Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Yêu Em Là Điều Tốt Nhất Anh Đã Làm

Yêu Em Là Điều Tốt Nhất Anh Đã Làm

Tác giả: Sênh Lý

Ngày cập nhật: 04:22 22/12/2015

Lượt xem: 1341584

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1584 lượt.

huộc hơn cậu, cậu thấy được không?”
Người thực tập sinh kinh ngạc không thôi: “A…. được, vậy đi thôi.”

Mưa to thế này, đến ô cũng không che hết được, chỉ chốc lát đầu với vai anh tất cả đều ướt nhẹm, trên ống quần dính đầy bùn đất, cả người giống như đã ngâm trong nước rất lâu, thốt ra không nổi một tiếng thở dài.
Đất trên núi không tốt, bước lên trên mà như không có cảm giác, bị mưa xối xuống lộ ra rất nhiều đá vụn; theo địa thế, nước bùn cứ thế thẳng tắp lao xuống dưới. Anh mỗi bước đi đều phải hết sức cẩn thận, thời gian đi so với bình thường mất hơn nửa tiếng mới tới.
Chờ những nhà có con em đến khám xong rồi, trời đã tối đen, có cậu nhóc nơi đây muốn đưa anh về, anh muốn từ trối, có điều cậu nhóc kia thật quá nhiệt tình: “Nhà mẹ vợ tôi ở ngay đằng kia, buổi tối tôi ngủ ở đó.”
Bọn họ vừa đi vừa nói chuyện với nhau, Hà Tô Diệp không ngừng hỏi về tình trạng vệ sinh của địa phương, cậu nhóc kia cũng hăng say trình bày. Bỗng nhiên, lúc đi đến sườn núi, bọn họ nghe thấy tiếng hét to của một đứa bé: “Cứu với! cứu với!”.
Tiếng kêu khàn khàn, xuyên qua màn đêm đen mịt mờ, hai người bọn họ đều bị làm cho hoảng sợ, cậu nhóc thử hỏi: “Hình như là ở phía Đông, chúng ta đi xem thử xem sao?”
Âm thanh kia càng ngày càng nhỏ, cũng càng ngày càng khàn đi, chỗ này mưa có vẻ rất kinh tâm động phách, thế nhưng bọn họ cũng đã tới gần chỗ phát ra âm thanh hơn, theo ánh sáng của đèn pin, cậu nhóc kia kêu lên: “Bên này, bên này! Một thằng bé!”
Hai tay cố gắng bám chặt lấy chút đá vụn đầy bùn đất, máu theo cánh tay chảy ra, độ dốc của sườn núi thật nguy hiểm, không lưu ý ngã xuống thì không thể hình dung được hậu quả, cậu bé này hiển nhiên là bị sợ hãi, mở to ánh mắt nhìn chằm chằm vào bọn họ, một tiếng : “Cứu em với!” cũng kêu không nổi.
Hà Tô Diệp cẩn thận tới gần sườn dốc, dịu dàng an ủi bé: “Không có việc gì, anh sẽ kéo em lên”, nói rồi vươn tay giữ chặt bé, đem nó kéo lên, cậu nhóc bên cạnh nhanh chóng tóm lấy đứa trẻ, lúc tới gần tay cầm đèn pin xem xét, không khỏi thở phào: “May qua da thịt không bị thương tích gì, không có gì nghiêm…..”
Một chữ “trọng” cuối cùng còn chưa nói ra, Hà Tô Diệp đột nhiên cảm thấy dưới chân mềm nhũn, một luồng sức mạnh thiên nhiên không thể chống cự đem cả trọng lượng cơ thể anh lùi ra phía sau, hất tung vào không trung. Cậu nhóc quay đầu, kinh hãi: “Bác sĩ Hà cẩn thận!” nhanh tay muốn kéo anh lại, chỉ thấy anh, cả người anh với bùn đất, đá vụn cùng nhau trượt xuống, chỉ trong nháy mắt, liền biến mất trong làn mưa lớn mờ mịt.
————-
Trời tối, lực gió dần dần giảm nhỏ, đội bác sĩ chữa bệnh lần lượt trở lại, mỗi người đều thành người nước, từ cổ tay áo, xuống đến ống quần đều là nước mưa chảy xuôi, có bác sĩ kêu to: “ Đi mát xa xông hơi còn chưa có đầm đìa tới mức như thế này, khoan khoái cả người quả thực là…”
Phương Khả Hâm đưa khăn mặt cho bọn họ pha trà nóng, tiếp đón: “Đi tắm nước ấm đi, em xuống phòng bếp nhờ các cô chuẩn bị cho mấy người ít trà gừng hồng tảo,trừ lạnh! Buổi tối đun ít cháo y dĩ nhân, nơi này thời tiết rất ẩm ướt, ăn món đấy lợi thủy tiêu thũng nha.”
Những người khác cảm thán: “Có nữ bác sĩ đi theo thật sự quá tốt, chu đáo, chăm sóc ân cần chúng ta như đối với bệnh nhân vậy.”
Phương Khả Hâm ngượng ngùng mỉm cười, ánh mắt mơ hồ luôn luôn hướng ra phía bên ngoài, gió mạnh thổi đám mưa nhỏ, làm ướt nhẹp cả cái trán của cô, nhanh chóng lấy tay gạt đi, lại cảm thấy trong lòng bàn tay lạnh lẽo, thì ra miệng vết thương băng bó cẩn thận đã lộ ra vệt máu thật dày.
Ở dưới phòng bếp giúp một tay, cô ngồi không nổi, đứng cũng chẳng yên, một loại dự cảm không tốt dần dần hiện lên, dạ dày chua xót, kìm nén lại ý muốn nôn ra trong đầu, nếm vào thìa cháo rồi lại bỏ xuống, lấy di động ra ấn gọi dãy số quen thuộc kia.
Không có người nhận máy càng làm cho cô thấy sợ hãi, cô không ngừng an ủi chính mình, là do bản thân quá nhạy cảm, tục ngữ nói không sai, quan tâm quá sẽ bị hoảng, Hà Tô Diệp nhất định không có việc gì, khả năng anh chậm trễ một lát, có thể một giây sau, sẽ mở cửa bước vào.
Ý dĩ nhân trong nồi bốc lên, một phút, mười phút, hai mươi phút. Cô cảm thấy bản thân rốt cuộc chống đỡ không nổi, phiền não, bất an, bối rối đan thành một tấm lưới kín đặc, khiến cho cô không có cách nào khác ngoài việc giữ vững hô hấp cùng tự hỏi.
Bỗng nhiên, bên ngoài sân một trận xôn xao, có người thất thanh la lên: “Nhóm bác sĩ, đã xảy ra chuyện rồi! Mau gọi 120!”
Thân mình như bị húc mạnh một cái, hàn ý từ lòng bàn chân chạy thẳng lên đầu, cô cuống quít cởi ra tạp dề chạy khỏi phòng bếp, trong viện hai ba người dân bản xứ, lôi kéo bác sĩ vội chạy ra phía bên ngoài: “Bác sĩ Hà, người khác tìm thấy cậu ấy, có điều hiện tại đang hôn mê, trên người còn có mấy chỗ bầm dập, chúng tôi cũng không dám di chuyển, sợ không chuyên sẽ càng làm tình hình xấu thêm,nhưng đã để vài người ở bên cạnh trông giữ rồi.”
Trong nháy mắt đau đến không thể hô hấp, nhưng nhận thức bản thân là một bác sĩ cô nhanh chóng thanh tỉnh: “Tôi cũng đi!”
Từ viện vệ sinh