The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Yêu Em, Chờ Em

Yêu Em, Chờ Em

Tác giả: Tịnh Linh

Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015

Lượt xem: 1341086

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1086 lượt.

ến chính mình. Nhìn chiếc xe phân khối lớn màu đen trước mắt, cô vẫn là không quá tin tưởng.
_Anh đi được thật không đấy?
Anh cười đầy ẩn ý, chờ khi cả hai ngồi yên ổn, mới quay sang nói với cô.
_Ở Mỹ, anh từng tham gia một đội đua xe.
Hải Lam quả thực khóc không ra nước mắt. Bên tai vù vù tiếng gió nhắc nhở cô, việc nghi ngờ anh là ngu xuẩn đến mức nào.
Trong nội thành, anh chỉ đi được bình thường, song vừa ra đến đường cao tốc, tốc độ anh lại đề cao gấp đôi. Cô chẳng thể làm được gì ngoại trừ la hét cùng ôm chặt thắt lưng anh.
Không biết qua bao lâu, khi cô tưởng mình sắp không chịu nổi, anh rốt cuộc giảm tốc rồi dừng hẳn. Lúc xuống xe cô còn choáng váng đầu suýt ngã, may mà anh đỡ kịp.
Sau khi vịn vào một gốc cây nôn khan, cô tức giận trừng mắt anh.
_Về sau không cho phép anh tiếp tục đi xe máy nữa!
Phóng xe bạt mạng như vậy, ngộ nhỡ tai nạn làm sao bây giờ?
_Đừng lo, bình thường anh chỉ đi ở trường đua thôi.
_Vậy cũng không được!
Đình Phong áy náy sờ sờ mũi, xem ra anh đùa hơi quá, lần này thực sự đem cô dọa sợ rồi.
_Được rồi, em xem phía kia đi.
Cô phản xạ quay sang hướng anh chỉ, nhất thời ngây dại.
Toàn cảnh thành phố về đêm hiển hiện trước mắt cô. Vô vàn ánh đèn sáng rực, lấp loáng trong những khu nhà cao tầng, những con đường, những khu chợ sầm uất đen nhánh nhỏ xíu…
Bất chợt tiếng pháo vang lên, từng chùm hoa ánh sáng nổ tung, chầm chậm rơi xuống, lóng lánh hơn cả những ánh sao.
Chưa hết ngỡ ngàng, cô lại cảm giác trước cổ bị đụng chạm, Hải Lam cúi xuống nhìn, lập tức bị hấp dẫn bởi mặt dây chuyền hình giọt nước màu lam trong suốt. Đột nhiên, sống mũi cô cay cay…
_Là quà Noel, em thích không?
Một giây…
Hai giây…
Ba giây…
Tươi cười như mùa xuân nở rộ, ngọt ngào xen lẫn cảm động, giọt nước trong suốt vỡ tan theo khóe mắt ngã nhào.
_Thích.
Đình Phong nhẹ nhàng hôn lên nước mắt trên mặt cô, tiếp đó thật sâu lưu lại trên môi cô. Thời gian như ngừng lại, in dấu bóng dáng hai người bên nhau. Mãi đến khi không khí trong ngực cô sắp bị hút cạn, anh mới hơi chút buông cô ra, khẽ mỉm cười.
_Còn đây là quà của anh.
Giáng sinh, với cô chưa bao giờ là một ngày đặc biệt, cho đến buổi tối hôm đó.
Rất nhiều rất nhiều năm về sau, mỗi dịp giáng sinh, đoạn đường này vẫn trở thành điểm hẹn bí mật của họ. Không cần nhiều lời, không cần hứa hẹn, chỉ cần tay cầm tay, vai kề vai, hai trái tim cùng chung nhịp đập…
Hạnh phúc, cũng chỉ đơn giản đến thế…
Tuy là ngày cuối tuần, nhưng quán vẫn yên lặng và vắng khách. Tiếng nhạc không lời không ngừng quanh quẩn bên tai, réo rắt mà trầm buồn.
Trong một góc khuất, Hải Lam không nhanh không chậm khuấy cà phê, cảm nhận mùi hương dìu dịu làm tâm hồn thanh thản. Đối diện cô, Tịnh Yên dẫn đầu mở miệng.
_Dạo này chị thế nào?
_Ừm, bình thường. – Cô lơ đãng mỉm cười, không tự chủ toát ra vẻ nhu hòa.
_Ha ha, đúng là yêu rồi có khác! Trông chị sắc mặt hồng hào, chắc là quan hệ với anh Đình Phong cũng không tệ? Thảo nào gần đây toàn “bơ” em, ngay cả một cuộc điện thoại cũng không gọi.
Bị nhắc trúng tâm sự, mặt cô bỗng chốc đỏ lên. Đúng là vì chuyện với Đình Phong, dạo này ít khi cô nhớ đến Tịnh Yên. Hôm nay vẫn là Tịnh Yên liên lạc trước, bằng không chắc cô cũng quên rồi. Bất giác càng nghĩ lại càng thấy áy náy.
_Bây giờ chị bù cho em được không? Buổi chiều chúng ta đi xem phim.
_Đừng đừng, em chỉ đùa thôi! – Tịnh Yên rối rít xua tay, lát sau lại nháy mắt tinh nghịch. – Em cũng không dám chiếm giữ chị quá lâu đâu, kẻo “anh rể” oán trách thì chết!
Bàn tay cô chợt khựng lại, giọng nói hơi đổi.
_Đừng gọi linh tinh!
_Tại sao lại linh tinh? Chẳng lẽ chị định lấy ai khác ngoài anh Phong à? – Thật ra cô muốn nói thêm là, dù chị muốn thế, anh ấy sẽ cho phép sao?
Hải Lam mím môi, trong lòng rối loạn, ngoài mặt vẫn gắng duy trì bình tĩnh.
_Tạm thời… chị chưa có ý định kết hôn.
_Cái gì? Chị Lam, chị cũng gần ba mươi rồi đấy! Chị có biết phụ nữ tuổi càng cao thì sinh con càng khó không?
Thấy cô càng nói càng xa, Hải Lam phiền chán nhíu mày.
_Được rồi, chừng nào em cùng người kia kết hôn thì chị cũng kết hôn.
Tịnh Yên cứng họng, trái tim bỗng nhói một chút, bên môi nổi lên cười khổ.
_Đừng ngốc, đừng chờ em. Bọn em là không có khả năng.
Mày cô nhăn càng chặt, khó hiểu hỏi.
_Vậy sao em còn sống chung với anh ta?
_Không lâu đâu. Sắp… kết thúc rồi.
_Tịnh Yên, rốt cuộc có chuyện gì vậy? – Hải Lam mẫn cảm phát giác cô có điều không đúng.
_Không có gì, chị đừng lo.
_Em nói thế làm sao chị bớt lo được chứ?
Tịnh Yên cười cười, tầm mắt hướng ra ngoài cửa sổ, không trả lời câu hỏi của cô mà lảng sang chuyện khác.
_Chị Lam, anh Phong là người tốt, đừng để lỡ mất anh ấy.
_…
_Nhất định chị… phải hạnh phúc hơn em.
_Tịnh Yên?

Cùng lúc đó, chung cư cao cấp Lạc An.
_Thật sự cậu muốn làm như vậy?
Trịnh Duy dụi tàn thuốc vào chiếc gạt tàn đầy đầu mẩu thuốc, rút ra một điếu cuối cùng giơ trước mặt anh.
_Cậu có muốn!?
_Không cần, Hải Lam