The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Xin Chào, Vợ Đồng Chí

Xin Chào, Vợ Đồng Chí

Tác giả: Ám Dạ Lưu Tinh

Ngày cập nhật: 04:29 22/12/2015

Lượt xem: 1341937

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1937 lượt.

vào cô, đặt trên đùi cô làm cô run lên.
Tu Dĩnh tựa hồ tỉnh táo lại, cảm nhận được động tác nơi tay anh, đang nhẹ nhàng xoa nắn tròn trĩnh của cô, càng cảm giác được vật cứng rắn trong quần anh đặt trên đùi mình, trong nháy mắt cô thoát ra khỏi mộng ảo trở về thực tế.
“Tiểu Hùng, không thể!” Tỉnh táo lại, cô cảm thấy bản thân làm như vậy là không có trách nhiệm.
Tuy hai người đã xác định quan hệ rồi nhưng sau này như thế nào ai có thể ngờ được, ít nhất cũng phải chờ tới lúc gặp cha mẹ đôi bên rồi hẵng nói. Nếu hiện giờ cô giao bản thân cho anh, thứ nhất là cảm thấy mình quá tùy tiện, hai là cảm giác anh sẽ cho rằng cô quá ư dễ dãi, ba là sợ đàn ông được rồi sẽ không biết quý trọng. Lúc lý trí quay trở lại, xúc động cũng biến mất luôn.
“Tiểu Hùng, chúng ta không thể.” Giọng Tu Dĩnh lớn hơn.
Hùng Khải dường như không nghe thấy, môi đã di chuyển từ môi cô xuống cổ, nhẹ nhàng cắn vào tai cô, thành công ép cô thở dốc một tiếng.
Anh biết, lỗ tai của phụ nữ là bộ phận mẫn cảm nhất, chỉ cần thổi khẽ bên tai thì phụ nữ có lý trí cỡ nào cũng quăng bỏ hết, trừ tai ra còn có bộ ngực, cả vùng đất thần bí bên dưới nữa, đều là chỗ mẫn cảm của phụ nữ, đương nhiên còn có rốn nữa.
Hôm nay, Tu Dĩnh mặc váy dây. Bình thường cô đều mặc áo ngủ nhưng vì lúc đi quá vội vàng nên quên mang đồ ngủ theo. Trong doanh trại cô lại không dám ngủ nude nên đành mặc váy dây thay cho váy ngủ. Lúc tay Hùng Khải luồn từ vạt áo bên dưới vào thì cái váy đã bị cuộn lên đến phía trên, bên dưới trừ quần lót ra không còn gì hết. Anh muốn sờ mó hôn hít cực kỳ thuận tiện, không cần phải cởi quá nhiều đồ.
Nhưng tay anh lại bị Tu Dĩnh giữ lại, cô trưng ra vẻ mặt đáng thương nhìn anh, nói: “Tiểu Hùng, anh đã hứa, sẽ không dễ dàng động vào em.” Giọng cô rất nhỏ, nhưng đủ lọt vào tai anh.
Bàn tay lần mò của Hùng Khải rốt cuộc ngừng lại, cũng không hôn cô nữa, chỉ thở dốc, ra sức thở dốc.
“Anh không chạm vào em, chỉ ôm em thôi, được không?” Hùng Khải thở dốc rất lâu, cuối cùng mới mở miệng.
Tu Dĩnh đỏ mặt gật đầu, bị anh ôm trong lòng, cảm nhận nhịp tim mạnh mẽ của anh, kỳ thật cũng là một loại hạnh phúc.
Lúc nhịp tim va chạm với nhịp tim, thật ra đó là một thứ đụng chạm còn mãnh liệt hơn, chẳng qua bị hai người khống chế rất tốt, vì thế không đụng chạm đến nỗi làm cho núi lửa nhiệt tình phun trào mà thôi.
Khi đã yên tĩnh trở lại, hai người đều cảm thấy hơi ngượng, đặc biệt là Tu Dĩnh, không dám ngẩng đầu nhìn anh. Hùng Khải chỉ lẳng lặng đi vào nhà tắm, làm gì thì Tu Dĩnh không biết, lúc anh quay lại phòng vẻ mặt đã bình thường trở lại.
Một đêm này, Hùng Khải ngủ cạnh Tu Dĩnh, chỉ ôm cô không làm gì khác. Nửa đêm, sát vách lại truyền đến âm thanh đó. Lần này Tu Dĩnh không nghe thấy vì cô rúc trong lòng anh, ngủ cực kỳ yên ổn nhưng Hùng Khải thì nghe được, không nghi ngờ gì đây là một kiểu giày vò. Ôm người đẹp trong lòng, lỗ tai thì không ngừng vang lên âm thanh khiến tim loạn nhịp, không giày vò thì là gì nữa? Nhưng anh biết mình không thể làm vậy với Tu Dĩnh, anh cố nhịn cảm giác kích động trong lòng, anh làm tổn thương ai cũng không làm hại bảo bối trong lòng anh.
Hùng Khải nhẹ nhàng buông Tu Dĩnh ra, nhảy xuống giường chạy vào phòng tắm, tiếp đó vọng ra tiếng xối nước.
Tu Dĩnh nhẹ nhàng mở mắt ra. Kỳ thật cô không ngủ, chỉ là trong thời điểm đặc biệt cô không dám tỉnh đành phải giả vờ ngủ, cô sợ đối mặt với Hùng Khải trong tình cảnh xấu hổ thế này.






