Tác giả: Ám Dạ Lưu Tinh
Ngày cập nhật: 04:29 22/12/2015
Lượt xem: 1341939
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1939 lượt.
được cảnh anh và Tu Dĩnh ôm nhau ở một chỗ, đến chừng đó anh bị thông báo không nói, sợ nhất là cả người Tu Dĩnh bị bọn họ nhìn sạch trơn. Anh nghĩ bụng, sau này nhất định phải kềm nén xúc động một chút, chí ít hiện giờ không thể. Phỏng chừng từ sau vụ ngày hôm qua, tuần tra sẽ nhìn chằm chằm anh và Tu Dĩnh, có thể tránh được thì cố mà tránh.
“Trung đội trưởng Hùng?” Hai binh sĩ chào anh.
Hùng Khải nhìn họ. Nụ cười trên mặt họ rất giả tạo, anh biết bọn họ đang bàn tính gì trong lòng, còn không phải là muốn túm gáy anh sao? Còn lâu anh mới làm bọn họ thỏa nguyện.
“Sao các cậu rảnh rỗi mà đến đây?” Hùng Khải thờ ơ hỏi lại.
“Bọn em kiểm tra ấy mà. Sao trung đội trưởng Hùng ở chỗ này? Không vào phòng à?” Thật ra hẳn là bọn họ tò mò vì sao Hùng Khải lại thành thật ngồi ngoài cửa như thế hơn?
Hùng Khải tỉnh bơ đáp: “Chị dâu các cậu tắm rửa, tôi canh ở ngoài, không thể để con chuột nào thừa cơ xông vào đúng không?”
Anh chàng tuần tra cười hềnh hệch, hỏi tiếp: “Lần này không đi nhà tắm lớn nữa sao? Đổi lại thành phòng người nhà rồi?” Ý tứ bọn họ không thể rõ ràng hơn được nữa, chuyện ở nhà tắm ngày hôm qua rất đáng ngờ.
“Hôm qua còn không phải do máy nước nóng hư sao?” Hùng Khải cũng không nhiều lời. Chuyện này liên quan đến việc tắm rửa của bạn gái, không cần thiết phải nói ra miệng? Anh nghĩ nghĩ, lại hỏi: “Các cậu đến đây kiểm tra tôi?”
Tuần tra nghe câu này lập tức chối phắt: “Không có, bọn em sao dám chứ.”
“Dãy phòng dành cho người nhà này chỉ có đại đội 3 bọn tôi và đại đội 2. Phòng của đại đội 2 đều trống, vợ của đại đội trưởng ở phòng bên cạnh giờ cũng không có mặt, chỉ có mình tôi là có người nhà ở đây, các cậu không đến kiểm tra tôi thì kiểm tra ai?” Lúc này mặt Hùng Khải đã sa sầm lại, không có lấy nửa câu khách sáo. Ngày hôm qua là do không có biện pháp, đành phải cố gắng mà tươi cười đón tiếp người ta. Hiện giờ anh chằng có thóp gì bị họ bắt, anh sợ bọn họ làm gì nữa.
“Không không không, trung đội trưởng Hùng anh hiểu lầm rồi. Bọn em chẳng qua vừa lúc đi ngang qua thôi, thấy anh ngồi bên ngoài mới lại chào hỏi thôi mà. Giờ bọn em phải đi, còn mấy chỗ phải đi tuần nữa, gặp anh sau.” Nói xong hai lính tuần tra chạy tóe khói.
Đối với đám tuần tra này, Hùng Khải rất xem thường. Bởi vì bọn họ chẳng làm chuyện gì tốt, ỷ vào chuyện kiểm tra kỷ luật và tác phong của mọi người cứ làm những chuyện khiến người ta ghét, thế nên mỗi lần thấy tuần tra anh đều không hòa nhã gì cả. Bình thường anh cũng chẳng có việc gì để bọn họ túm đuôi, hôm qua nếu không phải anh quả thật làm chuyện có thể khiến bọn họ túm gáy, còn lâu anh mới sợ.
Anh lôi một thanh sing – gum trong túi ra cho vào miệng, ra sức nhai một hồi.
Anh cứ nghĩ Tu Dĩnh sẽ tắm rất lâu. Không ngờ mới được mấy phút Tu Dĩnh đã đi ra, đầu tóc còn nhỏ nước, lần này không mặc váy mà mặc một cái quần bò với một cái áo sơ – mi. Trước đây trong hình Tu Dĩnh đều để tóc ngắn. Lần đó anh vô tình nói một câu, tóc dài thì hay biết bao. Không ngờ người nói vô tình, người nghe lại để ý, Tu Dĩnh thật sự không cắt tóc nữa, hiện giờ tóc cô đã dài đến ngang vai rồi. Cô vừa tắm xong, đặc biệt xinh đẹp.
Hùng Khải phát hiện, từ lúc nhìn thấy người cô xong, bây giờ nhìn lại liền thành trong suốt, trên người cô có bao nhiêu quần áo trong mắt anh cũng thành không mặc gì. Anh ráng sức nhéo đùi mình, mắng thầm trong miệng: “Mày đúng là không ra gì, mệt cho mày còn là đàn ông kia đây, bẩn thỉu hết chỗ nói! Không được nghĩ lung tung nữa, bằng không tự động úp mặt vô tường sám hối đi!”
Núi Lửa Phun Trào
Hoạt động buổi chiều kỳ thật rất đơn giản, nhưng cũng rất thú vị. Đại đội 3 tổ chức so tài cho heo ăn.
Nói là cho heo ăn, chẳng thà nói là xách thùng nước cơm chạy. Đội nào xách được nhiều thùng nhất đội đó thắng. Hùng Khải nói với Tu Dĩnh, lúc mới đầu quả thực dùng nước cơm nhưng sau này cảm thấy trong lúc chạy nước cơm tạt ra nhiều quá nên dùng nước lã thay thế. Vì nguyên nhân này mà cho heo ăn thực tế biến thành trò chơi xách nước, chỉ còn mang tính tượng trưng mà thôi. Đại đội trưởng vừa ra lệnh một tiếng, mọi người bắt đầu chạy, thật ra cũng là một loại chạy tiếp sức. Kỳ thực chẳng có bao nhiêu thùng nước, mỗi đội năm thùng, đằng sau là vòi nước. Mọi người chỉ việc chạy đến cái thùng nước to trước mặt, đổ nước vào, sau đó người đằng sau lại chạy lên tiếp, cuối cùng thùng nước đội nào nhiều hơn thì đội đó thắng. Cái này đòi hỏi kỹ xảo. Bởi vì tốc độ chạy của mọi người thật ra không khác nhau bao nhiêu, số lượng thùng nước thì có hạn. Anh phải xách được nhiều nước với số lượng thùng có chừng trong một thời gian nhất định, quá trình chạy phải nhanh mà vững, cũng phải cố không để nước tạt ra mà tốc độ không được giảm xuống.
Các chiến sĩ vốn đã quen với việc chạy có mang vật nặng rồi nên khối lượng nước đối với bọn họ mà nói chả là gì. Khó là ở chỗ không thể để nước văng ra, cái này là mấu chốt, rất nhiều người chạy tới nơi trong thùng chả còn giọt nước nào. Đã vậ