Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Yêu Em Là Điều Tốt Nhất Anh Đã Làm

Yêu Em Là Điều Tốt Nhất Anh Đã Làm

Tác giả: Sênh Lý

Ngày cập nhật: 04:22 22/12/2015

Lượt xem: 1341590

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1590 lượt.

Bản thân? Cùng ai?
Trong đầu một thân ảnh chợt vụt qua, anh hô hấp dồn dập, vội vàng mở nắp nồi, không cận thận lại làm tay bị bỏng. Nhưng hương vị canh gà thuần hương nồng đậm tỏa ra, khiến anh không khỏi nở nụ cười.
Anh đã có chút vội vã muốn nhìn thấy dáng vẻ mặc lễ phục của cô.
Khâu Thiên —- anh ở trong lòng gào thét :“Tớ hối hận rồi, sớm biết ba cái nút thắt kia không nhường cho cậu,thì ít nhất còn có thể thắng cậu hẳn ba nút nữa”.
———–
Ngày hôm sau, Hà Tô Diệp sáng sớm đã bị điện thoại đánh thức, bên kia Khâu Thiên kêu lên: “Mau tới nhà Lý Giới nhìn xem, nó mặc thành như vậy có thể lấy được em gái Tô sao?”
Lý Giới bất đắc dĩ hô: “Em phong lưu phóng khoáng sánh với Phan An*, nhất chi lê hoa áp hải đường**, tại sao lại mặc bộ quần áo này lại khó coi như vậy!”. Ngược lại, Khâu Thiên cười lạnh với Lý Giới , nói không có chút hứng thú, tiếp tục độc địa: “ Nhóc xác định muốn mặc một “thân mai rùa” như này đi lấy vợ? Hay muốn đội nón xanh trên đầu?”
( * 1 trong hai mỹ nam nổi tiếng thời cổ đại của Trung Quốc; ** nhất thụ lê hoa áp hải đường: một gốc hoa lê nổi bật hơn hẳn rặng hải đường. Chỉ vẻ đẹp thanh khiết cao nhã.)
Hà Tô Diệp nghe xong hoàn toàn không nói gì, lập tức lái xe tới nhà Lý Giới. Quả nhiên, trừ bỏ chú rể nhếch nhác chẳng ra làm sao, thì Khâu Thiên, tên này cũng biến mình thành cái cây ánh vàng lấp lánh, Hà Tô Diệp thở dài: “Khâu Thiên, cậu rất giống con cá vàng!”
Cuối cùng, vẫn phải ở giữa một đống lễ phục chọn một bộ quần áo đúng quy củ nhất, anh kì quái: “Các cậu trước đây chẳng lẽ không mặc thử qua? Thế nào mà để cho hôm nay lộn xộn, bát nháo như vậy!”.
Khâu Thiên có phần bất đắc dĩ: “ Tớ dặn dò nó thế rồi, vậy mà tên nhóc này không chịu hợp tác!”
Lý Giới càng bất đắc dĩ: “Mẹ em bỗng nhiên không biết thế nào mà tha về rõ lắm quần áo, em cũng rất áp lực nha!”.
Thế rồi, cuối cùng, lúc ba người đi ra, nam nữ, lớn bé, già trẻ nhà họ Lý nhìn tới ngây người, nhóm chị em họ dường như là ánh mắt soi chằm chằm: “Trời ơi, ba người này có thể đi đóng phim thần tượng a!”.
Lúc này, trời trong xanh, ánh nắng ban mai nhu hòa, trong không khí còn có hơi nước phảng phất cùng hương cỏ cây thơm ngát.
Đi ra đình viện bên ngoài phòng, Khâu Thiên liền không hình tượng choàng tay lên người Hà Tô Diệp, ghé vào bên tai anh khúc khích cười: “Tiêm Tiêm Giác, cậu đoán xem em gái Cháo nhìn thấy cậu có thể biến thành ngây ngốc hay không?”
