Tác giả: Sênh Lý
Ngày cập nhật: 04:22 22/12/2015
Lượt xem: 1341605
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1605 lượt.
am, em muốn bây giờ ký một bản giao ước sau hôn nhân hay không? Bọn chị đều làm nhân chứng!”.
Cuối cùng, Tô Sam tự mình đi ra, đôi mắt hồng hồng, nhào vào trong lòng Tô bố Tô mẹ khóc rống, Thẩm Tích Phàm líu lưỡi: “Vừa nãy chọc kiểu gì cũng không khóc, bây giờ lại giống như cống thoát nước là thế nào!”.
Lý Giới một bên không biết làm sao, nắm chặt một gói khăn giấy, từng tờ từng tờ ân cần đưa tới.
Hà Tô Diệp nhận lấy chiếc túi đựng lễ phục trên tay cô: “Tình cảm sâu đậm với cha mẹ là như vậy đấy, lúc chị họ tôi kết hôn cũng khóc đến rung động tâm can, anh rể ở bên cạnh cảm thấy mình chính là tên ác bá cưỡng bách dân nữ.”
Thẩm Tích Phàm cười cười: “Đoán chừng tôi nếu mà kết hôn cũng sẽ khóc không dừng nổi, tôi luyến tiếc bố, mẹ!”
Khâu Thiên nghe thấy cũng bày ra dáng vẻ thực sự cảm khái: “Tôi mà lấy vợ, bố mẹ còn vui mừng tới bật khóc cũng nên.”
Sau đó, là lúc chủ rể cõng cô dâu ra khỏi cửa, lên xe, rồi về nhà chú rể. Cuối cùng, lại ra xe để chạy tới khách sạn.Đoàn xe đưa dâu chiếm mất nửa cái đường chính của thành phố, hùng dũng chậm rãi, rất có phong thái của vương tộc đón dâu thời cổ đại.
Sau khi xuống xe, Thẩm Tích Phàm cùng Khâu Thiên cũng hết thời gian nhàn dỗi, nào là giúp đỡ đôi vợ chồng mới sửa lại trang phục dung nhan, nào là nhận hồng bao, chia bánh kẹo, đợi cho đến lúc hôn lễ bắt đầu, bọn họ đã cổ họng nóng rát khàn đặc, vẫn còn phải tùy người kính rượu, thay cho cô dâu chú rể làm lá chắn.
Ầm ĩ đến hơn hai giờ chiều mới kết thúc,nhưng buổi tối vẫn còn một trận nữa, hai người bọn họ đau khổ muốn khóc.
Khâu Thiên nghẹn ngào: “Canh vây cá này, tôi một ngụm cũng chưa dính vào”.
Thẩm Tích Phàm đau khổ: “Tôi mơ ước cái miếng lợn sữa nướng kia đã lâu, cuối cùng sau khi uống xong trở lại chỉ còn có da lợn sữa”.
Khâu Thiên xụi lơ trên sô pha, ném ánh mắt trông mong nhìn Hà Tô Diệp: “Tiêm Tiêm giác, biết sớm thế này tớ sẽ không cậy mạnh, cho cậu làm phù rể, để tớ đi ăn uống thả cửa.”
Ngược lại, Thẩm Tích Phàm chỉ vào anh cười: “Hà Tô Diệp, anh lớn lên xinh đẹp như vậy, ai dám mời làm phù rể đây, rất đả kích nhân vật chính nha!”.
Anh đành phải hỏi: “Hai người không đói bụng sao? Nhà tôi có đồ ăn!”
Kết quả, hai tên này vội để cho đôi vợ chồng tự mình tiếp tục đãi khách, rời đến nhà Hà Tô Diệp.
————-
Đồ ăn chỉ cần cho vào lò vi sóng hâm nóng là có thể ăn, Hà Thủ Tranh mang tới hai cái hộp cơm, tranh công như khoe: “Chú, chú để cháu làm cơm hộp cho!.” .
