Tác giả: Sênh Lý
Ngày cập nhật: 04:22 22/12/2015
Lượt xem: 1341571
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1571 lượt.
nh ấy tức giận không quan tâm tới em nữa, vậy phải làm sao bây giờ?”
“Không đúng đâu, trong lòng Hà Tô Diệp của em có khi còn rất vui mừng ấy chứ, em nói sai rồi!”.
“Khâu Thiên, nếu anh ấy thích Thẩm Tích Phàm, mà cô ấy cũng thích Hà Tô Diệp …. thì thật tốt quá.”
“Vậy còn em?”
“Em…. em có thể làm gì bây giờ, trong vở kịch tình yêu của hai người luôn luôn không thể thiếu vai phụ, cũng luôn luôn không cần người đóng vai phụ, diễn xong rồi, hết vai của mình rồi, ngoại trừ cười mà lui xuống sân khấu, thì còn có lựa chọn khác sao!”
“Phương Khả Hâm, đừng nói như vậy, trong lòng anh rất khó chịu.”
“Khâu Thiên ………”
“Ừ?”
“Em đói bụng………..”
Cứ như vậy đi, cô nói với chính mình,thôi tiếp tục đợi chờ vô nghĩa; cuộc đời của người con gái có bao nhiêu thời gian để tiếp tục chờ đợi một người vĩnh viễn sẽ không đặt tầm mắt dừng lại trên bản thân mình . Tuổi trẻ nông nổi đã qua, thanh xuân của cô đã bị lãng phí trên tình yêu say đắm khắc cốt có cho mà không nhận này, dù thời gian còn lại không nhiều, nhưng cuộc sống này của cô vẫn còn phải tiếp diễn, rồi sẽ có ngày, một người con trai yêu cô sẽ xuất hiện, quan tâm, che chở cô mãi mãi.
Tình yêu đơn phương là một điều đau khổ nhất trên thế giới này, nhưng cũng là điều hạnh phúc nhất; dù sao khi ấy, chúng ta đều không hề hối hận khi yêu đơn phương một người như vậy—-người mà đối với bản thân có thể coi là độc nhất vô nhị trên đời.
Cuối cùng, chúng ta sẽ mỉm cười chúc phúc cho người ấy, cho dù có lưu luyến,có đau lòng hay tươi cười miễn cưỡng… tất cả rồi cũng phải buông tay.
Bởi vì, bản thân mỗi người đều biết rằng: “ Từng yêu anh… đó là điều đẹp nhất em đã làm!”
Long nhãn – Bổ lợi tâm tì, dưỡng huyết an thần, là thứ ngọt ngào giống như trái tim của anh.
Dường như qua thời gian rất lâu, anh mới mở mắt ra. Trên mặt tường màu trắng gắn vào nó một chiếc điều hòa không khí thổi vù vù, không chờ anh phản ứng lại, một cái đầu hình tròn trên chiếc chăn màu tuyết, đang khóc thê thê thảm thảm: “Chú ơi, chú tỉnh rồi, cháu tưởng chú cứ như vậy, ngủ rồi không dậy nổi nữa, làm cháu sợ muốn chết….”
Sau đó là giọng nói của Khâu Thiên, nửa là chiều chuộng nửa là bất đắc dĩ: “Tiểu quỷ, chú của cháu chẳng qua chấn thương rất nhỏ ở não, chỉ là có vẻ tham ngủ, nên bây giờ mới tỉnh lại.”
Hà Tô Diệp thở dài nhẹ nhõm một hơi: “Nói như thế, tớ hiện tại ở bệnh viện, là cái nào?”
Khâu Thiên lườm anh một cái: “Bệnh viện của ông già nhà cậu. Cậu xảy ra chuyện, đám người ấy đầu tiên liên lạc chính là xe cấp cứu của bệnh viện quân đội trung ương. Muốn uống nước không, tớ rót cho.” Xoay người đi tìm cái cốc.
Khâu Thiên sợ tới mức nhảy dựng lên: “Tớ! Tớ nói cho cậu, cậu không cần đánh tớ đâu nhé. Sau này cũng đừng. Tớ nói chuyện này cho Thẩm Tích Phàm rồi, tớ biết cậu sẽ mắng, nhưng tớ nhịn không được, tớ không nói cho cô ấy , cô ấy sẽ nổi điên, tớ sẽ bị lương tâm cắn dứt, tớ sẽ khinh bỉ chính mình, tớ sẽ thành tội nhân thiên cổ. Cậu đừng vội, đừng ngồi dậy, đoán chừng cô ấy lập tức tới, tớ trước tiên tìm bác sĩ giúp cậu nhé!”. Nói xong, vèo một cái ra cửa.
Chỉ còn lại Hà Thủ Tranh đang dại ra cùng Hà Tô Diệp cảm xúc phức tạp, cậu nhóc lầm bầm: “ Chú Khâu Thiên chẳng biết cái gì cả, cháu thiếu chút nữa thì bị lừa, một cộng một, rõ ràng là hai, vì sao cháu lúc nãy lại muốn nói là ba nhỉ?”
Chủ nhiệm khoa thần kinh đến kiểm tra phòng, hỏi một chút theo tình trạng rồi đưa ra kết luận: “Tiểu Hà, không có việc gì, bị thương ngoài da, làm qua cộng hưởng từ hạt nhân thì không còn vấn đề, chỉ là nằm viện quan sát một chút thì tốt hơn.” Sau đó buông tay mỉm cười: “Chỉ thị của viện trưởng,chú không có biện pháp.” Sau đó lại mang theo một đám đệ tử chậm rãi rời đi.
Khâu Thiên dựa vào giá áo trêu chọc: “May mà không bị thương trên mặt, như thế kia đã hơi phiền rồi, trên đùi cậu cũng có chút trầy da, gần đây đi đường khả năng sẽ khó khăn đấy.” Anh tự nói tự trình bày, bỗng nhiên phát hiện biểu tình trên mặt Hà Tô Diệp bỗng đột biến, không khỏi theo ánh mắt ấy quay đầu lại, Thẩm Tích Phàm trán đầy mồ hôi đứng ở cửa, vào cũng không được, lùi cũng không xong.
Phần phát triển phía sau còn làm cho Khâu Thiên chỉ biết nghẹn họng nhìn trân trối, Thẩm Tích Phàm thấy Hà Tô Diệp ngơ ngác nhìn mình, do do dự dự ngập ngừng một câu: “Tôi là ai? ……..Anh còn nhớ tôi không?”.
Lập tức hiểu được ý tứ của vị tiểu thư này, Khâu Thiên tiếng to oan uổng: “Tớ cũng không nói với Thẩm Tích Phàm cậu mất trí nhớ, thật sự, không phải tớ nói, tớ chỉ thông báo não cậu chấn thương, tớ đi ra ngoài trước, Thẩm Tích Phàm cô minh oan cho tôi nha!”. Nói xong xách Hà Thủ Tranh lôi ra bên ngoài: “Sững sờ ở đấy làm bóng đèn cái gì,nếu theo cái quan niệm vinh quang và sĩ nhục của xã hội chủ nghĩa,nhóc không thấy làm bóng đèn thật hổ thẹn sao.”
————————–
Hà Tô Diệp dở khóc dở cười: “ Cô nhóc này, không phải là xem phim thần tượng hồng kông với Đài Loan nhiều quá rồi chứ, cô cho rằng chấn thương não nhỏ thì đều mất t