Tác giả: Ám Dạ Lưu Tinh
Ngày cập nhật: 04:29 22/12/2015
Lượt xem: 1341882
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1882 lượt.
Liên Hoan
Gặp mặt cô Tiểu Trà kia lần nữa là sau bữa tối. Hai người từ thành phố X quay về suýt nữa thì trễ, không kịp giờ ăn tối. Cả hai chạy gấp, mồ hôi đầy mặt, Tiểu Hùng đi báo cáo còn Tu Dĩnh ở bên này thở dốc.
Bữa tối vẫn ăn trong phòng. Thật ra đi nhà ăn không quen, bao nhiêu người nhìn cô như nhìn quái vật ấy, thèm ăn mấy cũng bay sạch sẽ. Lần này Tu Dĩnh tưởng Tiểu Hùng sẽ tới ăn cùng cô, không ngờ người tới lại là Tiểu Trà. Nguyên nhân là Tiểu Trà đi nhà ăn thì không tiện cho lắm, ở trong phòng ăn một mình càng không tiện nên chính trị viên tự quyết định để cô ấy đến ăn cùng Tu Dĩnh. Tiểu Trà không có ý kiến, dù sao thêm một người ăn chung cũng có cái thú của nó, còn quen thêm được một người bạn, đúng là chuyện tốt.
Vì lần này có hai người ăn, đồ ăn phong phú hơn nhiều, còn có tiêu chuẩn ăn tập thể cao nhất nữa. Chính trị viên và Tiểu Hùng giới thiệu hai người với nhau xong liền đi mất, quay về nhà ăn ăn cơm, để lại hai cô gái nhìn nhau. Dù sao cũng là con gái thời đại mới, đều lăn lộn ngoài xã hội nên cũng không quá câu nệ, không tới vài phút đã quen rồi, bắt đầu nói đủ thứ chuyện trên trời dưới đất. Đều là vợ lính tương lai, chủ đề chung cũng kha khá, không mất bao lâu hai người đã như chị em, hận sao gặp nhau quá trễ.
“Chị Tiểu Trà, lần này chị đặc biệt đến tìm chính trị viên à?” Hỏi xong Tu Dĩnh mới cảm thấy mình thừa lời, không đặc biệt đến tìm chẳng lẽ đi ngang ghé vô chắc?
“Vậy sau đó làm sao hai người yêu nhau? Là chính trị viên theo đuổi chị hả?”
Tiểu Trà lắc đầu, ngừng lại trong giây lát mới nói “Là chị theo anh ấy. Bởi vì từ nhỏ đã sùng bái quân nhân, lại thêm anh ấy cứu chị, chị muốn anh ấy thành bạn trai mình. Nhưng anh ấy không cảm kích, đó, ban ngày chặn chị ngoài cửa không cho vào, còn gọi điện thoại bảo người ta nói mình đã ra ngoài rồi nữa. Chị quá hiểu tính anh ấy, thế nên mới cương quyết bắt anh ấy ra đón chị. Hồi sáng có phải các em hoảng hồn không? Cảm thấy cô gái này quá hung dữ?” Tiểu Trà ngượng ngùng, nói đến đó cô cúi đầu xuống, đỏ mặt.
Tu Dĩnh liều mạng gật đầu, quả thật khi đó cô nghĩ như thế, cảm thấy Tiểu Trà quá mạo hiểm, lỡ chính trị viên không ra thì làm sao? Chẳng lẽ ngồi ngoài cửa một đêm? Có điều chính trị viên vẫn là chính trị viên, không nỡ để con gái nhà người ta chịu khổ, hơn nữa Tiểu Trà quả thật dũng mãnh, có lúc cô nghĩ, sao mình không như thế nhỉ?
Hai người vừa ăn vừa trò chuyện, nói tới mấy tiếng đồng hồ, cả hai cười lớn, cứ như đã quen biết từ lâu. Lúc Tiểu Hùng và chính trị viên tới vừa vặn thấy Tu Dĩnh và Tiểu Trà hai người đang nằm xiêu vẹo dựa vào nhau, nói chuyện liến thoắng, tư thế rất khó coi.
Tiểu Hùng và chính trị viên thật tình không chịu nổi tư thế nằm của hai cô nàng, cũng hết sức kỳ quái sao hai người mới biết nhau mà đã thân thiện tới mức này, càng kinh ngạc về cung cách ở chung của phụ nữ. Cả hai không biết, hai cô gái này đến từ hai nơi khác nhau nhưng lại cùng chung mục đích là thăm bạn trai, cuối cùng gặp nhau ở doanh trại, vừa gặp đã kết bạn, không thể không nói đây là duyên phận.
Bề ngoài Tiểu Trà rất xinh đẹp, rất nữ tính nhưng tính cách thực tế lại phóng khoáng, từ một loạt động tác của cô ấy đối với chính trị viên lúc ở ngoài cổng là thấy.
Hai người đàn ông bị hai cô gái trừng mắt đều im lặng đi ra, không thể đắc tội cọp cái được, huống chi là hai con cọp cái liên thủ.
Vốn dĩ căn phòng này thuộc về Tiểu Trà, bởi vì phòng người nhà tạm thời có hai căn, một căn dành cho người nhà đại đội trưởng, một căn của chính trị viên. Bình thường nếu người nhà trung đội trưởng đến cũng có thể ở, nếu tới cùng lúc thông thường sẽ ưu tiên cho đại đội trưởng và chính trị viên. Nhưng Tu Dĩnh đã ở đây lâu như thế, Tiểu Trà nói sẽ ở nhà khách làm Tu Dĩnh rất ngại, dù sao là cô chiếm phòng của người ta, Tiểu Trà lại nói “Chúng ta là chị em, cần gì so đo mấy chuyện này? Vốn dĩ em tới doanh trại trước, chị đến sau sao có thể giành phòng với em? Đừng để ý nữa, chị ở nhà khách còn thoải mái hơn, điều kiện ở đó tốt hơn chỗ này nhiều.” Tu Dĩnh rất cảm động, tình bạn liền thể hiện ở giờ phút này, tuy hai người quen biết còn chưa được vài ngày.
Bởi vì quen biết trong doanh trại, hễ rảnh ra Tu Dĩnh lại tìm Tiểu Trà, còn có Đường Tiểu Miểu nói chuyện. Không biết Mai Nhạc có chuyện gì trễ nãi, lâu lắm không thấy tới, nghe nói cứ cuối tuần là đại đội trưởng lại qua căn nhà của họ ở thành phố X. Tu Dĩnh rất thích Thính Thính, đùa cậu bé này rất vui, mới tròn một tuổi, còn chưa biết nói, mới biết bập bẹ u ơ vài chữ, có điều đã biết đi lẫm chẫm rồi.
Tiểu Trà đến đúng dịp 1 – 10. Do Tu Dĩnh đến sớm nên ở trong doanh một thời gian. 1 – 10, quân đội tổ chức liên hoan, mọi người ca hát xong, cùng với một loạt tiếng pháo vang lên, tất cả vỗ tay hoan hô đi tới nhà ăn, bàn ăn đã bày biện sẵn các món ăn vô cùng thịnh soạn, còn có rượu bia nữa. Lúc này không phân biệt cấp trên cấp dưới, đại đội trưởng phát biểu xong, mọi người mặc sức uống, không có điều lệ quân đội, chỉ có không khí ăn mừng ngày lễ. Tu Dĩnh và Tiểu Trà ngồi