Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Xin Chào, Vợ Đồng Chí

Xin Chào, Vợ Đồng Chí

Tác giả: Ám Dạ Lưu Tinh

Ngày cập nhật: 04:29 22/12/2015

Lượt xem: 1341936

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1936 lượt.

hư thế, đến lúc đi thật rồi có phải sẽ khóc thành tiếng không đây?
“Sao vậy? Cục cưng, sao em khóc?” Hùng Khải quay cô lại đối mặt anh, lại nhìn thấy nước mắt của cô, hoảng sợ tay chân luống cuống vuốt ve mặt cô, “Đừng khóc.”
Anh không dỗ còn đỡ, vừa dỗ, nước mắt cô ào ào chảy xuống, nức nở: “Ai nói em khóc chứ… em đâu có khóc… tại cát bay vào mắt em thôi… người ta đâu có thích khóc như anh nói…” Nói đến đây đã khóc không thành tiếng nữa.
Cô càng khóc, tay chân anh càng vụng về, không ngừng lau nước mắt cho cô, vừa lau vừa dỗ: “Xin em, đừng khóc nữa, em khóc làm anh đau lòng chết mất. Đều tại anh không tốt, chọc em đau lòng, anh đáng chết.” Giờ thì anh chẳng biết an ủi cô thế nào nữa, chồm người tới trước, trực tiếp dùng môi thay tay nhẹ nhàng hôn lên mắt cô, hôn đi từng giọt từng giọt nước mắt giúp cô.
Giây phút ấy, buồn bã trong lòng bị cảm động thay thế, cô khóc càng dữ hơn.
Người đàn ông trước mắt này, có lẽ sẽ không lời ngon tiếng ngọt như người khác, cũng không biết dỗ cho con gái vui vẻ như người ta, anh chỉ biết dùng cách của mình yêu cô thương cô, có lúc rất thật thà nhưng cũng vì sự thật thà đó mà tình yêu trong lòng cô càng nồng nàn thăng hoa.
“Em không khóc mà, ngược lại anh đừng chọc em khóc đó.” Cô ráng đè nén thương cảm trong lòng, toét miệng lộ ra gương mặt không biết là khóc hay cười.
Hùng Khải biết nụ cười này của cô hàm chứa rất nhiều chua xót, thật ra trong lòng anh cũng chẳng dễ chịu gì. Cô sắp đi rồi, lần này đi không biết khi nào mới có thể gặp lại, anh không muốn nghĩ tới vấn đề đó nhưng không thể không đối mặt với nó. Anh là đàn ông, không thể đau lòng là khóc rống lên như phụ nữ, anh có nhớ nhung không nỡ thế nào đi nữa cũng đành phải chôn dấu trong lòng.
Bao nhiều lần anh định lấy vé máy bay trong túi ra là bấy nhiêu lần nhịn xuống, lặng lẽ cất trở về. Thật ra vé máy bay ngày hôm qua đã lấy được rồi, anh không dám đưa cho Tu Dĩnh mà thôi. Vé máy bay này anh nhờ bạn ở trong nội thành mua dùm, thời gian cất cánh là 7 giờ 20 phút. Đây là yêu cầu của Tu Dĩnh, không vì gì khác, chỉ vì muốn ở cùng với người yêu thêm một chút, dù là thêm mười phút cũng được.
Tu Dĩnh lặng lẽ ăn cháo, nước mắt vẫn còn nhỏ giọt vào chén, vì sao lúc chia tay lại thương cảm nhiều thế này? Bản thân mình cũng đâu phải kiểu người đa sầu đa cảm đâu? Hùng Khải ngồi đối diện không động đữa, chỉ im lặng nhìn cô ăn, tuy biết cô chẳng ăn được bao nhiêu nhưng lần nào anh cũng chờ cô buông đũa xuống, thật sự không ăn được nữa mới lẳng lặng thầu hết đồ ăn còn dư lại.
