Tác giả: Tịch Quyên
Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015
Lượt xem: 1341116
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1116 lượt.
m sắp tuột xuống đất luôn rồi nè!” Ta tức giận gắt gỏng. Khi hắn vội vã rụt tay lại, ta cũng vội vàng kéo sửa lại bộ âu phục hở ngực ôm sát người, kéo hai sợi dây áo bị tuột xuống trở lại trên vai.
“Nhậm Dĩnh —— “
“Được rồi! Phương tiên sinh, anh đi về mau đi! Tối nay chúng ta sẽ cùng ăn tối, nói chuyện cho rõ ràng, bảy giờ rưỡi, gặp ở ‘Phúc Hoa’.” Ta hết nhịn nổi vẫy tay chào tạm biệt. Đẩy hắn ra khỏi cửa, cuối cùng, thô lỗ giơ chân đá cánh cửa cái rầm.
Ta ôm cửa thở phào, hơi thở còn chưa kịp ra hết, thì một cánh cửa khác ở phía sau lại bị gõ nhẹ ‘cộc cộc’ hai tiếng, ta cuống quít xoay người lại, thì thấy Lâu công tử đang đứng ngay chỗ cánh cửa thông qua phòng hắn; mỉm cười nhìn ta.
Nuốt liên tục mấy ngụm nước bọt, mà ta vẫn không nói nên lời; ta nhìn hắn.
Hắn lên tiếng trước:
“Thì ra đây là cách em tống cổ những ‘cái đuôi’ mà mình không thích.”
Trời ạ! Hắn thấy ta đá cửa rồi sao!
“Ôi trời! Anh về rồi à, cả tuần nay em nhớ anh muốn chết.” Ta bước lại gần hắn, cố nặn ra một nụ cười quyến rũ.
Hắn nhìn chằm chằm vào hai lỗ tai của ta, nói:
“Đeo bông tai ngọc lục bảo có nặng quá hay không?”
“Không mang nó thì làm sao có thể bộc lộ giá trị con người của em được?”
“Tôi nghĩ rằng chắc là em đã biết tôi trở về từ hôm qua rồi.”
Đôi mắt hắn thâm sâu khó hiểu, còn trái tim ta thì bị treo lơ lửng trên không trung.
“Làm sao mà em biết được? Anh là cái đồ vô lương tâm đáng ghét, bình thường làm gì mà nhớ đến em, nói không chừng chỉ có Thi Lam Nhi mới có vinh hạnh được biết lịch làm việc và nghỉ ngơi của anh thôi?”
Hắn cười cười, đổi đề tài.
“Đôi bông tai ngọc trai của em đâu?”
“Ở nhà. Anh không nghĩ rằng em sẽ đeo cái thứ nhỏ xíu như hạt đậu xanh để người ta khinh thường chứ? Quá xoàng xĩnh.” Ta ra sức vung vẫy hai bàn tay lấp lánh của mình.
Hắn đưa tay ra sờ sờ tai trái của ta, sau đó trượt xuống bờ vai trơn mịn của ta, móc ngón tay vào sợi dây áo trên vai trái, nghịch ngợm.
“Tối mai có một buổi dạ hội, em hãy đeo đôi bông tai đó, tôi có một bộ đầm dạ hội màu xám bạc rất hợp với nó, tặng cho em.”
Ta đờ ra. Hắn đang chơi ta!
Ông trời ơi, hắn… hắn… rốt cuộc đang nghĩ cái gì đây?
“Tặng áo cho em? Lâu công tử trở nên keo kiệt rồi sao? Không tặng trang sức nữa mà đổi sang tặng quần áo, em có nên vui vẻ mà nhận không ta?” Ta châm chọc đáp trả hắn.
“Này em, đối với em, ngoại trừ việc tôi chắc chắn không bạc đãi em ra, tôi còn sẽ giữ em bên cạnh cho tới cùng. Bởi vì, tôi đột nhiên phát hiện, em là một người rất đáng để tìm hiểu.” Hắn buông dây áo của ta ra, khẽ hôn ta một cái, trở lại phòng làm việc của hắn.
Bỏ lại ta bi thảm như rơi vào trong dầu sôi lửa bỏng.
Ta nghĩ ta sắp lún sâu trong kịch bản của một bộ phim truyền hình nhiều tập mất rồi.
Trên đời sao khéo có chuyện trùng hợp như thế?
Ăn tối với Phương Thận Triết thực sự chẳng có gì hay ho để nói cả. Giận dữ đối với hắn cũng chẳng ích lợi gì, nên đơn giản nhất là lãnh đạm mà đối phó. Ta tin rằng sau một thời gian, hắn nhất định sẽ thấy chẳng ích gì mà rút lui, dù gì ta cũng sắp chuồn ra nước ngoài rồi, còn sợ gì nữa.
Điều duy nhất ngoài dự đoán của ta chính là cô em họ Lâu đanh đá lon ton đi theo đuôi kia, thì ra Phương Thận Triết lại là chàng bạch mã mà cô nàng ngưỡng mộ trong lòng! Màn tiếp theo, con ranh đó biểu diễn một tiết mục vô cùng ‘sôi động’, hắt đầy rượu vào người ta, hất đổ hết những thứ trên bàn, sau đó moi tim moi phổi bày tỏ với Phương soái ca, lại còn lớn tiếng bảo ta là đồ dâm phụ đĩ thỏa.
Ta nhếch nhác thừa lúc náo loạn mà thối lui.
Lúc này, ngâm mình trong bồn tắm, ta mệt mỏi thở dài, mừng thầm trong đau khổ, biết đâu Phương Thận Triết sẽ vì chuyện này mà áy náy không xuất hiện nữa.
Aizz! Vì sao con người vừa bắt đầu xui xẻo, thì mọi việc đều liên tiếp không thuận lợi hết vậy? Nước đã bắt đầu nguội, ta bước ra khỏi bồn tắm, lau khô người, xõa tóc xuống, khoác đại lên người chiếc áo choàng tắm.
Ngồi xuống trước bàn trang điểm mới nhớ đến một nỗi phiền não khác của ta. Lâu công tử ngày mai ‘ra chỉ thị’ muốn xem đôi bông ngọc trai của ta, mà lúc này trên bàn của ta chỉ còn lại lẻ loi một chiếc; chuyện này phải trách Lâu công tử ra tay quá hào phóng, mỗi lần tặng đồ trang sức đều là đồ thiết kế riêng, khắp cả Đài Loan cũng tìm không ra đôi thứ hai, khiến ta ngay cả nghĩ đến việc đi mua một đôi khác cũng không thể.
Hắn đã biết rồi sao? Hắn chỉ đơn giản là có hứng thú chơi với ta, nhìn bộ dạng run rẩy sợ hãi của ta; nhưng mà, bộ hắn rảnh lắm sao? Đối với hắn mà nói, ta chỉ là một cô nhân tình mà thôi, và hắn thậm chí cũng đã chán ngấy ta rồi, tuyệt đối không có chuyện liếc mắt đến ta lần nữa. Nhưng vừa nghĩ đến những cử chỉ lạ lùng gần đây của hắn, ta không thể không cảm thấy lo lắng trong lòng.
Dũng cảm đối mặt với vấn đề mà ta không dám thừa nhận, kỳ thực ta biết thái độ của hắn đối với ta không giống với những cô gái khác. Hắn phong lưu háo sắc không sai, nhưng chưa đến mức ngu muội, thậm chí đối diện với loại phụ nữ như ta, mà vẫn giữ được một cái đầu l