Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Xin Chào, Vợ Đồng Chí

Xin Chào, Vợ Đồng Chí

Tác giả: Ám Dạ Lưu Tinh

Ngày cập nhật: 04:29 22/12/2015

Lượt xem: 1341905

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1905 lượt.

nhưng khi loa thông báo đến giờ cất cánh, hai người không thể không chia xa, còn hôm nay? Nỗi buồn ly biệt vẫn đầy như cũ, trừ nỗi buồn thương này còn có một loại cảm xúc nói không nên lời, bắt đầu từ tối qua Hùng Khải thật sự không vui nổi.
Ông Tu nhìn bộ dạng nồng nàn anh anh em em lại e dè thận trọng của hai người, thật tình không chịu nổi. Ông mà còn tiếp tục làm bóng đèn, có phải cả hai cứ đứng cứng ngắc không dám rục rịch ở chỗ này không? Kiếm cớ vô nhà hàng trong sân bay ngồi, ông đi rồi, coi như là cho đôi tình nhân này cơ hội ngồi riêng với nhau nhỉ?
Vừa thấy ông Tu bỏ đi, Hùng Khải đã không kềm chế nổi bản thân. Nói thật, nhìn khuôn mặt hồng hào, đôi môi trơn bóng anh rất muốn hôn cho đã nhưng bây giờ đang ở sân bay, người đông, mình lại mặc quân phục, ôm còn được chứ hôn thì chắc chắn không được rồi. Anh thở dài, kéo Tu Dĩnh ngồi xuống băng ghế dài trong sảnh chờ, vừa lau mồ hôi cho cô vừa hỏi “Mệt không?”
Lúc lên máy bay, Tu Dĩnh không dám quay đầu nhìn, mắt ngân ngấn nước. Cô nghĩ lại lúc Tiểu Hùng ôm cô có nói “Anh sẽ không để cô chú thất vọng, nhất định sẽ dùng hành động thực tế để chứng minh, anh xứng đôi với em.”
Khi ấy cô ở trong lòng anh nên không nghĩ được gì, ngồi trên máy bay rồi mới cảm thấy câu nói này của Tiểu Hùng hơi đáng ngờ. Hay là ba nói gì với anh? Quay đầu nhìn ba lại thấy ông đang sắp xếp hành lý bèn hỏi “Ba, có phải ba tìm Tiểu Hùng nói chuyện không?”






Gặp Chuyện
Tuy Tu Dĩnh trễ nãi ba ngày nhưng là một người xuất sắc, có chậm trễ cũng không bị mai một, điều này khiến đồng nghiệp hết sức ghen tị, thậm chí còn có người nói chua lè “Xem ra đứng đầu phòng kỳ này là cô rồi.”
Lãnh đạo công ty hết sức hài lòng với Tu Dĩnh, từ việc cho cô nghỉ ba ngày là thấy. Tuy nói cô bị thương nhưng nếu công ty không cho nghỉ, vậy cũng đành chịu. Sau khi trở về, vùi đầu vào làm việc, tuy nghỉ mất ba ngày nhưng thành tích của Tu Dĩnh vẫn không kém đồng nghiệp khác là mấy.
Cùng thời gian, Hùng Khải cũng đang khẩn trương huấn luyện. Hùng Khải là lính tăng thiết giáp, tổ ba người bọn anh tham gia đại hội là thi đấu xe tăng, thế nên muốn thắng phải sử dụng xe tăng thật tốt, anh tiến hành một loạt bài huấn luyện.
“Tiểu Trương, trong quá trình lái xe tăng, nhất định phải giữ khoảng cách và trật tự.” Hùng Khải vừa chỉ huy vừa giảng giải qua bộ đàm.
“Rốt cuộc là có chuyện gì, cục cưng?” Hùng Khải càng nóng nảy hơn, hỏi dồn dập.
“Đồng nghiệp chặn cửa, em không ra được, bây giờ đang quay trở lại.” Cô muốn giấu chuyện này nhưng vừa nghe giọng nói lo âu của anh lại không kềm được.
“Vì sao bọn họ lại chặn em?” Hùng Khải không hiểu.
Vừa hỏi xong liền nghe tiếng Tu Dĩnh chạy không ngừng bên kia, còn có tiếng cô thở dốc. Cô đáp “Công ty em có tổ chức một hoạt động mang tính cạnh tranh, mỗi tháng bầu chọn một người đứng ‘nhất phòng’, sau đó bình chọn người xuất sắc nhất một năm, nghe nói là có phần thưởng. Tháng này có khả năng em được, nên có đồng nghiệp căm tức.”
Lông mày Hùng Khải nhăn tít, ý tưởng cạnh tranh của công ty cô không khác đại hội thi đấu quân sự của anh lắm nhưng vì sao lại có đồng nghiệp ganh tị mà chặn đường chứ? Không tin nổi, chẳng lẽ anh thoát ly xã hội lâu quá nên một hiện tượng như vậy cũng cảm thấy khó tin?
“Dĩnh Dĩnh, báo chuyện này cho cấp trên đi, để họ xử lý. Nếu em nhịn bọn họ sẽ được đằng chân lân đằng đầu, chỉ có chặn đứng hành vi của họ mới không làm ảnh hưởng đến em.” Hùng Khải hô.
“Vâng, em đã báo với trưởng phòng rồi, ông ấy nói sẽ lập tức tới giải quyết. Tiểu Hùng, em sợ lắm.” Tu Dĩnh luôn cho rằng trước nay mình không đắc tội ai, không ngờ lại có người oán cô đến thế.
Trước giờ cô ở công ty luôn thu mình, cũng không cho ba đến đón vì không thích để người ta đoán già đoán non. Oán hận lần này thực sự ngoài dự đoán, ánh mắt căm hận của đồng nghiệp làm đáy lòng cô hoảng sợ.
Hùng Khải hết sức lo lắng tình hình bên đó, hình như nghe tiếng người tới, đang quát tháo gì đó, sau đó lại nghe cái gì mà “giải tán, giải tán”. Anh nghĩ chắc là cấp trên của Tu Dĩnh tới. Sau đó anh nghe trong điện thoại có tiếng lãnh đạo hỏi Tu Dĩnh, tiếp đó điện thoại bị ngắt không nghe thấy gì nữa. Nỗi lo dâng lên, thậm chí Hùng Khải không nuốt nổi cơm, thật lo Tu Dĩnh xảy ra chuyện, ăn chẳng thấy ngon lành gì, cậu lính ngồi cùng bàn nhìn không nổi nữa, hỏi anh “Trung đội trưởng, sao vậy?”
Bộ đội làm chuyện gì cũng chớp nhoáng, ăn cơm ngủ nghỉ đều có kỷ luật nhất định, tốc độ nhất định nhưng Hùng Khải lại vội vàng và mấy miếng cơm sau đó chạy xộc ra khỏi nhà ăn, bắt đầu gọi điện thoại. Chuông đổ vài tiếng, không ai bắt làm anh càng sốt ruột, lại gọi, vẫn không có người nghe.
Rốt cuộc bên đó Tu Dĩnh thế nào? Có ai tới làm phiền cô nữa không? Càng nghĩ càng lo, bỗng dưng sực nhớ thời gian ở bệnh viện, anh từng gọi cho ông Tu nên số máy còn lưu lại trong điện thoại, anh bèn chuyển sang gọi cho ông.
Bên kia reo một hồi liền bắt, giọng điệu công việc của ông Tu vang lên “Xin hỏi ai vậy? Có v