Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Yêu Em Là Điều Tốt Nhất Anh Đã Làm

Yêu Em Là Điều Tốt Nhất Anh Đã Làm

Tác giả: Sênh Lý

Ngày cập nhật: 04:22 22/12/2015

Lượt xem: 1341579

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1579 lượt.

lúc nào được mang tới đây thế mẹ?”
Thẩm mẹ nhận lấy mấy bài thuốc của cô, cũng không ngẩng đầu lên: “Năm ngày trước, khi ấy con đi tới nhà bà ngoại, về sau mẹ cũng quên nói cho con, người già cả trí nhớ này cũng không dùng được nữa rồi—-a, chính là cái này, trị nôn mửa mệt mỏi”.
Thẩm Tích Phàm tới gần nhìn, rồi đọc lên: “Đột nhiên nôn mửa, kèm sốt nhẹ tay chân lạnh, đầu và cơ thể mệt mỏi—dùng hoắc hương chính khí tán; Nôn mửa có mùi chua, bệnh ợ hơi kén ăn—dùng bảo hòa viên; Nôn mửa nuốt chua, tức ngực trướng bụng—-dùng canh tứ nghịch với bán hạ, hậu phác.”
Thẩm mẹ giảo hoạt cười: “Thằng nhóc này là bác sĩ? Lớn lên thế mà một chút cũng không giống thầy thuốc tẹo nào, con quen biết ở đâu đứa nhỏ đẹp trai như vậy, con với nó quan hệ thế nào rồi?”
Cô nói quanh co chẳng thành câu: “Không….không có quan hệ, ….bạn bè, chỉ là bạn bè thôi.”
Thẩm Tích Phàm sau khi nói xong, tim đập thình thịch rất lợi hại, thiếu chút nữa liền điều chỉnh không nổi, cô không ngừng tự hỏi bản thân, anh rốt cục làm như vậy, dốc lòng quan tâm chính mình như vậy, vô thanh vô thức, chẳng lẽ—-
Một ánh chớp suy nghĩ vụt qua trong đầu, cái điều ngộ ra này khiến cô không khỏi run run, vừa sợ hãi lại thấy vui sướng.
Chị dâu nhìn bài thuốc: “Vậy để cháu đi ra quầy thuốc trước khu nhà bốc vài thang, chậm thì lát nữa lại đóng cửa mất.”
Thẩm Tích Phàm giật mình một cái, nhảy dựng lên: “Em đi, em đi, chỗ đấy em quen,để em đi tốt hơn.”
Lại là một làn sóng từ chối. Thẩm bố đi ra giải vây: “Để cho Phàm Phàm đi đi, nó gần đây không có việc gì luẩn quẩn ở nhà, đều phì ra rồi.”
Con đường đã đi qua bao nhiêu lần, cùng anh hai người sóng vai về nhà, đi tới cái hồ ở giữa tiểu khu, một con đường rẽ phải, một cái thì lại ngoặt sang trái. Cô cũng sẽ không quay đầu nhìn bóng dáng Hà Tô Diệp, có lẽ là trước kia cô thật sự chậm hiểu, nói một cách chính xác là, bị lá che mắt.*
(* nguyên văn câu nói là一叶障目,不见泰山: nghĩa là bị lá che mắt, không thấy Thái sơn. Đây là một câu trong Luận ngữ^^).
Bất tri bất giác, Hà Tô Diệp đi vào cuộc sống của cô. Đối với Thẩm Tích Phàm mà nói, anh là bác sĩ diệu thủ nhân tâm*, là người bạn chẳng có gì khó nói, cô may mắn đời này mới có thể gặp được một người như vậy, thế mà chưa từng suy nghĩ qua quan hệ trong lúc đó của bọn họ.
(*diệu thủ nhân tâm: bàn tay kỳ diệu có lòng thương người)
Hay là, cảm giác của chính mình đối với anh—- bởi vì quá quen thuộc một người ở cạnh bên,sẽ luôn luôn cảm thấy tất cả đều là điều đương nhiên.
—————–
Sau khi nhìn bán hạ cô mới thất vọng, một vật hình tròn màu nâu, một chút cũng không giống với thứ cô xem qua, nếu không phải là lá, không phải là củ, thì cái viên tròn tròn này là cái gì.
Cuối cùng vẫn là người bán thuốc thấy ánh mắt nghi ngờ của cô, giải thích: “Đây là Pháp bán hạ, điều chế bán hạ chỉ dùng thân củ thôi.”
Hà Tô Diệp trước đây đã từng nói cô trăm ngàn lần không thể trông mặt mà bắt hình dong được, thuốc đông y nhìn tới không chớp mắt, công dụng rất lớn, chỉ là cô cảm thấy thật uổng phí cho một cái tên dễ nghe như vậy.
Bán hạ———-có lẽ chính là như thế này: Giống với bật quạt điện sẽ không cảm thấy nóng, sớm tối mát mẻ, như kem mới ra lò, như trái cây rau cỏ đang chuyển mùa lặng lẽ, một cái tên ôn hòa, đượm tình, giống như trong đông y định nghĩa bán hạ: Cay, ấm.
Nhìn người bán thành thạo bốc thuốc, cô mím miệng vụng trộm cười, Hà Tô Diệp, dùng cái gì để hình dung anh đây.
Cuối cùng vẫn là nhịn không được đi tới dưới tầng nhà anh, rõ ràng biết anh không có nhà, nhưng vẫn một mình đứng phía dưới, ngây ngốc nhìn một lúc lâu.
Trước kia từ cửa sổ của anh, ngọn đèn sắc cam sẽ xuyên qua màn đêm đen nồng đậm, quầng sáng lan tỏa ra một khoảng ấm áp, cô mỗi lần tới đây đều nhìn thấy, giống như trái tim bỗng thông minh sắc sảo lạ thường, cô cảm thấy như có loại ảo giác được chờ đợi.
Thì ra, anh đã đợi cô lâu lắm rồi.
Nhưng hiện tại, tối đen một mảng, trong lòng cô bỗng nhiên có loại cảm xúc mang tên tưởng niệm. Không phải chưa từng có tương tư, không phải chưa từng nhìn vật nhớ người, chỉ là, chưa từng có một lần nghĩ lại những điều như vậy….. bỗng nhiên, trở tay không kịp.
Giống như một cái giải nhất quá lớn đập vào đầu, choáng váng hồ đồ, buổi tối sẽ vui sướng mà ngủ không yên, nửa đêm tỉnh giấc còn phải xác nhận cái giải thưởng kia không có ai đoạt lấy.
Thẩm Tích Phàm mang theo gói to thuốc đông y ngây ngốc cười, trong lòng lại không nén được đau khổ, có phải là mình tự mình đa tình không? Hà Tô Diệp nhìn qua vẫn bình thường, dáng vẻ vẫn trầm tĩnh, bản thân đến cuối cùng ở trong lòng anh có bao nhiêu phân lượng!.
Cô nhịn không nổi đành gửi đi cho anh một cái tin nhắn, đơn giản chỉ là hỏi anh khi nào thì quay trở về, nhưng thời gian chờ đợi rất lâu cũng không có người trả lời. Cô lấy di động tắt đi, bất tri bất giác mơ mơ hồ hồ ngủ mất.
Lúc tỉnh lại đã là sáng sớm hôm sau, trong di động trống không, trong lòng cô cũng trống vắng, chớp mắt có cảm giác mất mát.
Vô lực úp đầu vào khuỷu tay, cô thở dài thật dài, cảm gi