Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Yêu Em, Chờ Em

Yêu Em, Chờ Em

Tác giả: Tịnh Linh

Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015

Lượt xem: 134979

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/979 lượt.

không thích mùi thuốc lá.
Trịnh Duy nhún vai, thản nhiên tiếp tục châm lửa. Từng vòng khói nhẹ phả ra, phiêu đãng trong không gian.
_Phong, không phải tôi nói cậu, đừng quá nuông chiều một người phụ nữ, bằng không cô ta sẽ sinh hư.
Khóe môi anh giật giật, bắt đầu thấy ngứa cổ tay.
_Cứ lo chuyện cậu đi, việc của tôi không cần cậu lo! – Nhẫn một lúc, anh vẫn không nhịn được ra tiếng nhắc nhở. – Cũng đừng làm quá tuyệt, chặt hết mọi đường lui rồi đến lúc hối hận cũng không kịp.






Ánh mắt Trịnh Duy hơi đổi, chợt lóe tia trêu tức nhìn anh.
_Đau lòng? Hay tội nghiệp cô ta? Hoặc là… lo sợ Hải Lam biết được sẽ oán trách cậu?
Đình Phong thở sâu, gắng bình ổn hô hấp, bàn tay hết nắm chặt lại buông. Trong lòng không phải không có một tia bất an, lại vẫn không chịu thừa nhận.
_Hừ, đừng quên người bày trò là cậu, cùng lắm tôi chỉ là biết mà không nói thôi, cho dù ghi hận cũng phải ghi hận cậu chứ không phải tôi! Về sau nhỡ gặp rắc rối cũng đừng than phiền chỗ tôi!
Nói xong anh đứng dậy khoác áo khoác đi ra ngoài.
_Sao cơ? Khụ… Tổng giám đốc… không thích phụ nữ cơ mà? – Nửa câu sau cố tình đè thấp, âm lượng cực nhỏ.
_Suỵt, còn nói lung tung? Cô muốn mất việc à?
_Không phải đau lòng vì giám đốc Phong có người yêu… nên mới vội vã kết hôn đó chứ?
_Chắc là không, cũng lâu rồi còn gì. Với lại, nghe nói hôn thê tổng giám đốc không chỉ bộ dạng đẹp, gia đình còn rất quyền thế. Nếu thật tổng tài… Làm sao họ dám gả con gái đi?
_Ừ, có lý. Người thừa kế duy nhất tập đoàn Hoàng Ân đâu phải người bình thường có thể so sánh?

Hải Lam nhàm chán ăn nốt bữa trưa, bỏ mặc ngoài tai những lời bàn tán. Thật là, không hiểu bình luận sau lưng đời tư người khác có gì thú vị? Với cô chỉ có người thân hoặc bạn bè mới là vấn đề cô quan tâm, còn lại hết thảy cuộc sống kẻ khác đều không liên quan. Bảo cô vô tâm cũng được, bảo cô lạnh nhạt cũng được, nếu ngay cả người xung quanh cũng không thể bảo vệ, làm sao còn khả năng đi giúp đỡ ai?
Dù sao hiện giờ cô băn khoăn nhất vẫn là Tịnh Yên. Hôm qua cô ấy nói toàn những điều kì quái làm cô lo lắng không thôi. Cô hiểu Tịnh Yên, bề ngoài tưởng chừng cởi mở, kì thực cố chấp giống cô, điều gì cũng để ở trong lòng. Nếu đã không muốn nói, kể cả ép hỏi thế nào cô ấy cũng không nói.
Nhưng không cần nghĩ cô vẫn có thể đoán được, khiến Tịnh Yên bận tâm, ngoại trừ hắn ta thì còn có thể là ai? Ngay từ lúc Tịnh Yên nói với cô họ gặp lại nhau, hắn còn đề nghị quay lại thì cô đã biết hắn ta không có ý tốt gì rồi. Song kì lạ là, ban đầu rõ ràng cô ấy đã cự tuyệt, không hiểu sao sau lại dọn đến sống với hắn. Giả sử là cô, chắc chắn không thể làm nổi như thế, cố ý để người yêu hiểu lầm rồi ôm đau khổ một mình. Chẳng bằng cứ nói hết ra xong ôm đồ trốn đi còn hơn.
_Nghĩ gì mà chú tâm vậy?
Hải Lam ngẩng đầu lên, phát hiện anh đã ngồi trước mặt mình từ lúc nào. Bỗng dưng, biểu tình cô trở nên nghiêm túc.
_Đình Phong, nếu có một ngày anh phản bội em, em sẽ khiến anh tìm không thấy em.
_Nghĩ gì mà chú tâm vậy?
Hải Lam ngẩng đầu lên, phát hiện anh đã ngồi trước mặt mình từ lúc nào. Bỗng dưng, biểu tình cô trở nên nghiêm túc.
_Đình Phong, nếu có một ngày anh phản bội em, em sẽ khiến anh tìm không thấy em.
Đình Phong thoáng sửng sốt, nhận ra cô không phải đang nói đùa, nhất thời khẽ cười, lại làm bộ thở dài.
_Vậy không còn cách nào, em đành phải bên anh cả đời thôi.
Hàng mi cô nhẹ run rẩy, mau chóng rủ xuống giấu đi cảm xúc phức tạp nơi đáy mắt. Cả đời… lâu lắm…
_Nói đi, em sao vậy?
Xem cô vừa ngơ ngác lại kinh ngạc, anh chợt bật cười.
_Không cần hỏi anh làm sao biết, đĩa cơm bị em chọc vữa cả rồi. Có gì cứ nói cho anh, biết đâu anh lại giúp được thì sao?
Hải Lam cúi xuống mới thấy, suất cơm của mình đã bị trộn không còn nhìn ra món nào cùng món nào, đơn giản cũng buông đũa. Cô cắn cắn môi, phân vân hồi lâu, thình lình toát ra một câu.
_Đàn ông…đều thích sống chung mà không kết hôn sao?
Đình Phong ho khan, cân nhắc cô hỏi câu này có dụng ý gì. Theo phản ứng lần trước của cô, chắc chắn không phải là nhắc nhở anh, xem ra là hỏi cho người khác.
_Không hẳn, trừ khi anh ta không có định nghiêm túc. Bạn em có ai ở vào hoàn cảnh đó sao? – Tính ra bạn bè cô cũng không nhiều, nếu anh đoán không sai…
_Là Tịnh Yên. Cô gái sống cùng em lúc trước, anh nhớ không?
Quả nhiên, người phụ nữ này đúng là vô liêm sỉ!
_Cô ta than phiền với em? – Giọng anh chợt lạnh vài phần, đáng tiếc cô không nhận ra.
_Không phải, cô ấy nói họ sắp kết thúc rồi.
Nghĩa là sao? Không lẽ đã tìm được mục tiêu mới béo bở hơn? Hừ, lòng tham quá lớn, cô ta sẽ không sợ vỡ bụng mà chết sao?
_Thật ra Tịnh Yên rất tội nghiệp, anh biết không, cô ấy…
_Hải Lam, em biết về cô ta bao nhiêu?
Cô nghi hoặc nhìn anh.
_Ngộ nhỡ tất cả những lời cô ta nói đều là bịa đặt, ngộ nhỡ cô ta không như bề ngoài em vẫn thấy thì sao?
_Đình Phong! – Cô cắt đứt anh. – Tịnh Yên như em gái em, em không mong nghe


Pair of Vintage Old School Fru