Nghe tiếng khóa vòi nước, cô vội vàng nhắm mắt, lật người, nghe thấy anh sờ lên giường, sau đó anh ôm lấy cô từ phía sau.
Tu Dĩnh giả vờ nhúc nhích, lật người rúc vào lòng Hùng Khải, mặt còn thoáng ý cười, miệng lẩm bẩm, “Tiểu Hùng, yêu anh.”
Hùng Khải không hề biết cô đã tỉnh rồi, nhìn khuôn mặt say ngủ của cô, tuy trong phòng không mở đèn nhưng bên ngoài có đèn đường, hắt vào có thể nhìn được lờ mờ. Anh cưng chiều hôn nhẹ lên trán cô, nói nhỏ: “Anh cũng yêu em.”
Hùng Khải đi lúc nào cô không biết, lúc cô tỉnh lại Hùng Khải đã không còn ở đó nữa. Đầu giường đặt một tờ giấy, viết: Anh sẽ mang bữa sáng qua. Chữ không nhiều nhưng khiến cô thấy ấm áp.
Bữa sáng quả nhiên do Hùng Khải mang đến. Hai người hình như quên hết sự việc kích thích tối qua, vẫn là Tu Dĩnh thẹn thùng, Hùng Khải bình tĩnh. Nhìn cô, đột nhiên anh bật cười.
Nước mắt đã đảo vòng trong hốc mắt cô nhưng bị cô dằn xuống, lặng lẽ quay mặt đi, ép nước mắt chảy ngược trở về.
Đa tình tự cổ thương ly biệt [12'>! Hôm nay là ngày chia xa, cô cố gắng quên đi chuyện đó, ra sức không nghĩ đến nó nhưng chỉ một câu của anh đã thành công làm cô đau lòng.
Gặp mặt thì vui vẻ nhưng chia xa lại cực kỳ đau thương. Cô đọc trên diễn đàn rất nhiều bài viết của các chị em như vậy, lúc đó không sao hiểu được nguyên nhân, chỉ cảm thấy bọn họ dùng từ quá phóng đại, hôm nay tự bản thân lĩnh hội chân thật nhất, đột nhiên cô cảm giác bi thương chính là thế này đây. Bây giờ còn chưa đi, chỉ vì một câu của anh mà tâm tình đã bị ảnh hưởng n