Tác giả: Ám Dạ Lưu Tinh
Ngày cập nhật: 04:29 22/12/2015
Lượt xem: 1341877
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1877 lượt.
bảo cô không cần về nhà liền, cũng có việc thương lượng với cô.
Cách thời gian ông Tu tới càng lúc càng gần. Ngày hôm đó Tiểu Hùng và cô cùng nhau ra khỏi phòng người nhà. Tiểu Hùng nói với cô, gần đây cửa hàng phục vụ có mấy món ăn rất ngon. Đến nơi cô mới biết, hóa ra là mấy loại kem ly, anh dẫn cô đi mua nó.
“Không phải kem thôi sao? Anh hào hứng thế?” Tu Dĩnh vừa ăn kem vừa chọc anh.
“Tại em không biết, kem này ở bộ đội quý lắm đó. Chỉ cần có kem về, không tới một tiếng là bị giành hết nên anh mới vội vàng kéo em đi.” Nhìn cô ăn thôi là đã có cảm giác hưởng thụ rồi.
“Nghe anh nói kìa, làm gì mà khoa trương thế?” Tu Dĩnh liếc anh, nhịn cười.
“Anh nói thật mà, bình thường các chiến sĩ cũng không ăn vặt, nhưng chỉ cần có kem là giành hết trơn. Vì món kem này anh canh lâu lắm đấy, chỉ để mua cho em thôi.” Nói đến đó anh dán mặt lại.
Tu Dĩnh buồn cười trề môi với anh “Học được tính dẻo miệng hồi nào thế.”
Hai người đi về khu người nhà, giữa đường phải đi qua sân huấn luyện. Hùng Khải không dám lại gần cô, sợ bị tuần tra bắt gặp nhưng vừa vào khu người nhà, anh liền dính lấy cô.
“Nè, em nói cho anh biết, cách xa em ra.” Tu Dĩnh đá cho anh một đá.
Hai người vừa nói vừa cười đi về phòng mình. Lúc sắp về tới phòng lại nhìn thấy hai tuần tra đi từ hướng phòng họ ra, lúc đi ngang nhìn hai người bằng ánh mắt kinh ngạc một thoáng liền đi mất.
“Hai người này làm gì thế? Không có việc gì chạy tới khu người nhà làm gì?” Tu Dĩnh lấy làm lạ quay đầu nhìn.
“Bọn họ rảnh, rảnh quá mức.” Hùng Khải không buồn chớp mắt, mở cửa phòng.
Vừa vào phòng cô đã bị Hùng Khải vật ra giường. Tu Dĩnh đỏ mặt “Anh dậy đi.”
“Không dậy, vĩnh viễn cũng không dậy.” Anh chơi xỏ lá, lại định hôn lên cổ cô.
Lửa cứ thế bén lên. Miệng Tu Dĩnh nói không muốn để anh đụng vào nhưng bị anh hôn như thế, toàn bộ tuyến phòng ngự không còn nữa, thở dốc, rên rỉ, lặng lẽ vang lên trong căn phòng nhỏ.
“Tiểu Hùng, anh nhẹ chút…” Giọng Tu Dĩnh nũng nịu, run rẩy.
“Anh mà nhẹ thật, em chịu nổi không? Còn muốn không?” Tiếng Hùng Khải thở hổn hển.
“Không muốn, thật sự không muốn đâu.” Giọng Tu Dĩnh khiến người ta có cảm giác tê dại chết người.
“Không muốn thật hả? Vậy được thôi, tôn trọng ý muốn của bà xã đại nhân, anh đi ra à.” Hùng Khải có vẻ bất lực.
“Anh làm gì đó?”
“Đi ra mà?”
“Đáng ghét, anh đáng ghét lắm.”
Thở dốc càng nặng nề, âm thanh ái muội, ngọt ngào, lại khiến người ta đỏ mặt lan ra khắp phòng.
Lúc chiến đấu hoàn toàn kết thúc, cả hai đều mệt thở hổn hển, nhưng hạnh phúc. Tu Dĩnh nằm sấp trong lòng Hùng Khải, nhớ lại màn dạt dào vừa rồi, mặt đỏ như gấc.
“Em nói coi, sao anh muốn em hoài mà không thấy đủ?” Hùng Khải vuốt ve tấm lưng trơn mịn của cô, chỉ cảm thấy luồng hơi kia lại xông lên rồi.
“Em nói anh có thôi đi không, em mệt rồi, đừng có hành em nữa.” Tu Dĩnh đập tay anh, muốn gạt cái tay đang vòng trên eo cô ra.
Hùng Khải lại như Thái Sơn áp đỉnh, đè cô dưới thân “Không đủ, cả đời cũng không đủ.”
Đang định thi hành chế tài với cô thì tiếng còi tập hợp khẩn cấp đột ngột vang lên.
Hùng Khải nhổm dậy khỏi người Tu Dĩnh, hấp tấp nhảy xuống giường, vơ quần áo tức tốc mặc vào.
“Sao vậy?” Tu Dĩnh ngồi dậy, thân hình mê người cứ thế hiện ra trước mặt Hùng Khải.
Lúc này Hùng Khải đã mặc đồ xong, nhìn dáng vẻ mê hồn của cô, xông lên hôn cô một cái đáp “Anh đi tập hợp khẩn cấp, lát nữa xong rồi anh quay về tìm em.”
“Nhưng anh…” Tu Dĩnh nhìn cái lều bên dưới, lo lắng anh cứ thế chạy ra sẽ bị người ta thấy.
Hùng Khải buông áo xuống che, nói “Không sao. Anh đi đã, em nghỉ ngơi đi, chuẩn bị tiếp ứng cho anh.” Nói rồi chạy đi mất.
Hùng Khải đi rồi, cô nằm trên giường mới bắt đầu chậm rãi cân nhắc tình hình trước mắt. Hễ nghĩ tới cảnh cáo của mẹ trong điện thoại, cô lại thấy đau đầu.
Bước Ngoặt
Cuộc sống hạnh phúc luôn bị mưa to gió lớn phá vỡ. Lúc nhìn thấy ông Tu và bà Tu, Tu Dĩnh càng khẳng định câu này là đúng.
Khi ông Tu gọi điện thoại tới, Tu Dĩnh lập tức tới phi trường đón ông. Cô cứ nghĩ lần này chỉ có ông Tu tới, không ngờ bà Tu cũng theo tới thành phố X. Khoảnh khắc nhìn thấy bà Tu ở sân bay, cô kinh ngạc sửng sốt, có thể dùng tới hai chữ hoảng sợ để hình dung.
“Mẹ, sao mẹ tới đây?” Cằm cô thiếu điều rớt xuống đất.
Thật ra, câu này cô định hỏi ông Tu kia, bởi vì ông không nói mẹ cũng theo tới, nếu biết bà tới cô nhất định sẽ chuẩn bị sẵn.
“Hạ sĩ quan thì làm sao? Mẹ không ưa hạ sĩ quan hả? Tiểu Hùng tốt hơn Phương Thành nhiều, con không thích Phương Thành, sao nào? Đúng, Phương Thành rất giỏi, hiện tại đã là tiểu đoàn phó, sắp lên tiểu đoàn trưởng rồi, vậy thì sao? Anh ta là tiểu đoàn trưởng thì con phải yêu anh ta à, anh ta là tiểu đoàn trưởng thì liên quan gì đến con? Mẹ, đây không phải chợ mua bán rau, cùng giá tiền thì chọn đồ ngon. Đây là chuyện trọng đại cả đời con, con biết người như thế nào hợp với mình, người nào không hợp. Phải, trước mắt Tiểu Hùng là hạ s