Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Xin Chào, Vợ Đồng Chí

Xin Chào, Vợ Đồng Chí

Tác giả: Ám Dạ Lưu Tinh

Ngày cập nhật: 04:29 22/12/2015

Lượt xem: 1341893

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1893 lượt.

á của bộ đội, thông thường là cá sông, cá biển tươi rất hiếm, ở đây là đất liền, không phải ven biển, chủng loại đồ ăn rất nhiều có điều hôm nay nhiều hơn một món, đó là tôm chiên, món hải sản duy nhất. Tu Dĩnh đã ăn qua đồ biển, hải sản chú ý nhất là chữ tươi, thế nên thông thường không cần chiên mà trực tiếp luộc, thêm một chút gừng, mùi vị khá ngon, ngược lại nếu dùng dầu chiên, vị tươi của nó cũng mất. Tôm nhiều dầu, còn phải dùng tay lột, vì thế chỉ ăn có một lần Tu Dĩnh không ăn nữa, rắc rối.
“Nào, ăn con tôm này đi. Tôm nhiều chất dinh dưỡng, ăn nhiều một chút.” Hùng Khải không ngừng dụ cô.
“Dầu.” Tu Dĩnh nói khẽ.
Hùng Khải ngồi kế cô nên nghe rõ mồn một “Em đừng lột, nhiều dầu quá. Để anh lột vỏ từng con cho em.” Nói rồi anh không ăn cơm, chăm chú lột từng con tôm cho Tu Dĩnh.
Chính trị viên và và đại đội trưởng ngồi bên cạnh thấy hết, đều len lén cười thầm.
Hùng Khải chăm chỉ lột tôm cho Tu Dĩnh, lột đầy một chén, cũng mặc kệ chén cơm của mình. Các chiến sĩ ăn xong lục tục đứng dậy, đi ngang qua bàn của họ đều đưa mắt nhìn.
“Anh mau ăn đi, đừng lột nữa.” Tuy Tu Dĩnh thích ăn tôm nhưng Hùng Khải còn chưa ăn, chỉ lo lột tôm cho cô, không hay chút nào, mọi người đều nhìn kìa.
“Không sao, anh ăn cũng được kha khá rồi. Em thích ăn tôm, anh lột cho em bình thường thôi mà. Em ăn chậm một chút, ăn chút canh không? Canh cũng ngon lắm, canh tảo tía trứng gà, nhiều chất dinh dưỡng.” Hùng Khải nói rồi múc cho Tu Dĩnh một chén.
“Anh không thể lột hết tôm cho em ăn như thế, còn đại đội trưởng và chính trị viên nữa, các trung đội trưởng khác nữa, họ cũng phải ăn chứ.” Tu Dĩnh nguýt anh.
“Không sao đâu, Tiểu Tu, anh cũng không thích ăn tôm lắm.” Đại đội trưởng cười khẽ.
Ăn xong là tới giờ nghỉ trưa. Lúc Tu Dĩnh còn nghỉ ở phòng người nhà, cô không chân chính tham dự vào một ngày bình thường của bộ đội. Bây giờ cha mẹ cậu lính kia tới khiến cô được trải qua một lần thực sự ở chung với bộ đội. Hùng Khải cùng ngủ trưa với các chiến sĩ, nhưng Tu Dĩnh thì không thể theo bọn họ tới ký túc xá tập thể, vậy trưa nay cô ngủ ở đâu? Cũng không thể một mình lang thang vật vờ trong doanh trại trong khi mọi người ngủ, Hùng Khải nói như thế là vi phạm kỷ luật.
“Đi, chúng ta tới chỗ đại đội phó nghỉ ngơi.” Hùng Khải không phải kiểu người bị khó khăn chèn áp, kéo Tu Dĩnh đi tới phòng ở của đại đội phó.