Sau đó, nhóc nhìn Khâu Thiên: “Chú ơi, chú ăn ít thôi, không được tranh của chị!”
Canh gà hầm sơn dược, hoàng kì, nấm hương; cà tím kho, rau trộn thịt bò, Khâu Thiên vung tay lên: “Thêm một chai Pepsi đi!”
Hà Thủ Tranh vui vẻ rót một cốc nước trái cây cho anh, nghiêm trang: “Chú cháu nói qua, con trai phải uống ít cô ca thôi!”.
Thẩm Tích Phàm đang chôn mặt trong bát canh gà, ăn tới gió cuốn mây bay, Hà Tô Diệp hỏi: “ Muốn ăn táo hay cam?”
Một miếng thịt trong miệng nhấm nuốt, cô nói không nên lời, đành phải dựng thẳng tay lên, làm một cái thế tay, Hà Tô Diệp cười: “Cam hả? Tôi vắt thành nước cho cô mang qua đấy nhé.”
Thẩm Tích Phàm vừa lòng gật gật cái đầu, Khâu Thiên kinh ngạc: “Thế này mà xem cũng có thể hiểu? Tiêm Tiêm Giác, cậu nên đi làm tài tử dạy thú đi!”
Hà Thủ Tranh nháy mắt mấy cái: “Không phải nói con gái chính là hổ sao?—- ai ui! Chú à, đây là bố cháu nói thế!”
Buổi tối còn ầm ĩ lợi hại hơn, cũng càng lắm việc, Thẩm Tích Phàm cảm thấy cái chân của mình đứng đến sắp gẫy rồi, còn đau khổ hơn đánh vào tinh thần. Lúc xế chiều, nhìn lại bàn chân, đã có vài chỗ bị trầy da, cô đổ chùm khí lạnh.
Đang lúc do dự không biết nên thay đôi giày cao gót ra hay không, thì Hà Tô Diệp đẩy cửa bước vào, cầm trong tay một cái hộp nhỏ, nhẹ nhàng thở dài: “Khâu Thiên nói, chân cô trầy da bảo tôi tới xem thế nào.”
Anh nửa quỳ xuống, cẩn thận đem đôi giầy của cô cởi ra, động tác tự nhiên, tựa như xử lý cho một bệnh nhân bình thường. Thẩm Tích Phàm cũng không cảm thấy được có cái không khí ám muội gì, to gan lớn mật, một chút cũng không phát giác lời nói của mình hoàn toàn là cái kiểu làm nũng của con gái, ta ôn hòa người chấp nhận, bàn chân như bạch ngọc đặt lên trên đầu gối của Hà Tô Diệp, mấy chỗ da trầy nhìn thấy rõ ràng.
Anh đầu tiên dùng cồn thoáng lau qua một chút, sau đó lấy ra một cái bình nhỏ, đổ lên một chút bột phấn màu nâu, Thẩm Tích Phàm tò mò: “Đây là cái thứ gì?”
“ Là thứ do ông nội của tôi chế, Bột tam thất. Thuốc Vân Nam bạch dược thành phần chủ yếu chính là tam thất.”
“Cái này… chuyên trị vết thương do dao, ngã, trầy da, với ngoại thương?”
“Hóa ứ cầm máu, lưu thông máu giảm đau, không riêng gì ngoại thương, nội thương cũng có thể dùng, cầm máu mà bất lưu ứ, hóa ứ mà không ảnh hưởng vết thương chính, có thể chữa các bệnh động mạch vành, tim đau thắt, hay di chứng xuất huyết não.”
“Thần kỳ như vậy sao! Cái tam thất kia nhiều nhiều thì cho tôi một ít, sau này chỗ nào bị trầy bôi cái này vào không phải đã thành vô sự rồi sao?”
Trên miệng vết thương rắc một chút bột