Tác giả: Sênh Lý
Ngày cập nhật: 04:22 22/12/2015
Lượt xem: 1341569
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1569 lượt.
rí hả, mỗi năm bệnh nhân chấn thương não hôn mê được đưa tới bệnh viện, không đến vài người mất trí nhớ, phần nhiều chẳng qua là lựa chọn mất trí thôi.”
Thẩm Tích Phàm đi tới gần bên anh, giọng nói run run: “Anh nhớ rõ tôi , không lừa tôi chứ.” Tay cô chỉ nhẹ nhàng chạm qua cánh tay trái thạch cao của anh, nước mắt không chịu nổi khống chế trút xuống liên tục, giọt nước rơi trên thạch cao màu tuyết trắng, thân thể còn đang không ngừng run run: “Làm tôi sợ muốn chết, làm tôi sợ muốn chết, tôi không dám tới, sợ vạn nhất anh mất trí nhớ rồi không thể nhớ ra mình, vậy thì tôi phải làm sao bây giờ, làm sao bây giờ…..”.
Trên cơ thể của cô mỗi cái run run rất nhỏ, nhưng trong mắt anh lại giống như những đường cong trạm khắc nhấp nhô. Vì thế, anh ngồi dậy cùng cánh tay có thể cử động của mình ôm lấy cô, thật cẩn thận, như đang ôm một mảnh pha lê dễ vỡ, mềm mại như tơ. Sự dịu dàng trong trí nhớ từng sợi từng sợi hiện lên, tâm động, bị nước mắt của cô hòa nát.
Hà Tô Diệp an ủi: “Không khóc, không khóc, tôi chẳng phải đang sống tốt ở đây sao, không có việc gì, tôi hứa với cô cùng nhau đi xin bùa bình an, tôi sẽ không thất hứa, tôi không phải đã trở lại rồi ư, đừng khóc….”
Câu nói này càng đâm đến chỗ thương đau của cô, Thẩm Tích Phàm vừa nghe, nước mắt rơi càng lợi hại: “Nói chuyện với anh….. anh không giữ lời, là người nói không giữ lời, anh nói sẽ về…..nhưng…nhưng, tôi muốn anh bình an trở về, anh muốn hù chết người ta a….”
“Đừng khóc, đừng khóc….Cô nhóc, đừng khóc, tôi…..” Anh bây giờ mới cảm thấy bản thân bí từ, thật sự không thể an ủi người khác, đành phải ngoan ngoãn ngậm miệng, tim lặng ôm cô, tùy ý cô khóc.
Qua một lúc lâu, Thẩm Tích Phàm cuối cùng đem sự hoảng hồn, nghĩ mà thấy sợ, ủy khuất đủ loại cảm xúc một tràng phiền não khóc ra hết, đôi mắt hồng hồng vô thố nhìn Hà Tô Diệp: “Tôi…Tôi…..Cảm xúc không khống chế được……Thật xin lỗi……..”
Anh trấn an cười rộ lên, mất máu khiến cho khuôn mặt thoạt nhìn có chút tái nhợt: “Tôi biết rồi, tôi đều hiểu được, đừng khóc nữa, thật xin lỗi, tôi không nên nuốt lời.”
Mặt cô nhanh chóng ngẩng lên, vào lúc đang không biết trả lời như thế nào, thì trùng hợp y tá đẩy cửa bước vào thét: “Giường 3 thay thuốc.”
Thẩm Tích Phàm vội vàng tránh ra khỏi cái ôm của anh, xoay người đi lau khô nước mắt, nhìn y tá thay xong thuốc, sau đó mới nói ấp úng: “Hà Tô Diệp, anh đã ăn cơm rồi hay chưa, có đói bụng không? Muốn tôi đi mua một chút gì cho anh? Bệnh nhân chắc hẳn ăn cháo đi!”
Cái đầu của Khâu Thiên với vào cửa miệng vụng trộm cười: “Tôi muốn ăn cơm rang hải sản, với súp củ cải đỏ.”
Hà Thủ Tranh cẩn thận suy nghĩ một lúc: “Vẫn là MC Donald suất trẻ em đi, cái đấy có đồ chơi, chị nhất định phải nhớ cái em thích. Thuận tiện giúp em mua một hộp Thiên tầng tuyết có kem, phải là vị sôcôla nhé!”
Hà Tô Diệp thanh thanh cổ họng nhắc nhở Hà Thủ Tranh đừng có được một tấc đến giời, Thẩm Tích Phàm cười dài đè anh lại: “Trẻ con mà, so đo cái gì. Trừ mọi người ở đây ra còn có ai nữa,tôi nhất định chuẩn bị đầy đủ mang đến.”
“Còn có Phương Khả Hâm.” Hà Tô Diệp cười cười: “Tôi muốn ăn cháo táo đỏ cẩu kỷ, có thể làm cho tôi được không?”
Khâu Thiên phụt cười một chút, hướng về phía hai người bọn họ nhíu mi tròn mắt: “Aizzz—-tình yêu đơn giản thế,Thẩm Tích Phàm tôi dạy cho cô dùng cẩu kỷ trang trí thành hình trái tim, được không hả!”
“Cám ơn, không cần!”. Thẩm Tích Phàm căm giận trả lời, ánh nước trong mắt cô còn chưa hoàn toàn tiêu tán, nửa là giận dữ nửa là thẹn thùng, trừng mắt với Khâu Thiên, dáng vẻ làm cho Hà Tô Diệp không khỏi nhìn tới ngây ngờ, mãi cho đến sau khi cô ra khỏi phòng bệnh rồi lúc Hà Thủ Tranh gọi anh mấy tiếng mới hoàn hồn.
Hà Thủ Tranh ủy khuất lại vô tội nhìn anh, Khâu Thiên vội vàng an ủi cậu bé: “Chú của nhóc không có việc gì, cái này chẳng qua là di chứng của việc chấn động não thôi.”
Tiếp đó liên tục có người đến thăm anh.
Bà nội nắm lấy tay anh, kinh hồn phủ định: “Tuy là chấn động não rất nhỏ, nhưng mọi người cũng sợ cháu ngộ nhỡ không tỉnh lại hoặc có di chứng gì…..haizz, may mắn hiện tại không sao rồi.”
Trong lòng Hà Tô Diệp chua xót: “Bà nội, cháu không có việc gì, làm mọi người lo lắng, thật sự xin lỗi cả nhà.”
Ông nội Hà vẫn điềm đạm: “Từ từ dưỡng bệnh, bà nó à, chúng ta đừng làm phiền cháu nghỉ ngơi. Tô Hiệp, chuyện này cháu làm khá lắm, cả nhà không ai trách cháu”
Anh có chút kỳ quái: “Bố cháu đâu? Cháu tỉnh lại vẫn chưa thấy.. .”
“Nghe nói bây giờ còn ở trong phòng phẫu thuật, buổi sáng có ca phẫu thuật nối mạch máu tim”. Ông nội Hà giải thích với anh: “Công việc của bố cháu bận rộn, còn có, ông nghe bố cháu nói cháu muốn ra nước ngoài.”
Anh gật gật đầu: “Cháu có quyết định này.”
Ông nội Hà thở dài: “Nghe ông bạn Cố nói, cháu đã chọn khoa nội tim mạch”.
Hà Tô Diệp cân nhắc một chút: “Chuyện này cháu đã cùng bố nói qua, bố xem xong luận văn tốt nghiệp cử nhân của cháu, ông ấy cho rằng chuyên ngành đông tây y kết hợp tấn công vào mảng xơ cứng động mạch rất có tiền đồ.”
Ông nội Hà dường như c