XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Xin Chào, Vợ Đồng Chí

Xin Chào, Vợ Đồng Chí

Tác giả: Ám Dạ Lưu Tinh

Ngày cập nhật: 04:29 22/12/2015

Lượt xem: 1341896

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1896 lượt.

au đó xuất kỳ bất ý đột nhiên vươn tay đánh về phía con dao của tên cướp. Băng cướp này, có dao thực tế chỉ có ba tên, tên gần nhất bị anh đánh rớt dao. Dao rớt xuống đất phát ra tiếng leng keng, anh xoay chân quét một cái, đá con dao vào gầm ghế. Lúc mấy tên còn lại có phản ứng anh đã xông tới một tên cầm dao khác.
“Muốn chết!” Hai tên cướp hung tợn nói, cũng xông tới chỗ anh.
Song động tác của Hùng Khải rất nhanh, thoáng cái đã lướt tới cạnh một tên, tay chụp tới tay gã, sau đó vặn ngược ra sau, cổ tay tên cướp gãy lìa. Dao rớt xuống đất, động tác nơi chân vẫn y như cũ, đá con dao vào một xó.
“Tiểu Hùng, cẩn thận!” Tu Dĩnh bỗng nhiên thét lên, tim muốn ngừng đập.
Lúc Tu Dĩnh thét lên, một con dao đã nhắm vào lưng anh đâm tới, chính là tên có dao cuối cùng.
Người trên xe cũng hoảng hốt đổ mồ hôi lạnh, con dao đó đi quá nhanh, làm người ta không kịp phản ứng.






Yêu Cầu
Lúc này cả tâm tư Tu Dĩnh đều đặt trên người Tiểu Hùng. Tuy cô biết trong quân đội Tiểu Hùng có luyện Tán đả nhưng dù sao chỉ có một mình, những người còn lại trên xe không chịu giúp đỡ, nhát dao kia vừa nhanh vừa độc, cũng không biết anh tránh được không.
Con dao sau lưng, thật ra Hùng Khải biết. Bọn họ ở trong quân đội, tuy không so được với lính đặc chủng và lính vũ trang nhưng luyện tập đối kháng vẫn thực hiện thường xuyên, tán đả, đối kháng, cũng giống như ăn cơm bữa, hơn nữa anh cũng thường đi thi đấu, tuy không phải thi đấu đối kháng đơn nhưng anh cũng xuất sắc hơn những lính tán đả khác. Sau lưng anh giống như có thêm một cặp mắt, dao còn chưa tới gần người đã nghiêng sang trái, tay xoay một vòng chụp lấy con dao từ đằng sau.
Ngay trong giây phút đó, một tên du côn khác đã nhận ra quan hệ giữa Tu Dĩnh và Hùng Khải, lập tức bóp cổ cô đồng thời quát “Nếu mày muốn mạng của bạn gái mày, tốt nhất đừng động đậy!”
Mặt Tu Dĩnh đỏ sậm, nhưng cô không rên lấy nửa tiếng. Trong lúc quan trọng thế này, cô không thể khiến anh phân tâm, huống chi còn liên quan đến sinh mạng của hành khách trên xe.
Vừa hạ xong bọn cướp, Hùng Khải bất chấp mình đang bị thương, xông tới ôm lấy Tu Dĩnh, sờ cái cổ bị siết xanh tím của cô, đau lòng hỏi “Đau không?”
Nếu không phải bản thân đang mặc quân phục, nếu không phải không thể làm xấu hình ảnh quân nhân, thật sự anh muốn xông qua đá cho chúng mấy đá, bọn chúng làm Tu Dĩnh bị thương còn khiến anh khó chịu hơn nhiều.
“Không đau, ngược lại là anh…” Cánh tay áo Hùng Khải bị dao rạch đứt, da thịt tứa máu, Tu Dĩnh đau thắt lòng.
Đều tại cô khiến anh phân tâm. Nếu không phải cô bị tên cướp kia bắt, anh cũng không bị chúng uy hiếp, càng không bị thương. Tất cả đều tại cô.
Bọn cướp bị bắt, sở cảnh sát bày tỏ lòng biết ơn. Thì ra băng cướp này là tội phạm có nhiều tiền án tiền sự, mãi vẫn không bắt được, lần này may nhờ Hùng Khải và mọi người giúp đỡ. Ghi chép khẩu cung xong, ra khỏi sở cảnh sát, Tu Dĩnh nhìn cánh tay chảy máu của anh, rớt nước mắt nghẹn ngào hỏi “Đau không anh?”
“Đau, hôn một cái.”
Lần này, không cần Hùng Khải nói, cô rơm rớm nước mắt hôn lên vết thương của anh. Hùng Khải nhìn cô, chẳng còn tâm trạng đâu mà đùa giỡn, ôm cô nói “Không đau đâu, lúc bọn anh huấn luyện bị thương nặng hơn nữa còn chịu được, huống gì là vết dao nho nhỏ thế này.”
Cùng anh đến bệnh viện băng bó nhưng Tu Dĩnh vẫn xót lòng, cho dù miệng vết thương không sâu, cô vẫn cứ đau.
Về đến doanh trại đã quá giữa trưa. Mọi người đều đang huấn luyện nên không có ai tới thăm Tu Dĩnh. Chị dâu Mai Nhạc có việc nên cũng không tới, vì thế dãy phòng người nhà chỉ có hai người. Cô được bố trí ở căn phòng lần trước. Chính trị viên vẫn chưa có đối tượng nên gian phòng này vẫn để trống, hễ có người nhà binh sĩ tới đều bố trí cho ở đây.
Vừa vào phòng, Hùng Khải lập tức khóa cửa lại, cũng lộ nguyên hình, mạnh mẽ ôm lấy Tu Dĩnh.
“Tiểu Hùng, anh làm gì thế?” Tu Dĩnh chột dạ, biết rõ anh muốn làm gì còn cố hỏi.
“Muốn ăn em.” Hùng Khải chẳng thèm giấu, bộc lộ một cách trắng trợn.
“Anh bị thương mà còn có sức thế à?” Tu Dĩnh muốn giãy ra lại sợ đụng đến tay anh nên không dám cục cựa, mặc anh ôm.
Hùng Khải ôm cô song không làm gì, miệng nói “Nhìn thấy em là có sức liền à.”
“Coi miệng lưỡi anh trơn ghê chưa, học chiêu này hồi nào hả?” Tu Dĩnh nguýt anh.
Hùng Khải lại đáp “Anh nói câu nào cũng thật lòng hết á, cũng chỉ có em mới có bản lãnh này thôi.”
“Tiểu Hùng, đừng phá. Tay anh bị thương thế này rồi, nghiêm chỉnh ngồi xuống đi, đợi lành rồi nói.” Tu Dĩnh dỗ anh, cố gắng không chạm vào tay anh.
Hùng Khải cười như mếu, làm bộ khổ sở nói “Anh bị thương rồi, em lại không quan tâm anh, chẳng có biểu hiện gì cả.”
“Sao em không quan tâm anh? Anh bị thương, lòng em cũng bị thương, đau lòng lắm.” Tu Dĩnh tức muốn khóc.
“Vậy hôn anh.” Hùng Khải chỉ vào mình đòi hôn.
Tu Dĩnh đập khẽ vào ngực anh, hờn dỗi “Người ta sốt ruột muốn chết, anh còn có bụng dạ nói đùa.”
Hùng Khải nhìn nét mặt cô cũng không chọc cô n