Tác giả: Ám Dạ Lưu Tinh
Ngày cập nhật: 04:29 22/12/2015
Lượt xem: 1341983
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1983 lượt.
r>Ông Tu vừa tức vừa giận, chỉ tay vào bà Tu, cuối cùng nói “Bà thật là, tôi không biết nên nói bà sao nữa. Không sai, lúc đầu tôi không đồng ý. Nhưng Dĩnh Dĩnh thích, chúng ta không thể chia cắt chúng nó như thế. Tuy thằng bé Tiểu Hùng này không có tiền đồ nhưng tính rất được…”
Hiểu Lầm Giữa Đôi Bên
Hùng Khải rất khổ sở, tất cả việc xảy ra hôm nay như một cơn ác mộng vây khốn anh, như một con rắn độc quấn lấy anh. Còn nhớ lúc sáng, vì có tập huấn nên anh dậy rất sớm. Lúc ấy Tu Dĩnh còn ngủ, nhìn gương mặt hạnh phúc của cô, anh rất thỏa mãn, có điều kéo dài được bao lâu? Anh không biết, con đường trước mặt họ còn rất dài, vả lại đầy gian truân. Hôm nay lòng anh đặc biệt phiền muộn, có linh cảm chẳng lành, dường như sắp xảy ra chuyện gì đó, nhưng khi ấy anh không nghĩ nhiều lắm.
Anh sắp phải tham gia đại hội thi đấu quân sự, đại đội trưởng đặc biệt huấn luyện riêng cho anh. Đại đội trưởng nói, chuyện này quan trọng lắm, ảnh hưởng tới đại đội, thậm chí là toàn trung đoàn, anh không được để chuyện tình cảm trai gái ảnh hưởng, phải lấy sự nghiệp làm trọng.
Trong lúc huấn luyện, Tu Dĩnh gửi tin nhắn nói cô sắp về nhưng lại quên mất địa chỉ doanh trại, bảo anh nhắn lại cụ thể. Đang giờ giải lao, thành thử anh có thời gian nhắn lại, chỉ là trong lòng thoáng khó hiểu, sao cô lại quên địa chỉ được? Lạ thì lạ, nhưng anh vẫn nhắn lại. Nếu anh biết tin nhắn đó gửi đi sẽ mang đến tai nạn cơ hồ hủy cả đời anh, anh sẽ không đời nào nói. Có điều không ai dự đoán trước được điều gì, cũng không có thuốc hối hận.
Anh bị cảnh vệ trung đoàn gọi đi, nói là trung đoàn trưởng tìm anh có việc. Cả người anh toàn bùn sình, dầu máy, cũng không kịp thay đồ, không thể để trung đoàn trưởng chờ được? Vì thế anh mặc nguyên bộ đồng phục huấn luyện đầy mùi dầu máy chạy tới phòng làm việc của trung đoàn trưởng, lại thấy một người phụ nữ, một phụ nữ rất giống Tu Dĩnh, có vẻ anh đã hiểu.
“Vậy chuyện bà Tu là sao?” Chính ủy lại hỏi.
Hùng Khải cũng không biết đáp làm sao, đành nói “ Cô luôn phản đối chúng tôi, cả hai yêu nhau nhưng bị áp lực. Tôi cho là mình cố gắng sẽ khiến họ thay đổi cách nhìn, nào ngờ…”
“Nào ngờ chẳng những bà ấy không đồng ý, còn quậy tới bộ đội. Chuyện hỏng bét này của cậu còn liên lụy đến danh dự của quân đội nữa, cậu ăn nói sao đây? Hùng Khải tôi nói cho cậu biết, cuộc đời quân nhân của cậu hết rồi!”
Lời trung đoàn trưởng như lưỡi dao đâm vào tim Hùng Khải, làm mặt anh thoáng chốc trắng bệch. Anh thật sự không ngờ sự việc lại lớn đến mức này. Trung đoàn trưởng và chính ủy nói nếu họ không xử lý nghiêm, sợ là bà Tu sẽ kiện tới quân khu. Nếu đưa tới quân khu, đời này của anh coi như xong.
Anh không biết mình ra khỏi phòng làm việc của trung đoàn trưởng thế nào, không biết đi ra lúc nào, anh chỉ biết hết rồi, mặt trời cũng không có nữa, âm u đáng sợ. Tai anh không ngừng vang vọng lời của trung đoàn trưởng và chính ủy, “cuộc đời quân nhân của cậu hết rồi”, còn có câu nói của chính ủy “danh sách đề cử của cậu không có”. Từng câu từng câu cứ chọc vào màng tai anh, anh chỉ biết một chuyện, cuộc sống quân nhân của anh có lẽ đi tới hồi kết, còn tình yêu của anh và Tu Dĩnh thì sao đây?
Anh gọi điện cho Tu Dĩnh lại bị bà Tu nghe máy. Trong điện thoại bà gằn giọng quát mắng, bảo anh từ nay về sau không được gọi tới nữa, Tu Dĩnh đã đồng ý không gặp anh nữa rồi. Tim anh như rớt xuống hầm băng, nếu nói sự nghiệp bị trở ngại, anh đau lòng khổ sở nhưng đàn ông mà, đi đến đâu cũng có thể tạo ra bầu trời của riêng mình. Còn Tu Dĩnh rời anh đi, anh cảm thấy mình mất đi cả thế giới.
“Tiểu Hùng, cậu đang làm gì thế? Mau đi huấn luyện, chuyện lớn mấy cũng không thể trễ nãi huấn luyện được.” Lời đại đội trưởng đánh thức anh.
Không biết chừng nào anh bị giải ngũ, chuyện đề cử cũng thành bong bóng xà phòng nhưng cương vị của mình anh vẫn phải làm tốt, ít nhất là trong thời gian còn lại, anh không thể lơ là. Nỗi đau trong lòng đều biến thành động lực huấn luyện. Điện thoại chỉnh sang chế độ yên lặng, trong quân không cho phép hạ sĩ quan sử dụng điện thoại, nhờ có đại đội trưởng và chính trị viên che chở, nên anh luôn dùng lén, chẳng qua để ở chế độ yên tĩnh. Chuyên tâm thao tác trong bụng xe tăng, đột nhiên anh nhớ tới mình đã cầu hôn Tu Dĩnh trong chiếc xe này, nhanh như thế, tương lai của hai người đã bị người ta cướp đoạt.
Tới giờ cơm, anh vẫn huấn luyện. Anh tự nói với mình, tuy rằng ngày anh ra quân không còn xa nhưng Hùng Khải anh chưa bao giờ huấn luyện sai lầm, cho dù phải đi, anh cũng phải làm tốt nhất. Nếu lãnh đạo cho anh cơ hội, để anh bộc lộ tài năng ở lần đại hội này, anh sẽ cảm kích suốt đời, cũng sẽ cố gắng làm thật tốt, không làm mất mặt bộ đội. Nếu lãnh đạo giao cơ hội này cho người khác, anh cũng không oán hận. Có trách thì trách anh không ra gì, không cách nào mang lại hạnh phúc cho Tu Dĩnh, bà Tu không nhìn thấy tương lai mới phản đối anh và Tu Dĩnh như thế.
Anh bị Vương Thắng gọi ra cổng, Vương Thắng nói cho anh biết lính của