“Đại đội phó không ngủ sao?” Tu Dĩnh thắc mắc.
“Hai người họ nghỉ phép hết rồi, anh lấy chìa khóa từ chỗ đại đội trưởng, em yên tâm ngủ đi.”
Phòng này là chỗ ở của hai đại đội phó, một người ở gian ngoài người ở gian trong, giữa hai gian có một bức tường ngăn, rất giống nhà hai phòng, hai người quyết định ngủ ở phòng nhỏ phía trong. Vào phòng rồi, chẳng những đóng cửa, Hùng Khải còn đóng cả cửa sổ, kéo rèm xuống. Hai người nằm trên cái giường đơn một mét, Tu Dĩnh ngủ phía trong, Hùng Khải nằm nghiêng, cánh tay luồn qua cổ cô, kéo cô dựa vào người anh.
Mới đầu, cả hai đều nằm nghiêm chỉnh. Tu Dĩnh ngủ đặc biệt yên ổn, dựa vào lòng anh có cảm giác an toàn nên ngủ hết sức thoải mái, Nhưng ngủ rồi ngủ, lại cảm thấy tệ đi chút chút. Người đẹp trong lòng, có tên đàn ông nào chịu được, huống chi còn là người phụ nữ mình yêu nhất. Anh có kềm chế được thì cũng chỉ tạm thời. Nhìn gương mặt ngủ say của cô, hơi thở Hùng Khải càng lúc càng nặng nề, cánh tay ôm cũng càng lúc càng chặt. Mới đầu anh còn hôn lên mặt cô nhè nhẹ, nông nông, càng hôn, người anh càng nóng.
“Tiểu Hùng, anh làm gì đó? Không cho người ta ngủ là sao?” Tu Dĩnh lầu bầu, lại thiếp đi.
“Dĩnh Dĩnh, anh muốn em.” Hùng Khải hôn xuống ngực cô.
“Đừng phá mà Tiểu Hùng, cái đó của người ta đến, anh biết mà.” Tu Dĩnh rất mệt, thời gian này ở bộ đội, các chiến sĩ ngủ trưa, cô cũng tập thành thói quen, hễ đến giờ là cô thấy mệt.
“Dĩnh Dĩnh, anh muốn em.” Hùng Khải lặp lại.
Con sâu ngủ trong người Tu Dĩnh vì câu này của anh mà kéo nhau chạy hết. Cô mở mắt, nhìn thấy đôi mắt sáng ngời của Hùng Khải. Ngẫm nghĩ, cũng thật khổ cho Hùng Khải, mấy ngày nay buổi trưa buổi tối anh đều ngủ cùng cô lại chẳng làm được gì, cứ phải nhịn. Cô xót anh nên cũng hiểu được suy nghĩ của anh hiện giờ. Nhưng lần đầu tiên của con gái rất quý giá, lần đầu tiên không thể tùy tiện vì thế mới lần lữa không cho Tiểu Hùng, một là sợ, hai là sợ tùy tiện. Hiện tại kinh nguyệt tới, coi như tạm thời khiến Tiểu Hùng yên tĩnh lại, nhưng trị được phần ngọn không trị được phần gốc. Đàn ông mà, dáng vẻ khao khát của anh như thế, cô biết quả thật anh chịu không nổi.
“Cái đó của em còn chưa hết, anh không thể ép em.” Tu Dĩnh nói rất đáng thương.
“Anh biết, anh không đụng vào em, hôn thôi được không?”
Hùng Khải hôn cô một cách trân trọng, Tu Dĩnh bị động đón nhận nụ hôn của anh, dần dần cũng có cảm giác.
Hai người yêu nhau, làm sao không có xung động, cái đó của Tu Dĩnh còn chưa hết nên cô cố kềm chế, cũng không dám châm lửa. Song lửa không đốt mà Hùng Khải đã bùng nổ như núi lửa rồi.
“Cục cưng, anh yêu em lắm.” Cứ một câu yêu em lại hôn một cái, từ môi nh