“Tu Dĩnh, em chưa vào thị trấn bao giờ nhỉ? Hôm nay anh xin nghỉ, dẫn em đi dạo một chuyến, muốn mua thứ gì thì mua luôn.” Đợi cô ăn no, anh ăn hết chỗ còn lại, làm bộ vô tình nói.
Tu Dĩnh không đáp, im lặng vào phòng thu dọn đồ, đi thị trấn chơi; đi dạo xong còn phải vào thành phố để lên máy bay nữa. Lúc ra cửa, Hùng Khải đã ăn xong. Anh ăn rất nhanh, cả một bữa ăn không tới mười phút, cái này chắc là thói quen ở quân đội đây?
Hùng Khải vẫn lái chiếc xe của chị dâu đại đội trưởng, lúc này Mai Nhạc đã đứng chờ ở cửa. Ở chung ba ngày nay, ấn tượng của Tu Dĩnh với Mai Nhạc rất tốt, chị dâu này tính tình rộng rãi cởi mở, nói chuyện thẳng thắn nhưng lại không làm đau người khác. Cô thích chị tận đáy lòng, bây giờ sắp đi cô thật sự thấy quyến luyến.
“Em gái ngốc, đừng khóc. Không phải em còn quay lại sao? Chừng đó hai chị em chúng ta lại gặp mặt rồi.” Ngược lại Mai Nhạc không thương cảm, có lẽ đã trải qua chuyện như vậy nhiều lắm rồi nên cũng kiên cường hơn.
“Em không khóc, chị dâu.” Miệng Tu Dĩnh nói không khóc nhưng nước mắt đã lăn xuống má.
“Xem em kìa, nói không khóc mà đã khóc rồi, làm chị dâu cũng muốn khóc.” Mai Nhạc mỉm cười với cô.
Hai người cùng nhau đi ra, lúc này Hùng Khải đã lái xe đậu bên ngoài dãy phòng người nhà. Binh lính dưới quyền anh cũng tới, đều nhìn Tu Dĩnh làm cô rất xấu hổ.
“Không sao, các chiến sĩ nhiệt tình lắm, từ từ em sẽ quen thôi. Lần đầu tiên chị đến đây, họ còn nhiệt tình hơn giờ nữa.” Mai Nhạc cười giải thích.
Hùng Khải dừng xe, đi xuống xách hành lý cho cô, bỏ hành lý vào cốp xe. Kế đó, anh mở cánh cửa bên ghế phụ, yên lặng chờ Tu Dĩnh lên xe.
“Chị dâu, em đi đây.” Tu Dĩnh vẫy tay từ biệt Mai Nhạc.
Mai Nhạc tiến lên ôm lấy cô, nói: “Chị chờ em quay lại chỗ này lần nữa, chừng đó chị làm đồ ăn ngon cho em.”
Tu Dĩnh không ngừng gật đầu, đè nén nỗi thương cảm lúc ly biệt trong lòng. Sợ nhìn thấy cảnh chia tay, cô chui tọt vào xe, nhắm mắt không dám nhìn.
Bên ngoài, các chiến sĩ nhìn về phía xe, đứng thẳng người, thực hiện cái chào tiêu chuẩn của bộ đội. Tất cả đều rơi vào mắt Hùng Khải, đột nhiên anh nghĩ đến tình cảm mỗi năm chiến sĩ ra quân. Có lẽ Tu Dĩnh rời đi làm các chiến sĩ nhớ đến tình cảnh xuất ngũ mỗi năm một lần chăng? Lần nào nó cũng làm Hùng Khải không dám đối diện, gặp nhau thì dễ chia tay khó mà.
Tầm nhìn rơi trở lại người Tu Dĩnh. Anh nhìn cô, biết cô rất khổ sở nên cũng không tiện nói gì, lẳng lặng khởi động xe, đi ra khỏi doanh trại. Dọc đường, kh