Tác giả: Tịch Quyên
Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015
Lượt xem: 1341117
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1117 lượt.
loại biểu hiện này chứ!
“Khuôn mặt này của em, có phần mê hoặc tôi, điều đó có nghĩa là tôi chưa từng chạm đến sự thanh tân của em.” Hắn cúi hôn lên môi ta: “Có thể thuần túy hôn lên môi em, mà không chạm vào son môi, cảm giác rất tuyệt.”
Ta không rảnh trả lời, ta chỉ muốn nhảy xuống khỏi đùi hắn.
“Buông em ra trước có được không? Trước giờ anh có ôm người ta thế này đâu, làm vậy em thấy mình giống như trẻ con vậy.”
Hắn thả lỏng tay ra một chút, ta lập tức nhảy ra, kéo áo lại cho ngay ngắn. Vừa ngồi xuống phía đối diện, thì nhìn thấy nụ cười xấu xa của hắn.
“Em bảo thủ như vậy từ khi nào?”
Ta cố bình tĩnh lại, để cho bộ não khôi phục trí tuệ thường ngày:
“À, đại gia tiếp theo của em rất ưng ý sự bảo thủ của em.”
Hắn vỗ vỗ cằm, xem như lời nói của ta không đáng bình luận. Chỉ nói:
“Em gái tôi lúc tối tìm em dương oai có phải không?”
“Tin tức nhanh ghê.” Ta liên tục nhìn đồng hồ, không có tâm tình nói chuyện phiếm với hắn! Ta vốn hoàn toàn không có phòng bị nên chẳng có chút lợi thế tác chiến nào, chỉ có thể ám chỉ ý đồ muốn tiễn khách của mình.
Hắn không giả vờ không nhìn thấy, chỉ là không thèm lưu tâm, móc trong túi áo ra một chiếc bông tai, bước đến ngồi xổm trước mặt ta.
“Hôm qua vì sao giả vờ không nhận ra tôi?”
“Dù gì anh cũng đâu có nhận ra.” Được rồi, nói huỵch toẹt ra vậy, hắn quả thật đã biết rồi.
Hắn nâng cằm ta lên:
“Em hơi xem nhẹ nhãn lực của tôi rồi đó.” Ánh mắt chuyển sang sâu thẳm: “Tôi đang nghĩ, thân mật bốn tháng nay, phải chăng tôi đang bị một nữ diễn viên hoá thân thành người khác để đùa cợt mình hay không?”
“Vì mục đích công bằng, em không nghĩ rằng thỉnh thoảng cho tôi qua đêm ở đây là một chủ ý rất hay sao? Trước đây tôi chưa từng cự tuyệt em ngủ trên giường của tôi mà.”
Vừa nói vừa đi, rất nhanh đã bước vào thế giới hoàn toàn riêng tư của ta, trong khoảnh khắc ngắn ngủi đó ta chỉ có thể giãy dụa trong hoảng hốt, trong lòng dâng lên một cảm giác bi thảm, nơi hắn bước vào không chỉ là căn phòng của ta, mà còn là nội tâm mà ta không để cho bất kỳ ai xoi mói. Vì sao hắn lại có thể dùng sức mạnh để thâm nhập vào thế giới của ta chứ?
Hắn đặt ta lên chiếc giường rộng lớn mềm mại, ngồi ở mép giường, còn ánh mắt thì nhìn vào đống vàng bạc trang sức rơi đầy trên mặt đất. Nở một nụ cười khêu gợi, cúi người nhặt lên một chuỗi dây chuyền ngọc trai, đong đưa trước mắt ta.
“Cũng chỉ có em là coi thường đối đãi với mấy thứ này như vậy.”
Ta biết chứ. Bởi vì những người khác nếu không phải bỏ vào tủ khóa chặt lại, thì cũng gởi vào két sắt ngân hàng. Không ai vứt bừa bãi xuống đất như vứt đồ chơi của trẻ con như vậy.
Ném sợi dây chuyền lên bàn trang điểm, hắn quay lại đè xuống hôn ta.
Ta đẩy hắn:
“Giờ em không có tâm trạng làm chuyện này, với lại không được làm dơ giường của em.”
Hắn ngừng hôn, nhưng vẫn không buông ta ra, như thể đã hiểu rõ nói:
“Quan điểm của em về tình dục là như vậy sao?”
Ta căn bản không có cơ hội trả lời, hắn đã nhanh chóng cướp đoạt đôi môi của ta. Từ trước đến nay, hắn đối với ta chưa bao giờ thực sự nồng nhiệt như lửa, nên hành động hôm nay chính là hắn cố ý, chỉ là, vì sao hắn phải làm như vậy? Chẳng lẽ chỉ vì trêu chọc ta, nhưng hắn làm thế chẳng phải cũng đồng thời ‘mở ngõ’ chính mình hay sao?
Hắn thực sự biết bản thân đang làm gì không vậy?
Linh cảm về một điều chẳng lành như một đám mây đen bao phủ trên bầu trời của ta. Theo tần suất lên xuống của tình cảm mãnh liệt, ta sẽ bị đẩy vào chốn mịt mù của vũ trụ…
Cái kết cục này, nên làm thế nào để đặt dấu chấm hết đây?
Không chơi nữa, ta không chơi nữa!
Trước ánh mắt trợn tròn của Ứng Khoan Hoài , ta – tay xách một túi hành lý nhỏ gọn bước vào chiếm lấy căn nhà nhỏ bé của anh ấy. Thở phào một hơi, ta ngồi ngây ra như phỗng trên chiếc ghế trong phòng khách nhỏ như cái lỗ mũi của ảnh.
“Hello.” Ta yếu ớt vẫy vẫy tay chào anh.
“Em rốt cuộc đang làm gì vậy?” Anh ấy chỉ vào hành lý của ta, lại hỏi: “Không phải em muốn đến sống chen chúc ở đây với anh vài ngày chứ?”
“Mau mau giúp em làm xong thủ tục xuất ngoại, đi nước nào cũng được. Em không chơi nữa.”
Aizz! Ta chạy trối chết thật sự không phải vì vụ xì-căng-đan mà Nhậm Dĩnh ta gây ra, mà thực ra là vì thấy có lỗi với liệt tổ liệt tông Nhậm gia chúng ta!
“Nhậm Dĩnh, em sao vậy?” Anh ấy ngồi xuống bên cạnh ta, nhìn ta đầy nghi hoặc.
Lúc này ta mới để ý thấy mặt ảnh có chút tiều tụy.
“Anh sao vậy? Sao trở nên xấu xí thế này?”
Ảnh lắc đầu nguầy nguậy, đại khái cho rằng ta cố ý lãng sang chuyện khác.
“Anh hỏi trước. Trả lời anh đi.”
Giọng điệu kiên trì thế, thôi được rồi.
“Không sao cả, chẳng qua chỉ là không tiếp tục chơi với Lâu công tử nữa, cách đơn giản là trốn biệt tăm biệt tích.”
Ảnh lại hỏi:
“Sợ rồi à? Đụng trúng thứ dữ phải không? Gã này điên cuồng quấn lấy em sao? Nếu anh nhớ không lầm, thì lần trước mình nói chuyện, em nói hai người đang thỏa thuận chia tay mà.”
Ta giơ cả hai