Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Yêu Em Là Điều Tốt Nhất Anh Đã Làm

Yêu Em Là Điều Tốt Nhất Anh Đã Làm

Tác giả: Sênh Lý

Ngày cập nhật: 04:22 22/12/2015

Lượt xem: 1341580

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1580 lượt.

tam thất, cuối cùng dùng miếng urgo dán lên trên, anh kiểm tra lại một lần: “Không có việc gì nữa rồi, hai ngày là lành, về sau ít đi loại giầy này, rất dễ dàng trầy da….”
Từ “chân” còn chưa kịp nói ra, Phương Khả Hâm đã đẩy cửa bước vào, nhìn bọn họ lập tức giật mình, sau đó nhanh chóng đóng cửa lại, Thẩm Tích Phàm kỳ quái: “Làm sao vậy, có việc gì à, Phương Khả Hâm ?”
Phương Khả Hâm cắn chặt môi, tay đang nắm vặn cửa mồ hôi chảy trên trán, không hiểu được là tại trời nóng hay không cam lòng: “Nháo động phòng, Khâu Thiên bảo hai người nhanh một chút.”
Hà Tô Diệp cũng không ngẩng đầu lên: “Ừ, anh biết rồi, bọn anh lập tức ra ngay.”
Thẩm Tích Phàm ủ rũ: “Sớm biết lại phải đi thì chẳng cởi giày ra làm gì, bây giờ đi vào càng khó khăn hơn.”
Phương Khả Hâm yên lặng đứng ở bên cạnh cửa một lúc, cho tới khi Khâu Thiên gọi cô mới phục hồi lại tinh thần, vừa rồi hình ảnh kia vẫn còn in trong đầu, giống một cái gai, cắm sâu trong não, nhổ ra cũng không được.
‘Vì sao em yên lặng ở bên cạnh anh, chờ đợi một thời gian dài như vậy, chờ quá khứ rồi quá khứ, chờ tương lai lại tương lai, vẫn không chờ được khoảnh khắc anh quay đầu nhìn em.
Thật ra chỉ cần anh tốt với em, một chút thôi, vậy là đủ rồi, có thể đủ để hết hy vọng.’
——————–
Làm loạn động phòng là một thú vui, người học y so với tuổi bình thường khi kết hôn đã là trễ rồi, công việc ở bệnh viện cũng có vẻ áp lực, cho nên mỗi lần có việc gì vui liền sẽ làm cho huyên náo đặc biệt lợi hại.
Tân phòng đã bị mấy tên “bạn hữu” này bố trí trùng trùng chướng ngại, một đường toàn táo, nào là táo đỏ, rồi anh đào, thế nào cũng phải bắt cô dâu, chú rể một đường ăn hết mới có thể có ý nghĩa, Lý Giới cùng Tô Sam uống vào không ít rượu, chịu đựng không nổi mấy tiếng ầm ĩ trêu cợt, khiến cho cơ thể hoàn toàn kiệt sức.
Cuối cùng, Lý Giới rốt cục nổi bão, mày rậm một điều, đem Tô Sam đẩy vào góc tường, cả người áp lên, quay đầu lại với đám người liên can đang thổn thức, ồn ào, nói: “Người ta làm thật rồi thì mau đi đi.” Theo sau đó là một cái hôn nồng nhiệt, làm cho mấy người tại hiện trường high đến cực điểm.
Trốn ở góc phòng Khâu Thiên cảm khái: “Tôi già rồi, chịu không nổi kích thích lửa nóng như vậy, tôi muốn về nhà ngủ, ngày mai còn phải giải phẫu, chọc tức lão giáo sư tôi nhất định phải chết.”
Những người khác nghe được, đồng thời cùng đôi vợ chồng trẻ cáo biệt, đầu cúi tay quyền cũng không nhẹ: “Lý Giới, làm được lắm!”
Thẩm Tích Phàm chuẩn bị đứng lên chào tạm biệt, nhưng dưới chân đau nhức,liền muốn ỳ ra trên ghế sô pha làm hóa thạch cho xong. Một bàn tay bỗng chìa ra: “Tôi đỡ cô về, có thể đi được không?”.
——–
Đêm đã rất khuya, bọn họ từ lúc trên xe taxi đi xuống, đã thấy xung quanh khu nhà, ngoại trừ ánh sáng của phòng bảo vệ, thì chỉ còn đèn đường mờ ảo.
Nhìn dáng vẻ khập khiễng của Thẩm Tích Phàm, anh thật sự không đành lòng: “Thôi, để tôi cõng cô thì hơn, nhìn cô như vậy tiếp tục đi, đến khi trời sáng cũng không đến được cửa nhà.”
Thẩm Tích Phàm không phục, vốn dĩ muốn hung hăng trừng mắt với anh, kết quả mệt thấu xương hết hơi, đáng thương khổ sở nhìn Hà Tô Diệp, anh thở dài: “Cô nhóc, đừng cậy mạnh, tôi cõng cô được rồi.”
——-
Hà Tô Diệp cõng Thẩm Tích Phàm . Trên người cô hương rượu như có như không cùng với mùi thơm cơ thể con gái, từng chút từng luồng tan nhập vào lưng anh, cảm giác nhiệt độ cơ thể giống như thiêu như đốt, bỗng nhiên anh có một loại cảm xúc, muốn bắt lấy thật chặt, rồi ôm cô vào người mà hỏi : “Em có thích anh một chút nào hay không?”.
Bỗng nhiên, cô mở miệng, lại tựa như chậu nước lạnh, buốt thấu tận xương: “Hà Tô Diệp, tôi sắp đi du học rồi.”
Cái trán của anh bởi vì ban đêm nóng bức mà cảm giác như bị bỏng, chỗ cổ họng nuốt nước bọt cũng cảm thấy một đợt bén nhọn đau buốt, ngón tay tự dưng lạnh lẽo cứng ngắc: “Chúc mừng, cô định đi đến nước nào?”
Thẩm Tích Phàm không cảm thấy sự khác thường của anh, ngữ khí cũng thoải mái như bình thường: “U.S.A , Connell, Là thành viên trẻ nhất của hiệp hội Ivy*”.
(*Ivy League: chỉ một nhóm nhỏ các trường đại học tư nhân ở Mỹ có danh tiếng đáng nể vì chất lượng giáo dục xuất sắc và thu hút những sinh viên ưu tú nhất từ khắp nơi trên thế giới, có 8 trường nhé!^^).
Thì ra, chính mình đoán thật sự không sai, anh bỗng nhiên nhận thấy có loại cảm giác bị bỏ rơi, nỗi lòng chua xót trào lên: “À, chúc mừng, tôi gần đây cũng muốn ra ngoài một chút.”
“Đi đâu?”
“Trường tổ chức đội chữa bệnh tình nguyện, đi tới vùng núi thăm khám từ thiện.”
“Thời gian bao lâu?”
“Không biết, dựa theo thường lệ trước đây đến lúc ấy có thể lưu lại một nhóm nhỏ, phân người ở đó thêm một thời gian, khả năng tôi sẽ bị chọn đi.”
“Vùng núi chẳng phải có cuộc sống rất vất vả sao, vừa thiếu ăn lại thiếu mặc?”.
“Đồ ngốc, không phải cái loại như cô tưởng tượng đâu, chỉ có điều khẳng định không thể so sánh được với thành phố.”
Thật ra, anh không hề trả lời ngay lập tức việc đáp ứng tham gia cái tiểu đội chữa bệnh của trường tổ chức kia, càng chưa từng nghĩ qu