc không nỗ lực. Hình như thế trận trong Cục đã đổi khác rồi, việc Cục trưởng được điều lên Thành ủy đã là vô vọng, ý của Thị trưởng muốn ông ta ở lại thêm một nhiệm kỳ. Xem ra hi vọng của lão Đàm cũng thành công cốc. Một núi không thể có hai hổ, Lý Phóng tiết lộ lão Đàm có thể sẽ phải ra đi, không phải vì không còn ai nâng đỡ mà chỉ dựa vào năng lực của bản thân, đi đến đâu lão cũng có thể tỏa sáng. Chỗ dựa lớn nhất sắp ra đi rồi, mấy đứa lâu la chúng tôi không thể không than ngắn thở dài.
Em không muốn bỏ lại mọi người để lên thiên đường một mình
Thứ bảy, kỳ thi đại học toàn quốc mỗi năm tổ chức một lần chính thức diễn ra. Trời vừa sáng là tôi đã lái xe đến điểm thi của Giang Ly, đứng ở đằng xa đợi cậu ta. Đợi khoảng năm mươi phút, cuối cùng cũng nhìn thấy cậu ta cùng một học sinh nam khác bước xuống xe đi vào trường, bên cạnh không có bố mẹ đi kèm. Một thiếu niên dáng vẻ trưởng thành đầy tự tin, cậu bé tỏa sáng ấy sắp phải trải qua thử thách đầu tiên trong đời. Tôi hi vọng kỳ thi đại học mới là bước ngoặt của cậu ta chứ không phải tôi. Tôi hi vọng mình chỉ là chấm đen nhỏ bé, không đáng kể trong cuộc đời tươi đẹp của cậu ta.
Ngày hè chói chang, ánh mặt trời gay gắt xua tan màn sương mịt mù. Tôi đứng trong nắng thành tâm cầu nguyện, xin ánh mặt trời hãy xua tan sự u ám trong lòng người, trả lại cho cậu thanh niên ấy một tương lai tươi sáng.
Tối hôm ấy, như thường lệ tôi buồn chán nằm một mình trong nhà. Thạch Đầu dạy ba lớp trung học nên vào mùa thi, áp lực của cậu ta mệt mỏi nói với tôi chuyện Giang Ly chắc chắn thi đỗ vào trường đại học A, lại thêm mấy điểm cậu ta được cộng đó thì thừa sức vào được khoa tốt nhất. Chỉ có điều hình như nguyện vọng của cậu ta không phải là trường đại học A. Đàn ông con trai đi ra thế giới bên ngoài học tập kinh nghiệm xã hội cũng tốt, tầm nhìn mở rộng rồi thì những việc mình nghĩ sẽ không bị bế tắc. Tôi “ừ” một tiếng, cũng hiểu Thạch Đầu đang an ủi mình nên mỉm cười cúp máy.
Cúp máy xuống đã là tám giờ tối, tôi nhìn chằm chằm chiếc điện thoại im lìm mất một lúc, ngọn lửa trong lòng dâng cao nửa mét. Ân hận, bối rối, nhớ nhung, tức giận, tất cả mọi tình cảm đều trỗi dậy, càng nghĩ càng bấn loạn. Nhưng tôi nhất quyết không chịu cúi đầu trước.
Đôi lông mày lưỡi mác của Khang Tử Huyền khẽ nhíu lại, vẻ mặt tươi tỉnh của tôi rõ ràng không thể lây truyền sang anh ta được. Mặt mũi nhăn nhó, anh khó chịu đưa mắt nhìn bốn phía: “Không ngờ chỗ này ồn ào như vậy!”
Trong lúc nói chuyện, hai tay anh nhấc lên thản nhiên ôm lấy eo tôi, đến khi tôi phát hiện ra thì cả người đã nằm gọn trong lòng anh.
Tôi vốn định phản kháng lại nhưng bầu không khí xung quanh lại quá tuyệt vời. Dưới ánh đèn, bọn trẻ vui cười, những quả bóng bay nhiều màu sắc đung đưa trong đêm tối. Trong không trung phảng phất vị kem dâu ngọt ngào. Vòng đu quay hạnh phúc xoay tròn những vòng quay định mệnh dưới ánh trăng. Điều khiến mọi thứ trở nên tuyệt vời hơn chính là hơi thở của người đàn ông phảng phất trên chóp mũi khiến tôi cảm thấy rất yên tâm.
Trong lòng cảm thấy xao xuyến, tôi không kiềm chế được tự nhiên cười ngây ngô. Cuối cùng, gạt sang một bên ý muốn phản kháng, tôi kiễng chân vòng tay qua cổ anh, cơ thể chúng tôi dính sát vào nhau, tôi nói nhè nhẹ vào tai anh: “Cảm ơn anh cho em một cảm giác trong mơ!”
Khang Tử Huyền ôm tôi, giọng nói dịu dàng: “Mộng là hư ảo, anh là thật, em biết không?”
“Phải, anh