Tim anh mạnh mẽ nhảy lên vài cái, tay phản ứng lại đem Khâu Thiên bám trên người hất ra: “Ít nói bừa đi, cứ làm cho tốt cái vai phù rể của cậu, đừng có nhàn rỗi bới việc ra tán dóc.”
Đầu Khâu Thiên còn chưa rời bả vai anh: “Tiêm Tiêm Giác, cậu vì sao còn chưa thổ lộ với cô ấy, thộ lộ đi! Nhanh lên!”
Hà Tô Diệp cười, có chút bất đắc dĩ: “Khâu Thiên, trước đây trong nhà nuôi qua mấy con cá vàng, khi ấy tớ rất thích, đến lúc tớ cho ăn, trước rắc xuống một chút, cá tranh giành một lát đã hết sạch, sau đó tớ đổ cả gói ra, cuối cùng đám cá ấy ăn căng no bụng mà chết. Bây giờ, cũng là cái tình huống như vậy, tớ không thể bất chấp cảm thụ của cô ấy, đem ý nghĩ của bản thân áp đặt lên cô ấy, hơn nữa…” Giọng nói của anh trầm xuống: “Tình huống hiện tại thật rắc rối, không phải thời điểm thích hợp. Cô ấy bây giờ còn có khúc mắc, hơn nữa, tớ thật sự có lòng tham, muốn cô ấy toàn tâm toàn ý đối với mình, mà không phải chỉ là một chút thiện cảm.”
Khâu Thiên thở dài: “Đến lúc nào ánh mắt của Phương Khả Hâm mới không chú ý tới cậu đây, cô ấy hình như rất có địch ý với Thẩm Tích Phàm?”.
Hà Tô Diệp cười cười: “Đó là chuyện của cậu, quản tốt người mình, khóa chặt cửa nhà đi!”.
——-
Vừa lúc đến nhà Tô Sam, anh mới cảm thấy người nhìn ngây ngốc không phải là Thẩm Tích Phàm mà là chính mình.
Chiếc váy lễ phục nhỏ màu hồng phấn, trang sức pha lê một màu với giày cao gót, tóc hơi hơi xoăn lọn, chính là khuôn mặt trang điểm nhẹ nhàng, đang cầm điểm tâm với kẹo, thấy bọn họ lập tức cười rộ lên: “ Cướp cô dâu đến rồi!”
Khâu Thiên thổi thanh khẩu tiếu*, cười xấu xa nói: “Chúng tôi không cướp tân nương, mà là cướp phù dâu!”.
(* lên tiếng miệng cười)
Trên mặt anh thoáng qua một chút ửng đỏ, cô giống như hoa đào tháng tư, chiếc cổ trắng nõn như đồ sứ, ẩn ý xinh đẹp biểu lộ ở ánh mắt, đuôi mày, cô chính là ánh mặt trời tỏa sáng chói mắt.
Không có cách nào hình dung cảm thụ của bản thân, chỉ cảm thấy cổ họng căng thẳng, anh vội quay mặt qua chỗ khác, nhưng dư quang vẫn không tự chủ được liếc tới cô.
Tô Sam trong phòng kêu lên: “Tích Phàm, em lo lắng, sợ hãi quá, có thể không kết hôn nữa được hay không?”.
Khâu Thiên cười ha ha: “Đã muộn, đã muộn rồi, hôm nay chính là dù có phải trói gô lại cũng phải mang em trở về.”
Lý Giới một bên bày ra bộ mặt đáng thương: “Chị Thẩm, chị cho xin đi, em trên có cha già, dưới chưa con nhỏ, chỉ có một con chó vàng nuôi đến già thôi. Em cưới nàng dâu này vẫn còn hy vọng bưng trà rót nước, đấm lưng bóp chân, nấu cơm rửa bát cho cô ấy, hầu hạ cô ấy cả đời nha!”.
Thẩm Tích Phàm cười khanh khách: “Tô S