Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Yêu Em Thật Xui Xẻo

Yêu Em Thật Xui Xẻo

Tác giả: Tinh Dã Anh

Ngày cập nhật: 03:02 22/12/2015

Lượt xem: 1342597

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2597 lượt.

hông bình thường, đang ngồi ăn uống ngon lành trước mặt mình mà bực bội cầm đôi đũa chọc chọc vào bát cơm. Không lấy được chồng sao? Chuyện đại sự cả đời của cô không biết còn bị vị tiểu sư thúc kia giày vò ra thế nào nữa. Tuy gần đây, không còn ai gặp xui xẻo nữa, kể cả khi trái tim cô bắt đầu đập loạn nhịp vì vị tiểu sư thúc kia thì anh vẫn rất bình yên, nhưng mối nhân duyên nhỏ bé của cô vừa được cứu vớt lại đã bị kẻ khác nguyền rủa.
Cô cầm đũa gảy gảy cơm trong bát, đột nhiên thấy một đôi đũa khác chìa lại bát cơm của mình, cô sững lại. Vị tiểu sư thúc kia gắp một miếng thức ăn bỏ vào bát cô rồi thu ngay bàn tay ngọc ngà của mình lại.
Nhìn miếng thức ăn được ban tặng trong bát, cô máy móc quay sang bên cạnh nhìn tiểu sư thúc, dáng vẻ ăn cơm của anh đúng là rất tao nhã, thoát tục. Cô nuốt nước bọt, bỗng nhiên anh dịu dàng, ân cần, quan tâm gắp thức ăn cho cô là sao?
Thấy cô cứ nhìn chằm chằm mình hồi lâu, anh nhăn mày. “Không thích ăn sao?” Anh chỉ vào chỗ thức ăn trong bát cô, hỏi.
“Không, không, không. Tôi thích, tôi thích mà!” Cô lắc đầu lia lịa, vội bưng bát cơm, gắp miếng thức ăn của anh bỏ vào miệng, nhai ngon lành. Thấy lông mày anh từ từ giãn ra, cô chưa kịp thở phào nhẹ nhõm, chợt bắt gặp bộ mặt đáng ghét của bố mình. “Lão già chết tiệt! Làm gì mà nhìn tôi như nhìn kỳ quan thế giới vậy?”
“...” Hồ Thước nhìn chằm chằm chỗ thức ăn sư đệ vừa gắp cho con gái mình, lại thấy nụ cười gian xảo của Phạn Đoàn liền hắng giọng, rồi lên tiếng: “Bố nói này, Bất Động à”.
“Chuyện gì?” Tâm trạng cô đang vui, tuy anh không nhìn cô mỉm cười, nhưng cô vẫn thấy rất thỏa mã
“Ngày mai sau khi tan học, bố muốn đưa con đi gặp một người bạn cũ.”
“Bạn cũ. Bạn cũ nào?” Cô thuận miệng hỏi một câu rồi lại bưng bát cơm lên, hạnh phúc nhìn tiểu sư thúc nho nhã lại định gắp thức ăn, bỏ vào bát mình.
“Một người bạn lâu năm của bố.” Ông nhìn đôi đũa đang dừng lại giữa lưng chừng kia, đột nhiên cảm thấy sương tuyết bắt đầu kết lại trên đỉnh đầu.
“Bạn của ông thì liên quan gì đến tôi?” Ừm, tại sao động tác của anh ta đột nhiên chậm lại, bụng cô đói lắm rồi, phải ăn cơm thôi.
“Bởi vì cô ấy nói muốn dẫn cả con trai theo cho nên bố muốn con đi cùng, không muốn một người một ngựa mà đến đó.” Ông ta gạt lớp sương trên đỉnh đầu, tiếp tục nói: “Hơn nữa là cô ấy trả tiền, đi thêm một người sẽ ăn nhiều hơn một phần”.
