Tác giả: Ám Dạ Lưu Tinh
Ngày cập nhật: 04:29 22/12/2015
Lượt xem: 1341895
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1895 lượt.
ích dần xuống xương quai xanh, lại dịch xuống ngực.
Tay anh không ở yên một chỗ, chậm rãi trượt xuống bên dưới, cách một lớp quần lót xoa nắn.
“Tiểu Hùng, đừng…” Tu Dĩnh thở hổn hển cản lại.
Hùng Khải không thả ra mà mượn tay cô đè lên nhị hoa của cô. Mắt anh sáng ngời, ánh mắt lấp loáng ngọn lửa khiến cô biết lần này anh làm thật.
Anh đè cô dưới thân, phía dưới có thứ gì đó cứng như sắt đụng vào nơi mềm mại của cô, làm Tu Dĩnh kinh hoảng.
“Tiểu Hùng, em sợ…” Tu Dĩnh túm chặt lấy quần áo cô, thè lưỡi liếm môi.
“Đừng sợ, anh không đụng vào em.”
Hùng Khải ôm siết lấy cô, khẽ khàng va chạm phần thân dưới, chỉ là đụng nhẹ qua lớp quần áo.
Trong mắt anh, Tu Dĩnh nhìn thấy nét đau lòng, lòng cô thắt lại. Cô kéo khóa quần anh, để tiểu Hùng Khải thoát ra ngoài.
“Dĩnh Dĩnh, em…” Hùng Khải kinh ngạc nhìn cô.
“Tuy chu kỳ của em tới, nhưng em bằng lòng để anh va chạm bên ngoài, em cho phép anh.”
“Không cần đâu, anh nhịn được.” Hùng Khải cũng không muốn làm cô bị thương.
“Không sao, chỉ cần không đi vào, anh ở bên ngoài, không sao, cách lớp quần mà.” Tu Dĩnh tặng cho anh ánh mắt khích lệ.
Hùng Khải thực sự nhịn không nổi nữa, anh nhịn năm ngày rồi, ngày nào cũng ôm Tu Dĩnh ngủ, chỉ nhìn mà không làm ăn gì được. Giày vò cỡ nào, hễ là đàn ông đều biết. Lần này tuy không thể đòi cô, nguyên nhân là do cơ thể nhưng có thể ma sát bên ngoài cũng coi như tiến bộ rồi, được Tu Dĩnh ngầm chấp nhận, cái này khiến anh vui còn hơn được ăn thịt nữa.
“Dĩnh Dĩnh, em thật tốt, anh yêu em.” Anh hôn môi cô, liên tục dùng cái đó ma sát Tu Dĩnh.
Tu Dĩnh cũng động tình. Anh vừa đụng chạm, kỳ thật người khó chịu biến thành cô, cái cảm giác trống rỗng khiến cô mấy lần muốn để anh tiến vào nhưng cô không dám đem thân thể mình ra làm trò đua.
Trong lúc va chạm, ma sát càng lúc càng nhanh làm Hùng Khải có khoái cảm muốn phóng thích. Lúc thứ nóng bỏng kia phun ra cũng làm dơ quần lót của Tu Dĩnh, đồng thời chiếu cũng dính đầy chất dịch trăng trắng.
Tình Khó Nhịn
Thời gian nghỉ trưa bắt đầu từ sau giờ cơm đến hai giờ chiều, giờ nghỉ của hai người vì trận giày vò này mà tiêu gần hết.
Mới chợp mắt một lát, còi hiệu đã vang lên, kết thúc giờ nghỉ. Hùng Khải có huấn luyện bình thường nên không thể nằm ườn trên giường được, anh vừa bò dậy vừa dặn Tu Dĩnh ngoan ngoãn nghỉ ngơi.
Hùng Khải vừa đi, Tu Dĩnh cũng không ngủ tiếp được nữa. Cô lặng lẽ ngồi dậy nhìn ra ngoài cửa sổ. Phía ngoài phòng này là thao trường, vì thế nhìn từ đây ra có thể thấy tình hình huấn luyện của các binh sĩ, chỉ có điều không phải sân tập của đại đội Hùng Khải mà của một đại đội khác.
Căn phòng này nối liền với phòng họp ở phía ngoài, trên tường phòng họp treo đầy sự tích anh hùng năm đó, cũng coi như là một phòng trưng bày nho nhỏ, một căn phòng nhỏ mà đủ thứ công dụng. Mai Nhạc có nói qua, điều kiện quân đội khá vất vả, đặc biệt là phòng ở, vì thế phòng họp kết hợp luôn với phòng trưng bày, cũng không lạ lắm.
“Sao vậy? Cậu nói rõ ràng xem nào.” Lưu Vũ nhận được điện thoại của Hùng Khải, cảm thấy sự việc nhất định rất nghiêm trọng nên mới bảo anh kể lại rõ ràng.
“Là thế này. Trong đại đội có cha mẹ một binh sĩ tới, nên đối tượng của em nhường phòng người nhà cho ba mẹ cậu ta ở. Cô ấy không có chỗ ngủ trưa, em dẫn cô ấy lên phòng đại đội phó ngủ, anh ấy đang nghỉ phép. Nhưng chuyện này bị tuần tra phát hiện, bọn họ biết đối tượng của em, vì vậy rất có khả năng sẽ xử phạt em, nên…” Hùng Khải nôn nóng đến đổ mồ hôi hột.
Gieo Hạt
Mỗi đại đội đều có mấy miếng đất trống, dành cho chiến sĩ lúc rảnh trồng rau, một là giết thời gian, hai là thêm khẩu phần ăn cho đại đội, một công đôi việc. Ngày hom sau, Hùng Khải dẫn Tu Dĩnh tới chỗ đất trồng rau. Lúc đó các chiến sĩ đã có mặt, cuốc đất, gieo hạt, vãi mầm, sục sôi ngất trời. Cả miếng đất vuông vức bị các chiến sĩ xới thành từng ụ hình vuông ngay hàng thẳng lối, để ụ đất đó tạo thành hình vuông, bọn họ còn dùng dây thừng buộc lại để chỉnh.
Thấy hai người tới, các chiến sĩ đều nhiệt tình chào hỏi, Trung đội trưởng, anh dẫn chị dâu tới cùng lao động với bọn em à?”
“Sao hả? Cho các cậu trồng chứ không cho tôi trồng à? Tuy tôi chưa trồng rau nhưng không ăn thịt heo cũng nhìn thấy heo chạy rồi, tôi biết trồng hoa.” Trong mắt Tu Dĩnh, trồng rau với trồng hoa thì cũng cùng một nguyên tắc, lý nào có chuyện trồng rau khó hơn.
“Đừng, chị dâu, đừng làm dơ quần áo. Nếu không, trung đội trưởng chắc chắn trị bọn em.”
Hai người chạy giỡn giữa khoảnh đất trồng rau, đạp hư hết cả luống đất đã xới chỉnh tề, các chiến sĩ phải làm lại nhưng không ai oán giận, bởi vì bọn họ hào hứng, lâu lắm không được cười như thế.
Kết quả truy đuổi của hai người kia, Hùng Khải bị Tu Dĩnh đuổi kịp, tay cô vốc đất sình sau đó trét lên mặt anh, chốc lát mặt Hùng Khải đầy đất. Cô phá lên cười, vội vàng dùng điện thoại chụp lại.
“Đừng chụp, mất mặt lắm.” Hùng K