Tác giả: Tịch Quyên
Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015
Lượt xem: 1341113
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1113 lượt.
ng làm thì không được!
Cho nên ta chỉ có thể nhào vào lòng hắn, vừa nũng nịu vừa đắc ý kêu lên:
“Em biết ngay anh nhất định sẽ hối hận, nhất định không nỡ bỏ em. Em đã nói rồi mà, dựa vào sắc đẹp của em chẳng lẽ không mê hoặc được anh sao? Hừ! Ngày mai khi đi làm, nhất định em phải phô diễn cho mấy kẻ cười nhạo em thấy! Lâu công tử vẫn chưa quên được em đâu.” (ta có cảm tưởng nàng đang mếu trong lòng)
Hắn mỉm cười, thế nhưng không thể nhìn ra suy nghĩ của hắn.
“Tôi sao nỡ cự tuyệt yêu cầu của phụ nữ được chứ, cho dù tôi không hề hối hận.” Đẩy ta ra xa một chút, hắn châm điếu thuốc.
Bọn ta đang dùng bữa trong một nhà hàng Nhật, dưới ánh đèn mờ nhạt, ta chẳng thể nhìn ra hắn đang suy nghĩ cái gì. Chỉ có thể vuốt đuôi hắn mà nói:
“Anh mua đôi hoa tai này tặng em chẳng lẽ không phải là…”
“Cũng không hẳn. Nhưng bởi vì em biểu hiện rất tốt, đáng được tặng quà.”
Ông trời ơi. Cái tên này quen treo trái tim người khác lên giữa không trung rồi sao? Ta lại sáp vào người hắn, dùng khuôn mặt trang điểm đậm lè mà nịnh nọt hắn:
“Vậy, đêm nay, anh cần em sao?”
“Không.” Hắn thấp giọng trả lời chắc nịch.
Ta biết ngày mai hắn phải đi Hồng Kông dự họp, đi theo tháp tùng là một cô thư ký thật sự giỏi giang, còn thư ký như ta đây chỉ có thể dùng để xã giao với những khách hàng hám gái thôi. Ta nói rồi, Lâu công tử rất giỏi dùng người, chẳng những có thể phát huy hết năng lực của một người đến mức tận cùng, mà còn biết cách bố trí nhân lực hợp lý nhất, tuyệt không lãng phí, không lẫn lộn.
“Anh sẽ đi Hồng Kông một tuần, chẳng lẽ không sợ ngày tháng khô khan sao?” Ta khiêu khích hắn đến cùng. Đồng thời pha thêm chút giấm chua vừa phải: “Hay là anh muốn đi tìm Thi Lam Nhi? “Tu vi” của chị ta thật cao, khiến phó tổng không bao giờ chán ghét.”
Thành thật mà nói bản thân ta cũng rất tò mò sao cô ta có thể duy trì quan hệ với hắn được lâu như vậy. Hai năm! Hắn cũng đâu phải loại người “hoài niệm cái cũ”.
Hắn uống thêm một chén rượu sake, một tay vuốt nhẹ mái tóc xịt keo bóng loáng của ta, đương nhiên cũng mò trúng lớp keo, mousse trên tóc. Thời nay phụ nữ muốn ngăn nắp gọn gàng xinh đẹp thì đành phải phủ mấy thứ kia đầy đầu mà thôi, đàn ông nếu muốn sờ được mái tóc óng mượt như tơ là yêu cầu quá xa xỉ rồi. Ta biết hắn không thích, bởi vì hắn rụt tay lại ngay.
“Đêm nay tôi không cần đàn bà.” Như vậy coi như là câu trả lời và giải thích rồi đó.
Ta lại nghiêng người dán vào người hắn, để cho tóc của ta vương trên vai hắn:
“Lẽ nào có cô nào đang chờ anh ở Hồng Kông?”
“Em đang tra xét tôi đó hả? Đừng quên thân phận của mình.” Hắn đứng dậy, khiến ta thiếu chút nữa ngã nhào, đủ thấy hắn lại bị ta chọc cho phát ngấy lên rồi.
Ha ha, vui thiệt.
“Lâu phó tổng, người ta——” ta đứng dậy, ra sức cố gắng diễn tiếp.
“Đi thôi! Tôi đưa em về.” Hắn kéo mạnh cánh cửa giấy, đi ra ngoài trước, không thèm chờ ta.
Đương nhiên cũng sẽ không thấy được bộ mặt quỷ quyệt của ta ở sau lưng.
Lấy đôi hoa tai trên bàn cho vào túi xách, ta bước nhanh đi theo sau hắn. Aizz, khi không có được món đồ trang sức đắt tiền này cũng không biết nên cất chỗ nào đây nữa. Nghĩ đến những thứ trên bàn trang điểm của mình, ta nghĩ sau này ta có thể lên kế hoạch mở một cửa hàng trang sức.
Nghĩ đến hắn sẽ vắng mặt một tuần, lòng ta vui như mở hội. Đương nhiên, bắt đầu từ ngày mai ta cũng phải xin nghỉ, để cho bản thân vui chơi thỏa thích. Lần trước Ứng Khoan Hoài nói với ta rằng chơi trò dù lượn rất đã, quyết định rồi, ngày mai đã bảo anh ấy dẫn ta đi chơi. Đúng rồi đúng rồi, lần trước nói là vẽ cho ta một bức tranh chân dung, mà chỉ mới vẽ nháp thôi, phải bắt ảnh vẽ hoàn chỉnh tặng cho ta mới được. Tên kia nói ta có khí chất của phụ nữ Đường triều, ảnh muốn vẽ ta thành một cung nữ nhà Đường. Rất thú vị, chắc ta phải dụ ảnh vẽ thêm một bức ta-cổ-lỗ-sĩ để mà đối chiếu.
Sáng sớm đi làm, ta chờ đợi trong thấp thỏm không yên. Ta cá là hắn không nhận ra ta, cho nên ta đánh bạo đi làm. Thế nhưng, người xuất hiện trước không phải là Lâu công tử, mà là cái tên Phương Thận Triết hẹn ta nhiều lần không được, tìm ta chục lần cũng không gặp kia.
Tiểu tử này rốt cục cũng tìm tới đây rồi. Nhưng lúc này ta không còn lòng dạ đâu mà xử lý hắn. Hắn khăng khăng không chịu đi, còn ôm đến một bó hồng bự, khiến căn phòng làm việc 10m2 của ta hệt như một cửa hàng bán hoa.
“Tối nay em rảnh không? Có thể bớt chút thời gian dùng cơm với anh không.” Phương Thận Triết dịu dàng nhìn ta, dùng giọng nói vô cùng nhã nhặn lễ độ của hắn hỏi ta.
Loại người này thường khiến người ta không đành lòng làm cho bẽ mặt, thế nhưng ta thực sự không còn hơi sức đâu mà đối phó hắn. Chỉ có thể cười giả tạo nói:
“Dùng cơm? Có lẽ anh phải đặt hẹn đến năm 2000 lận đó.” (truyện này sáng tác năm 96)
“Phương Thận Triết, anh hãy nghe em nói ——” Ta muốn đẩy tay hắn ra.
Nhưng hắn không chịu buông, đôi mắt phóng điện thẳng vào ta.
“Nhậm Dĩnh, anh thật lòng mà.”
“Buông ra đi! Áo e