Tác giả: Ám Dạ Lưu Tinh
Ngày cập nhật: 04:29 22/12/2015
Lượt xem: 1342036
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2036 lượt.
t vọng trong lòng anh.”
Tu Dĩnh không biết nên nói gì. Hùng Khải rất thành thực, anh không biết nói lời lọt tai, cũng không biết cách làm người ta động lòng, anh chỉ nói ý nghĩ chân thật của mình mà thôi. Đưa thẻ lương cho cô, bề ngoài là để cô muốn mua gì thì mua, thật ra đã xem cô là người nhà, là bà xã, bởi vì chỉ có hoàn toàn tin tưởng đối phương mới đưa thẻ lương của mình cho người đó. Đây là một kiểu chấp nhận, chấp nhận Tu Dĩnh, bảo cô làm sao không cảm động cho được? So với việc nói cả ngàn câu ngon ngọt còn khiến người ta thấy dễ chịu hơn, Tiểu Hùng này, bảo cô làm sao không yêu anh đây?
“Rồi, em giữ dùm anh, nhưng em không động vào tiền trong ấy đâu.” Tu Dĩnh nghĩ nghĩ, vẫn quyết định giữ thẻ lương dùm cho Hùng Khải. Nếu đây đã là một cách khẳng định, vậy cô giữ thẻ cho anh cũng là một kiểu biểu hiện cô chấp nhận anh.
Bên ngoài vang lên tiếng động “lịch kịch”, Tu Dĩnh thính tai nghe thấy bên ngoài có tiếng thì thào, “Ông đừng đẩy, tôi nghe không được.” Đấy là giọng bà Tu.
Tu Dĩnh nắm chặt điện thoại rón rén nhích tới cửa, kế đó đột nhiên mở giật cửa ra. Theo quán tính, ông Tu và bà Tu thiếu chút nữa là ngã nhào vào. Ông Tu chồm lên người bà Tu, đưa tay ra kéo bà lại mới không làm cho bà ngã sấp xuống.
“Ba, mẹ, hai người làm gì đấy?” Tu Dĩnh buồn cười nhìn bộ dạng khôi hài của ba mẹ, tình cảnh này làm cô không khỏi nhớ đến các chiến sĩ ở bên ngoài nghe lén bọn họ lúc còn trong doanh trại.
Bà Tu xấu hổ cười cười: “Mẹ… mẹ quét nhà. Đúng, vừa rồi mẹ đang quét nhà.”
“Vậy chổi của mẹ đâu?” Tu Dĩnh không muốn vạch trần bà, nhưng vẫn không nhịn được.
Bà Tu nhìn cái tay trống trơn của mình, ngẩn ra, lập tức nói: “Mẹ… ban nãy mẹ quên lấy chổi, quên mất.”
“Mẹ, nói dối kiểu này chơi không vui tí nào.” Tu Dĩnh tàn nhẫn bóc mẽ bà Tu kiếm cớ.
“Sao con không tin mẹ con hả?” Bà Tu kêu oan.
Tu Dĩnh nhìn bà khinh thường, nói: “Mẹ lấy lòng thành ra đây, chừng đó con mới tin.” Kế đó lại nhìn ba mình, “Ba, sao ba cũng đi theo mẹ làm loạn thế này? Cũng không ngăn mẹ nữa.”
“Ba mẹ làm loạn hồi nào?” Bà Tu nói, kề vào lỗ tai Tu Dĩnh, hỏi cô: “Vừa rồi con nói chuyện điện thoại với ai thế? Nói cho mẹ đi, có phải yêu đương không?” Mắt bà sáng lên, còn hưng phấn hơn cả chính bà yêu đương nữa.
“Không có.” Tu Dĩnh cắt ngang, đóng cửa cái “rầm”. Mũi bà Tu thiếu điều bị kẹp ngay khe cửa, đang xoa mũi, cửa đột ngột mở ra, gương mặt dữ dằn của Tu Dĩnh xuất hiện, “Đừng nấp bên ngoài nghe lén nữa, nếu không sau này con không cho hai người gặp con rể đâu.” Nói xong lại đóng cửa đánh “rầm.”
Bà Tu ngớ ra mất mấy phút, liền kêu la ầm ỹ với ông Tu: “Ông già, ông nghe con gái ông nói gì kìa? Cái gì mà không cho chúng ta gặp con rể? Đây là uy hiếp, uy hiếp trắng trợn!”
Ông Tu lại cười: “Đây mới đúng là con gái tôi, có khí phách của tôi năm xưa, không tệ không tệ.”
Giám Sát Ngược
Hùng Khải bên này nghe rõ mồn một mọi chuyện. Lúc bà Tu hỏi Tu Dĩnh đang trò chuyện với ai, tim anh đập dồn dập, giống như thấy mặt mẹ vợ vậy, miệng lưỡi khô khốc. Cô đóng cửa rồi nội tâm bất an của anh mới bình tĩnh lại, thì thào với cô: “Ba mẹ em phát hiện rồi sao?”
“Bọn họ không biết anh, chẳng qua muốn gả em đến điên rồi, nên mới đặc biệt quan tâm em.” Tu Dĩnh không giấu diếm, chuyện này cũng chẳng có gì phải giấu.
Hùng Khải lại không nghĩ đến vấn đề này. Anh nghĩ đến địa vị trước mắt của mình, Tu Dĩnh lại xuất sắc như vậy, cộng thêm hành động vừa rồi của ba mẹ cô, anh cảm thấy lo lắng cho tương lai của mình. Có lẽ ba mẹ cô sẽ không đồng ý gả cô cho anh. Vài cô bạn gái trước, không ít thì nhiều có nguyên nhân là do ba mẹ, vì thế lần đầu tiên anh cảm thấy toát mồ hôi vì tình cảm giữa Tu Dĩnh và anh. Nhưng anh không nói ra, chỉ lặng lẽ thề trong lòng, anh nhất định dùng năng lực của mình tạo nên khoảng trời riêng cho Tu Dĩnh.
Hôm ấy, hai người trò chuyện mãi tới mười hai giờ đêm, đây cũng là thời gian trò chuyện dài nhất từ sau khi hai người ly biệt. Gặp mặt rồi ly biệt, có rất nhiều điều muốn nói với đối phương, nếu không phải Tu Dĩnh lo lắng ngày mai Hùng Khải không có tinh thần huấn luyện, lấy suy nghĩ của Hùng Khải sẽ còn nói tiếp.
“Dĩnh Dĩnh, con nên biết, mẹ đứng cùng mặt trận thống nhất với con, con không thể lừa mẹ chuyện gì.” Bà Tu quyết định dùng tình cảm đánh động lý trí.
“Mẹ, mẹ làm như mặt trận thống nhất chống Nhật ấy. Sao con phải cùng mặt trận thống nhất với mẹ?”
Mặt bà Tu hơi run rẩy, nói: “Dĩnh Dĩnh, con không thể qua cầu rút ván được! Không thể có đối tượng rồi liền đá ba mẹ con qua một bên như thế, không được một mình độc chiếm thành quả thắng lợi.”
“Mẹ già, con nói rồi, đây không phải mặt trận chống Nhật, con và mẹ cũng không phải thời kỳ Quốc Cộng hợp tác [13'>, mẹ đừng làm như đấu tranh giai cấp ấy.” Tu Dĩnh không ăn chiêu này của mẹ già.
Bà Tu thấy con gái không chịu nhả ra, bèn nói với ông xã: “Ông già, ông nói với Dĩnh Dĩnh đi, nó không thể lừa chúng ta như thế.”
Ông Tu nãy giờ không lên ti