XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Xin Chào, Vợ Đồng Chí

Xin Chào, Vợ Đồng Chí

Tác giả: Ám Dạ Lưu Tinh

Ngày cập nhật: 04:29 22/12/2015

Lượt xem: 1341930

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1930 lượt.

mang balo, lúc này các chiến sĩ cũng đã trang bị chỉnh tề.
Cõng trang bị chạy đến thao trường tập hợp, trời còn chưa sáng, sao giăng đầy trời đang ngáp ngủ nhìn bọn họ tập hợp, đại đội trưởng và chính trị viên đã chờ họ ở thao trường.
Hùng Khải giống như một con báo đốm Cheetah, thể hiện sự nhanh nhạy của mình, không còn là người đàn ông cả đầu toàn là tình ý triền miên nữa.
Báo Cheetah dùng động tác nhanh nhẹn của nó trong bóng tối chứng minh, nó xuất sắc nhất.






Giảm Biên Chế
Năm 2008, nguy cơ tài chính gây chấn động đối với mảng nhà đất, phải nói là khá kịch liệt. Một bộ phận dân thành phố giữ thái độ quan sát tình hình nhưng cũng có một bộ phận tăng cường tậu nhà tậu đất. Rất nhiều công ty địa ốc đối mặt với nguy cơ đóng cửa. Tuy công ty Tu Dĩnh bị ảnh hưởng không lớn nhưng vì lúc đó sức hút của ngành địa ốc giảm sút nên công ty cũng bị lung lay, phải giảm biên chế một số nhân viên. Đối với sự kiện giảm biên chế lần này, Tu Dĩnh không phải lo lắng vì thành tích của cô khá tốt. Song, có một số chuyện, không phải cứ thành tích của anh tốt là anh có thể ở lại, chủ yếu phải dựa vào quan hệ.
Lúc đó, phòng tiêu thụ có một đồng nghiệp tên Lỗ Lỗ, là bà con của một lãnh đạo cấp cao phòng nhân sự, thành tích của cô ấy không bằng Tu Dĩnh, mà những đồng nghiệp khác không cùng trình độ thì thành tích cũng không kém. Có lời đồn đại, nói sẽ lựa chọn giữa Lỗ Lỗ và Tu Dĩnh. Lần này thì Tu Dĩnh lo lắng, không phải cô lo thành tích của mình hay là hình tượng bản thân trong mắt lãnh đạo, mà là, nếu phải chọn một trong hai vậy thì khả năng cô bị nghỉ rất cao bởi vì Lỗ Lỗ là bà con của lãnh đạo, đời nào người ta đuổi việc bà con mình.
Chuyện này, thật ra Tu Dĩnh rất muốn nói với Hùng Khải nhưng nghĩ lại, cô đã buồn bực lắm rồi, không thể để vấn đề này làm anh lo nghĩ thêm. Song cô có nói với ba mình, lại bị ba nói cho một trận: “Kêu con về công ty giúp ba con lại không nghe. Nếu bị giảm biên chế thật thì về công ty làm việc cho ba đi.”
Tu Dĩnh nhăn mày, cãi lại: “Ba, ba không an ủi con thì thôi đi, còn tạt nước lạnh cho con nữa. Nếu muốn về công ty thì con đã về từ sớm, cần gì đợi tới lúc bị đuổi mới về. Con chỉ muốn làm chuyện mình thích, đợi khi nào con có kinh nghiệm rồi về công ty phụ ba.”
“Dĩnh Dĩnh, ba hỏi thật đấy.” Vẻ mặt ông Tu không có lấy nửa điểm đùa bỡn.
“Đúng, con đang yêu, ba định tố cáo với mẹ sao?” Tu Dĩnh bày ra vẻ mặt ung dung hy sinh.
Nhìn bộ dạng cùng lắm thì chết của cô, ông Tu có cảm giác dở khóc dở mếu, con bé này, có cần bảo vệ bản thân nghiêm ngặt thế không? Hết cách, ông Tu nói: “Dĩnh Dĩnh à, muốn ba giúp con không?”
Tu Dĩnh mở to mắt: “Giúp con? Ba bằng lòng giúp con thật á?” Không tin lắm.
“Ba con giống người nói dối sao?” ông Tu không đáp mà hỏi ngược lại.
“Thì không giống, nhưng không phải ba thăm dò tin tức từ con sau đó lại cung cấp thông tin không cần hồi báo cho mẹ già chứ?” Tu Dĩnh vẫn không thèm tin lời ông Tu.
Tu Dĩnh sống với ba mẹ đâu phải ngày một ngày hai. Tình cảm ông già dành cho bà già thế nào cô còn không biết hay sao. Cái này là nhờ quan sát hơn hai mươi năm mà ra, vấp ngã một lần khôn thêm một chút, Tu Dĩnh vấp còn ít chắc? Hai cái người này cứ như sinh ra để bắt chẹt cô, lần nào cũng làm tổn thương trái tim ngây thơ đơn thuần của cô, thời gian dài, cô đã tôi luyện được trái tim cứng như thép, hai người đâm chém cỡ nào cũng đừng hòng chọt vào một phân.
“Ba già của con lần này muốn giúp con thật mà.” Ông Tu cam đoan lần thứ ba.
Tu Dĩnh ngoẹo đầu quan sát vẻ mặt ba cô, quả thật không thấy có điểm nào đáng ngờ, xem ra lần này rất thành khẩn nhưng có nên tin không?
“Nếu con không nói, đến lúc mẹ con phát hiện ra đừng nói ba không giúp con nhé.” Ông Tu tiếp một câu, thành công đánh tan nghi ngờ của Tu Dĩnh.
Tu Dĩnh bình tĩnh lại. Cô quá hiểu tính cách bà già, tuy miệng nói ước gì tống được cô đi nhưng chọn con rể lại cực kỳ kén, điểm này ba cô khá hơn. Ba luôn nói, đàn ông chỉ cần có năng lực tiềm tàng, như thế việc gì cũng làm tốt. Năm đó ba rất có tiềm lực, nhưng cô cũng tò mò, một người so đo quyền thế lợi ích như mẹ khi ấy sao lại chọn ba chỉ có tiềm lực? Tình yêu của ba mẹ thì cô biết, chẳng qua không đoán được nguyên nhân trong đó, hỏi ba thì ông Tu chỉ đáp “Năm đó mẹ con cũng giống con, ngây thơ dễ thương.” Nói không nhiều, chỉ có một câu nhưng Tu Dĩnh không tin, mẹ khi ấy và bây giờ chẳng phải cùng một người?
“Ba, ba bằng lòng giúp con thật à?” Tu Dĩnh không nhịn được hỏi lại lần nữa.
Không phải cô không tin ba, mà là tình cảm cha con chung quy cũng không qua được tình vợ chồng của hai ông bà. Ba yêu mẹ, người thường không cách nào hiểu được, đã ba chục năm rồi mà vẫn như ngày đầu, bây giờ xã hội vật chất không gặp nhiều trường hợp như vậy lắm.
Bụng lại nghĩ, Tiểu Hùng có thể như vậy với cô sao? Yêu cô cả đời, đến khi già, con cháu nhắc đến tình cảm hai người có thể kể chuyện say sưa.
Tu Dĩnh muốn nói lại thôi, đang muốn kể chuyện cô