XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Xin Chào, Vợ Đồng Chí

Xin Chào, Vợ Đồng Chí

Tác giả: Ám Dạ Lưu Tinh

Ngày cập nhật: 04:29 22/12/2015

Lượt xem: 1341906

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1906 lượt.

ung được.
Sau cơm chiều, tới giờ nghỉ ngơi, trước giờ điểm danh 9 rưỡi tối, anh vẫn gọi điện thoại cho Tu Dĩnh. Lúc anh quyết định bỏ cuộc, quyết định đi điểm danh thì Tu Dĩnh gọi.
Hùng Khải lật đật bắt máy “Cục cưng, em làm anh lo chết mất.”
“Xin lỗi, Tiểu Hùng. Em không nghe được, ba mẹ cứ ở bên cạnh, còn có lãnh đạo.” Giọng Tu Dĩnh hơi khàn, vừa nghe thấy tiếng Tiểu Hùng nước mắt cô lập tức trào ra.
Hùng Khải đang định hỏi chuyện thì kẻng điểm danh vang lên.
“Cục cưng, anh đi điểm danh đã. Em chờ anh, điểm danh xong anh về gọi điện cho em liền, chờ anh.”






Lại Gặp Nhau
Song điểm danh một chút mà gần một tiếng đồng hồ.
Tu Dĩnh chờ mãi vẫn không thấy anh gọi lại. Mệt mỏi, cô mơ mơ màng màng thiếp đi.
Trong mơ toàn là tình cảnh bị đồng nghiệp chặn cửa, giật mình tỉnh lại đã hơn mười giờ. Tiểu Hùng vẫn chưa gọi điện thoại lại. Trong lúc này bà Tu có vào phòng, hỏi cô chuyện thôi việc, cô chỉ đáp “Bây giờ con còn chưa muốn nghỉ, con làm việc ở công ty lâu như vậy, tình cảm cũng nhiều, tuy chuyện này có phần tồi tệ nhưng lãnh đạo xử với con không tệ, tạm thời con chưa muốn đi.”
“Chuyện này mà tái diễn lần nữa, mẹ sợ ba con trực tiếp làm cỏ công ty con luôn.” Mẹ nói có vẻ hơi khoa trương song nhớ tới nét mặt ba lúc đó, Tu Dĩnh biết khả năng này hoàn toàn có thể xảy ra.
Hùng Khải đổ mồ hôi, đành gật đầu vâng dạ.
Tiểu đoàn trưởng Lưu nói chuyện với anh cả tiếng đồng hồ mới chịu thả anh về. Trong lúc nói chuyện cũng đề cập tới Tu Dĩnh, lòng lấy làm lạ, chuyện anh yêu Tu Dĩnh sao lãnh đạo cũng biết? Tuy ngạc nhiên nhưng anh cũng ngại hỏi, lãnh đạo hỏi gì anh đáp nấy, không tùy tiện như khi nói chuyện với đại đội trưởng. Dù sao anh không thân với tiểu đoàn trưởng, hơn nữa tiểu đoàn trưởng cũng mới về không lâu, anh chưa tiếp xúc nhiều. Suy cho cùng cấp trên trực tiếp của anh chỉ có đại đội trưởng và chính trị viên mà thôi, làm việc trực tiếp với tiểu đoàn trưởng Lưu này mới có một tháng nay.
Về đến ký túc xá đã là mười giờ, mở điện thoại phát hiện năm cuộc gọi nhỡ, trong đó bốn cuộc là của Tu Dĩnh, số còn lại lạ hoắc. Điện thoại của anh luôn ở chế độ im lặng vì quân đội không cho phép dùng điện thoại tùy tiện, nhờ có đại đội trưởng và chính trị viên che chở anh mới không gặp tình trạng bị tịch thu điện thoại.
“Trung đội trưởng, có phải chị dâu gọi không?” Một cậu lính hỏi.