“Ừm... nghe cũng có lý.” Bụng của cô càng lúc càng đói, nghe đến ăn là gật ngay. Hừm, tại sao vừa nói xong câu nói này, cô lại có cảm giác lành lạnh? Cô mấp máy môi, nhìn miếng thức ăn kẹp giữa đôi đũa kia bỗng cứng đơ trong không trung. Hụt hẫng! “Vậy ngày mai tan học, bố đến trường đón con.”
“Được!” Hồ Thước cười gian xảo.
“Cạch.” Hạ Thiên Lưu nheo mắt, ném đũa.
Cô giật thót, định thần nhìn lại, đôi đũa kia không biết đã bị vứt vào hộp giấy bên cạnh từ lúc nào, lực ném mạnh đến mức khiến chiếc hộp lắc lư, rồi đổ nhào sang một bên, anh dũng hy sinh. Thật đáng thương!
Nhưng cô không có thời gian để thông cảm với chiếc hộp đó, bởi vì nhiệt độ xung quanh cô đột nhiên hạ thấp đến mức đáng sợ.
Cô khó hiểu nhìn Hạ Thiên Lưu mặt lạnh như tiền đang hằn học lườm mình. Chiến tranh lạnh? Cô không có diễm phúc được hưởng thụ sự quan tâm của mỹ nam, đành tự lự cánh sinh vậy. Cô giơ tay tự gắp lấy thức ăn, làm như không có chuyện gì vừa và cơm vừa lấm lét nhìn ông bố cũng đang vội vã và cơm giống mình. Hạ Phạn Đoàn cười nham hiểm, hỏi: “Xảy ra chuyện gì vậy?”. Cô thực sự không hiểu chuyện gì đang xảy ra nữa. Tại sao ngay đến lúc ăn cơm mà cũng nhiều nguy cơ rập rình vậy?
“Không sao, ăn cơm đi, sư đệ đang nhìn chúng ta kìa.” Hồ Thuyết nói.
Phạn Đoàn ghé vào tai cô, thì thầm: “Chị có biết thế nào gọi là xem mặt không?”.
“Hả? Xem mặt? Thì là một nam một nữ gặp nhau, ăn cơm, làm quen xong thì đi xem phim, hẹn hò vài lần, cuối cùng thì kết hôn. Sư bá của cậu ngày nào cũng chả sắp xếp mấy chuyện này. Đầu tiên là giúp người ta kéo dây tơ hồng, sau đó sẽ hẹn đi xem mặt.” Cô nói xong lại thấy nhiệt độ quanh mình càng thấp hơn nữa, có lẽ nhiệt độ đã xuống âm, sương tuyết bắt đầu kết đọng.
“Ai mà biết chứ!” Phạn Đoàn nhún vai, thấy đại sư bá đang rúm ró trước ánh mắt của bố mình, ông ta vừa hắt xì vừa và cơm, trong lòng cậu hết sức đắc ý. Hừ hừ! Không chịu nói cho cậu biết mẹ cậu là ai, thì cứ để bố cậu ức hiếp bọn họ một chút, coi như thay cậu báo thù.






Xem mặt ( trung)
“Được!”
Luồng khí lạnh do Hạ Thiên Lưu toát ra cứ thế duy trì đến tối, Hồ Bất Động cảm nhận rõ ràng được điều này. Đặc biệt là lúc chia ga giường, sắc mặt anh u ám nhìn chằm chằm xuống nền phòng khách. Hồ Thuyết ấm ức nhìn căn phòng đã bị chiếm dụng của mình, chấp nhận ôm chăn gối, trải đệm ra sàn nhà ngủ. Cô chẳng mảy may xót xa, vờ như không nhìn thấy ánh mắt cầu cứu của ông ta, bỏ vào phòng, khóa cửa, ngủ đến sáng.
Chiếc điện thoại của cô cả ngày nay im lặng. Hừ, không thấy mụ tú bà gọi điện bắt cô báo cáo. Ngay cả chàng VIP kia cũng th


XtGem Forum catalog