Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Yêu Em Là Điều Tốt Nhất Anh Đã Làm

Yêu Em Là Điều Tốt Nhất Anh Đã Làm

Tác giả: Sênh Lý

Ngày cập nhật: 04:22 22/12/2015

Lượt xem: 1341587

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1587 lượt.

a việc muốn ở lại một thời gian, câu trả lời của anh lúc ấy là suy nghĩ một chút rồi sẽ đáp ứng lại sau, hiện tại anh cũng đã có quyết định rồi.
———-
Anh chỉ là có chút tùy hứng, có chút ích kỷ. Anh buồn bực khi thấy cô tự tiện quyết định, nhưng mình lại không có quyền can thiệp cô, chính là vì sao cô không thể nói sớm cho anh, để cho anh biết sớm hơn những người khác một ít, để cho anh cảm thấy bản thân mình đối với cô mà nói, có chút đặc thù tồn tại.
Anh ngẫm nghĩ một lát, nếu như không có mình, cô có thể sẽ hoài niệm lại những tháng ngày có anh ở bên hay không.
Bỗng nhiên, di động của Thẩm Tích Phàm vang lên, cô chậm chạp mở máy, âm thanh nói chuyện rất nhẹ, cũng thật cẩn thận.
Cô vỗ vỗ vào vai Hà Tô Diệp, ý bảo mình muốn xuống dưới, sau đó đứng ở trên bồn hoa thở dài thật dài: “Ngày mai phải đi đối mặt với cái người không mong muốn gặp nhất rồi, vận khí thật đen đủi.”
“Bạn trai cũ?” Anh nghiền ngẫm hỏi.
“Đoán chuẩn!” Thẩm Tích Phàm trên mặt một chút thần sắc ủ rũ cũng không có, ngược lại còn có một phần giảo hoạt: “Thật ra, anh ta không tìm tôi, tôi cũng không chủ động tìm tới anh ta; nếu đã vậy tôi liền dùng cái cách mà năm đó anh ta đối với tôi vô thanh vô thức đem anh ta quăng đi, ha ha, vô cùng hả giận! Nhưng…. như vậy có phải có chút tàn nhẫn hay không?”.
Hà Tô Diệp nhìn Thẩm Tích Phàm, cô cứ tự hỏi lại tự nói không ngừng, khóe miệng hơi hơi nhếch lên, cảm xúc rất tốt, một chút cũng không bị cái cuộc gọi vừa nãy làm ảnh hưởng, hoàn toàn không giống với cô nhóc mấy tháng trước đôi mắt hồng hồng, ủ rũ hỏi anh nên làm cái gì bây giờ.
Đây là điều vui mừng duy nhất trong lúc anh sa sút tinh thần; cô đã bước qua quá khứ bước tới phía trước rồi, tuy rằng cô cũng chuẩn bị rời anh mà đi.
Anh hỏi chính mình, có thể tha thứ bản tính trẻ con tùy hứng của mình một chút hay không, anh thật sự muốn biết, ở trong lòng cô, phần tình cảm dành cho anh có bao nhiêu phân lượng, về phần du học, hãy còn nhiều thời gian.






Bán hạ —chống nôn, trừ đờm, chữa ho, khó tiêu chướng bụng; Bầu trời tháng năm, chính là loại hương vị của bán hạ.
“Anh hùng thật sự, là người có gan đối mặt cuộc đời thảm đạm, có gan nhìn thẳng máu tươi đầm đìa.”
Ngón tay lướt qua mấy bức ảnh chụp kia, Thẩm Tích Phàm cười rộ lên, ngồi trên sàn nhà tự nói tự họa, phía trước mặt một cái hộp đã mở ra.
Đều là hồi ức mối tình đầu của cô——-thư, quà sinh nhật, ảnh chụp, rồi ảnh sticker, móc chìa khóa, để hình nền đôi tình nhân trên móc treo di động, vì anh gấp sao cùng ngàn con hạc giấy. Cô trước kia từng nói qua: “Nếu có một ngày anh không cần em, em sẽ mang mấy thứ này đốt hết”. Nhưng, cuối cùng không đành lòng, bởi vì cô luôn hy vọng, người kia sẽ quay đầu.
“Thư này, viết lời thề, chẳng qua chỉ là sự trưng bày của giấy trắng, mực đen”. Lời thề thoạt nhìn rất đẹp, vậy mà lại không thể thiên trường địa cửu……. nhưng dù sao đã từng tồn tại, như vậy là đủ rồi.
Cô ở trong lòng thầm mắng bản thân, cự tuyệt là một loại dũng khí, chính mình khăng khăng nếu chưa đến phút cuối sẽ không mở miệng; cho nên cô không muốn đối mặt, chính xác mà nói, chính là không tình nguyện mở miệng nói ra ba từ “Thật xin lỗi”, bởi vì đến cuối cùng có bao nhiêu thương tổn, tư vị trong đó cô đều đã nếm qua, thực sự không muốn xảy ra với một người nào nữa.
Rũ làn mi xuống, cô tiếp tục giải thích: “Thật ra tôi không hận anh. Trước kia tôi luôn luôn tự hỏi bản thân, cuối cùng là hận anh nhiều hơn hay yêu anh nhiều hơn, tôi đã tự hỏi chính mình nhiều năm, hiện tại tôi rốt cục hiểu được, không có yêu sẽ không có hận. Nghiêm Hằng, anh biết không, tôi trước đây luôn cảm thấy cách anh thật xa, luôn luôn không ngừng đuổi theo bước chân của anh, tôi từng ở trước mặt anh thấp kém như vậy, nhưng hiện tại, tôi mới phát hiện ra, tôi có thể rất bình tĩnh gặp anh, cho nên……..”
“Không cần nói tiếp nữa”. Nghiêm Hằng mở miệng ngắt lời của cô, chua xót nồng đậm: “Người nói xin lỗi nên là anh. Tất cả những điều này là anh tự làm tự chịu, cho dù hiện tại, anh biết anh không có tư cách yêu cầu em trở về bên anh. Chỉ là, anh biết tình cảm của bản thân. Ba năm trước đây, anh ở nước Mỹ đã từng một lần hối hận đau khổ, cho nên, vội muốn cùng bản thân đánh cuộc một lần, cuối cùng, vẫn là tự đánh giá quá cao vị trí của mình trong lòng em rồi.”
Thẩm Tích Phàm cười khổ một chút: “Đã là quá khứ, cũng đừng nhắc lại!”.
Anh thản nhiên cười, lại không biết nên mở miệng nói ra từ đâu: “Được rồi, không nhắc lại nữa.”
Anh đứng dậy đi trả tiền, xoay người lúc trở về đã không thấy bóng dáng Thẩm Tích Phàm đâu, trên bàn chỉ còn lại mẩu giấy.
“Muôn hoa một đêm rụng tả tơi;
Thiếp sắp đi xa tới chân trời;
Tiễn biệt quân tâm, đèn một ngọn;
Lưu luyến vĩnh biệt không nỡ rời;
Từ nay tương kiến sầu trăm ngả;
Chi bằng tương niệm cả một đời.”*
(* mấy câu này là mình dựa từ ý của câu, mà “trảm” thành thơ, nên có chỗ lủng củng mọi người góp ý nhé^^, nội dung cũng là lời chia tay mà thôi^^


80s toys - Atari. I still have