“Biến, tới giờ tắt đèn rồi, mau đi ngủ.” Hùng Khải ra lệnh xong liền chạy tới nhà tắm.
Lúc này người trong nhà tắm không còn nhiều, mọi người gần như đã tắm giặt xong. Vì tiểu đoàn trưởng gọi đi làm trễ thời gian, ngược lại một mình Hùng Khải tắm rửa được yên tĩnh.
Hùng Khải tắm xong vội vàng gọi điện cho Tu Dĩnh, điện thoại đổ chuông một tiếng liền kết nối, giọng nói sốt ruột của Tu Dĩnh vang lên “Tiểu Hùng.”
“Cục cưng, em ngủ rồi hả?” Hùng Khải nhẩm tính giờ giấc, ắt cô đã ngủ, không ngờ vẫn còn thức.”
“Chưa, chờ anh, sao anh đi lâu thế?” Tu Dĩnh nôn nóng nên giọng nói cũng khang khác.
“Bị tiểu đoàn trưởng gọi, nói chuyện một tiếng, tưởng em ngủ rồi, anh gọi thử thôi, ai dè em chưa ngủ.”
“Không nghe điện thoại của anh em không ngủ được.”
Trừ quãng thời gian Hùng Khải kiểm tra, hai người không cách nào liên lạc ra, mặc kệ là trước đó hay sau đó, đều phải có tiếng điện thoại của Hùng Khải thôi miên, nếu không cô không ngủ được.
“Dĩnh Dĩnh, thôi việc đi em.” Hùng Khải nghĩ thật lâu, cuối cùng vẫn thốt lên.
Hôm nay anh lo lắng nguyên một ngày, không cách nào yên tâm được, anh không muốn lo lắng sợ hãi thêm lần nào nữa. Chỉ có để cô thôi việc anh mới không đứng ngồi không yên thế này nữa.
“Em thôi việc rồi ai nuôi em hả?” Tu Dĩnh nguýt anh qua điện thoại nhưng sực nhớ Tiểu Hùng không thấy, cô chu miệng cười trộm.
“Anh nuôi em.” Hùng Khải buột miệng đáp liền.
Tu Dĩnh cười “Lương anh có nhiêu đó, sao nuôi nổi hả? Sau này đâu phải chỉ có hai người, còn phải mua nhà nữa, em không đi làm không được. Lần này bị đồng nghiệp ép là vì cuối năm thưởng lớn, có thể được một căn nhà nên đám đồng nghiệp đó bị phần thưởng mờ mắt, cảm thấy em có khả năng đứng nhất nên mới nóng vội.”
“Bọn người đó, sao lại như vậy? Chặn đường em, chuyện đó mà cũng nghĩ ra được. Lãnh đạo của em nói sao?”
“Đương nhiên là phê bình bọn họ một chập rồi, có điều em thấy bọn họ không phục đâu.” Nhớ tới vẻ mặt bọn họ lúc bị mắng, Tu Dĩnh cảm thấy chuyện này chưa xong.”
“Vậy thôi á? Thế chú Tu nói sao?” Hùng Khải cảm thấy giải quyết như vậy quá qua loa.
“Ba em…” Tu Dĩnh trợn mắt “Anh nói cho ba biết á? Thảo nào em cứ nói sao ba nhanh vậy!”
“Lúc đó anh lo cho em, em lại không nghe máy nên phải gọi chú Tu.”
Tu Dĩnh gật đầu “Ừ, lúc đó ba giận lắm, nói với tổng giám đốc công ty em, chuyện này tôi không muốn có lần thứ hai. Lúc đó tổng giám đốc chỉ biết cười trừ thôi.” Cứ nhớ tới vẻ mặt tổng giám đốc là cô muốn cười, đáng tiếc không có chụp lại được.
Hai người nói chuyện hai tiếng đồng hồ, xài hết một cái card của Tiểu Hùng.