Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Xin Chào, Vợ Đồng Chí

Xin Chào, Vợ Đồng Chí

Tác giả: Ám Dạ Lưu Tinh

Ngày cập nhật: 04:29 22/12/2015

Lượt xem: 1341894

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1894 lượt.

sự không sợ. Anh liên tục cổ vũ bản thân, hít sâu một hơi, kiên trì đi vào trong.
“Tiểu Hùng à, hôm nay tới mua gì thế?” Chị dâu quản lý cửa hàng thấy anh vào bèn hỏi.
Mức độ nổi tiếng của Tiểu Hùng trong quân doanh hơi bị cao, vì thế rất nhiều chị dâu biết anh không có gì là lạ. Vả lại đang thời gian huấn luyện, bộ đội vào cửa hàng phục vụ không nhiều lắm.
“Cái đó… em hỏi một chút, đồ dùng của phụ nữ… vệ sinh…” Hùng Khải lắp bắp, có mỗi câu này mà anh mất một phút mới nói xong.
Các bà các chị trong cửa hàng che miệng cười, người lớn tuổi hơn quát một tiếng “Đừng cười!”, nghiêm chỉnh hỏi Tiểu Hùng “Mua cho bạn gái hả? Bạn gái cậu thật có phúc, ông Trần nhà chị, đừng nói là mua băng vệ sinh, bảo ông ấy cầm thôi cũng không được. So sánh với người ta, thật là tức chết mà.”
Hùng Khải đứng đực ra đó, vào không được, ra cũng không xong, tay cũng không biết đặt chỗ nào.
“Rồi rồi, cũng không phải nói cậu, cần loại nào?” Chị dâu kia cũng không chọc anh, hỏi thẳng anh muốn mua loại nào.
Hùng Khải nói loại Tu Dĩnh muốn, chị dâu kia đi tìm hết một lượt nhưng không có, bèn hỏi một chị khác “Tiểu Vương, cô biết Whisper đặt chỗ nào không? Tôi nhớ để ở đây mà.”
“Loại đó hả, chẳng phải vừa bán hết xong?” Chị vợ bộ đội tên Tiểu Vương đáp.
Hùng Khải cảm thấy thật mất mặt, một lần chưa đủ, anh chạy hết bốn cái cửa hàng đều không có, mua cái thứ này đúng là chẳng dễ chút nào. Cả tiểu đoàn chỉ có năm cửa hàng phục vụ, bây giờ chỉ còn lại một cái cuối cùng, nếu không có vậy làm sao ăn nói với Tu Dĩnh? Sau bốn lần chạy Hùng Khải đã hết ngượng vì cái món đó, anh thật mong sẽ không uổng công chạy tới cái cửa hàng cuối cùng.
Đúng là may mắn, anh không có mất công chạy, cửa hàng cuối cùng còn một gói, không biết nên nói là xui hay hên nữa? Cầm bịch băng vệ sinh, Hùng Khải cảm giác rất phỏng tay. Thứ này bình thường cũng không phải chưa thấy, bình thường bọn họ cũng mua, lúc bọn họ chạy việt dã năm cây số thì lấy nó làm miếng lót giày. Thứ này vừa mềm vừa hút mồ hôi, là loại lót giày tốt nhất, thế nên ngày thường cũng mua không ít. Nhưng lần này không giống, chuyển biến tâm lý không giống, lúc trước mua để lót giày nên chẳng thấy có gì mất mặt, vả lại bọn họ không mua ở cửa hàng phục vụ bao giờ, toàn chui vô siêu thị. Ở đó đâu có quen ai, nhưng bây giờ rõ ràng là mua cho Tu Dĩnh, thế nên lòng anh loạn cào cào.
Cửa hàng phục vụ này khá gần với dãy phòng người nhà, áng chừng vài cây số, trên đường có đồng đội đi qua, có chiến sĩ đang huấn luyện, bọn họ nhìn thấy thứ anh cầm sẽ nghĩ gì đây? Nên biết, có rất nhiều người biết chuyện Tu Dĩnh tới doanh trại đấy. Ngẫm nghĩ, anh nhét gói băng vệ sinh vào bên trong áo, làm áo phình ra nhưng vậy còn đỡ hơn nghênh ngang cầm nó trên tay.
“Trung đội trưởng Hùng, anh đi đâu à?” Trên đường gặp được đồng đội, hỏi han vài câu.
Hùng Khải làm ra vẻ bình thường đáp “Không có, đi loanh quanh thôi.” Sau đó vội vàng đi mất.
Anh tưởng Tu Dĩnh đang chờ anh về, nhưng không dè về tới thấy Tu Dĩnh và Mai Nhạc đang ngồi dưới bóng cây nói chuyện.
“Tiểu Hùng, sao giờ anh mới về?” Tu Dĩnh hờn dỗi gọi.
Mai Nhạc cười khẽ nhìn anh và Tu Dĩnh, bỗng dưng đứng dậy nói “Chị nhớ mình còn mấy việc chưa xong. Chị đi trước đây, hai đứa nói chuyện đi.”
Mai Nhạc vừa đi Tu Dĩnh đã sờ mặt anh “Xem anh này, mặt đầy mồ hôi, chạy về hả?”
Tất cả rơi hết vào lỗ tai Mai Nhạc, chị cười cười, đột nhiên nhớ đến tình hình lúc chị và đại đội trưởng Tiếu chung sống.






JQ
Hiện tại, còn có ai khó chịu hơn Hùng Khải chứ? Chỉ có thể nhìn, không thể đụng, đây là cảnh ngộ anh phải đối mặt lúc này.
Lần này chu kỳ của Tu Dĩnh kéo dài đủ bảy ngày. Hùng Khải nhiều lắm chỉ ôm hôn, còn mấy động tác có tính thực chất thì chẳng làm được cái gì.
Mấy ngày nay, tối nào Hùng Khải cũng qua với Tu Dĩnh. Đây là phê chuẩn đặc biệt của lãnh đạo, ý tứ rõ rành rành. Hùng Khải cũng không còn nhỏ nữa, nên giải quyết vấn đề cá nhân. Vì thế đại đội cần phải ủng hộ, song cũng phải đợi sau khi tắt đèn, tuần tra xong mới tới chỗ Tu Dĩnh được. Mỗi lần ôm Tu Dĩnh, Hùng Khải đều chịu giày vò, nhìn được xơi không được, sờ cũng không sờ được, lần nào cũng phải xối nước lạnh mới hạ hỏa nổi.
Trong quân đội, ngoài huấn luyện thông thường, thật ra sinh hoạt không chuyên cũng không đơn điệu lắm. Trong doanh trại có một phòng văn hóa, ở đó có bàn bi – a cũng có máy tính. Phòng người nhà thì ti vi không, máy tính không. Có khi Tu Dĩnh cũng tới phòng văn hóa chơi vi tính này nọ, thông thường thì có Hùng Khải đi cùng song cũng có lúc một mình cô đi. Nhìn mọi người chơi bi – a, đánh bóng bàn cũng là một kiểu hưởng thụ, chưa khi nào cảm thấy thoải mái như thế.
Bữa ăn của bộ đội rất phong phú, cái này cô đã biết từ lần trước rồi, vả lại cũng đã ăn qua. Có điều hồi trước toàn bộ đồ ăn đều gắp mỗi món một ít đặt trong mâm nên cũng không nhận thấy rõ lắm. Bây giờ không giống, cả bàn đồ ăn đầy ắp, không phải tiêu chuẩn bốn món một canh bình thường nữa. C


Polly po-cket