Tác giả: Ám Dạ Lưu Tinh
Ngày cập nhật: 04:29 22/12/2015
Lượt xem: 1341928
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1928 lượt.
òm thư, đội ngũ xếp hàng càng lúc càng dài, trong lòng Hùng Khải có chút chua xót. Tình yêu người lính, khó khăn thế nào, có được bao nhiêu người có thể thông cảm cho tình yêu của họ?
Bởi vì sắp xuất phát, đêm trước khi đi, mọi người đều chuẩn bị đồ đạc.
Kiểm tra trang bị rồi lại kiểm tra, linh kiện cần thiết cho dã ngoại sinh tồn, anh hết kiểm tra của mình lại đi kiểm tra trang bị và vũ khí của chiến sĩ, sau đó hỏi chiến sĩ trong trung đội: “Lần dã ngoại sinh tồn này, mọi người có lòng tin không?”
“Có!” Các chiến sĩ đồng thanh hô.
Anh hỏi tiếp: “Lần kiểm tra này, mọi người có thể giành được khen thưởng không?”
“Có! Nhất định có thể!” Mọi người lại cao giọng hô.
“Mọi người có thể thích ứng lần dã ngoại sinh tồn này không?” Hùng Khải hỏi nữa.
“Có thể! Có thể!” Giọng mọi người lanh lảnh, cực kỳ tự tin.
“Tốt, mọi người kiểm tra cẩn thận trang bị, vũ khí của mình một lần nữa, sau đó tắt đèn nghỉ ngơi cho khỏe, nghênh đón khiêu chiến của ngày mai.” Hùng Khải điềm tĩnh hạ lệnh.
Tắm rửa, cởi quần áo, ngủ, tất cả quân nhân đều có động tác nên có của người lính, chỉnh tề, kỷ luật, còn thống nhất nữa.
Mọi người đã ngủ rồi, Hùng Khải còn phải dậy đi kiểm tra, đây là nhiệm vụ của một trung đội trưởng. Kiểm tra hoàn tất đã là nửa tiếng sau, cởi áo lên giường, yên tĩnh nằm trên giường nhưng anh không sao ngủ được, bởi vì sát hạch dã ngoại ngày mai, cũng vì nhớ Tu Dĩnh.
“Tu Dĩnh, em có ổn không? Có nhớ anh không? Sẽ không trách anh chứ?” Anh nghĩ rồi lại nghĩ, nặng nề chìm vào trong mộng, hi vọng có thể đi gặp Tu Dĩnh trong mơ.
Tiếng còi lanh lảnh phá vỡ bóng đêm tĩnh mịch, trong doanh trại yên ắng khiến người ta giật nảy mình.
Hùng Khải giật mình tỉnh dậy, mặc áo nhảy xuống giường, lắp trang bị lên người, một loạt động tác dứt khoát mạnh mẽ.
Lúc này, các chiến sĩ trong trung đội đã ăn mặc chỉnh tề, sau đó tập hợp, xếp hàng, Hùng Khải hô một tiếng: “Xuất phát, phương hướng là thao trường!”
Âm Mưu
Trước nay Tu Dĩnh chưa từng lo lắng phiền não thế này bao giờ. Đã hơn nửa tháng nay Hùng Khải không liên lạc với cô, cô cũng không cách nào liên lạc được với anh.
Thời gian này, chẳng những cô phiền vì Hùng Khải không có tin tức mà còn vì chuyện giảm biên chế ở công ty. Tới giờ vẫn chưa có quyết định đưa xuống, phải trải qua những ngày thấp thỏm bất an. Nếu an tâm, xác định bản thân bị sa thải rồi, tuy buồn thì chí ít cũng không đến nỗi hồn vía để đâu đâu như thế này. Bởi vì có khả năng dựa vào biểu hiện mấy ngày nay của mình, Tu Dĩnh ra sức làm việc, cũng vì quên đi sự thật là Hùng Khải không có tin tức.
Thời gian này, bà Tu vẫn bận rộn vì chuyện hôn nhân của Tu Dĩnh như cũ. Lần nào hào hứng nói với con gái bà tìm được cho cô một đối tượng xem mắt rất có “tương lai” đều bị Tu Dĩnh cự tuyệt mà đau lòng trở về nhưng bà không chịu buông tha. Bạn thân làm việc ở ngân hàng, một hôm đột nhiên nói với bà: “Khuê Lan, con gái cậu làm việc ở công ty địa ốc phải không?”
“Đúng thế, không phải cậu biết Tu Dĩnh làm nghề gì lâu rồi sao?” Bà Tu nhìn bạn khó hiểu.
Thật ra cô không hề muốn nói với bà Tu sớm như vậy nhưng bị bà ép đến mức này, cô không thể không nói, mặc kệ mẹ tán thành cũng tốt, phản đối cũng thế.
“Ai vậy? Điều kiện đối tượng thế nào? Làm việc ở đâu? Có tài giỏi không?” Bà Tu hỏi liền một hơi mấy vấn đề.
Tu Dĩnh lườm mẹ, lầm bầm: “Mẹ, con không phải con nít. Con biết người như thế nào thì phù hợp với mình, như thế nào thì không hợp. Tuy rằng xã hội bây giờ trọng vật chất, tình yêu cũng chú ý đến giá trị cao thấp nhưng trong lòng con trước giờ luôn hướng đến tình cảm trong sáng chân thật.”
“Nhưng cũng phải chú ý đến môn đăng hộ đối chứ, con không thể bạ ai cũng gả được?” Bà Tu có cách nhìn của bà.
“Mẹ, là con cưới hay mẹ cưới hả? Con chọn ông xã hay mẹ chọn ông xã đây? Con biết người như thế nào là thật tình, con cũng không muốn gả cho loại người lắm tiền mà rỗng tuếch.” Tu Dĩnh cũng rất kiên quyết, mẹ đừng hòng khiến cô từ bỏ ý nghĩ của mình.
“Con hiểu đàn ông tốt là thế nào sao? Mẹ là người từng trải, mẹ ăn muối còn nhiều hơn con ăn cơm đấy. Con gái chủ yếu được thoải mái, không cần vất vả kiếm sống. Mẹ chỉ có một mình con, đương nhiên muốn lựa chọn con rể cẩn thận rồi.”
Tu Dĩnh rất bực. Hùng Khải mãi không có tin tức đã khiến cô buồn bực lắm rồi, mẹ còn góp thêm một tay khiến cô càng thêm nóng nảy, cô gào lên: “Đủ rồi, con biết rồi. Chuyện này nói sau, giờ con phải đi thống kê sổ sách, mấy ngày nay là thời điểm quan trọng, con không thể lơ là được.” Nói xong đi về phòng, cửa phòng đóng sầm lại, tiếng cô vọng ra: “Ăn cơm thì gọi một tiếng. Nếu vì xem mắt gì đó thì đừng phiền con, con không có tâm tư đâu.”
Bà Tu tức không để đâu cho hết. Vừa lúc ông Tu tan làm về nhà, thấy bà xã đứng trước cửa phòng con gái vò đầu bứt tóc, biết nhất định là con chọc tức rồi, vừa thay giày vừa làm bộ hỏi: “Sao vậy, ai chọc vợ tôi thế?”
“Còn ai nữa, con gái rượu của ông đấy.” Bà Tu tức giận đ