Chàng Giảng Viên Cầm Thú Của Tôi
Tác giả: Tinh Dã Anh
Ngày cập nhật: 03:02 22/12/2015
Lượt xem: 1342611
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2611 lượt.
gười ta chịu mua thứ đồ phế liệu của cô đã là có đạo đức nghề nghiệp lắm rồi.
“Tôi không tệ đến thế đâu!” Cô bĩu môi, đột nhiên nghiêm túc tóm lấy vai anh, nói: “Yên tâm, tôi sẽ bảo vệ anh!”.
“Cô đang làm gì vậy?”
Kết quả, sự bảo vệ của cô... phản tác dụng. Chiếc xe bus đáng thương gặp ổ gà lớn, nổ lốp giữa đường. Trác Duy Mặc trừng mắt, cất lời thề độc từ nay về sau, không bao giờ bước chân lên xe bus nữa. Anh kéo cô xuống xe, cả hai trong lòng chẳng có lấy chút cảm giác lãng mạn, lếch thếch đi bộ hơn nửa giờ đồng hồ trong đêm lạnh. Cuối cùng nhìn chiếc xe bus không biết đã sửa xong từ lúc nào lao vọt qua, cô nhìn rõ cả mấy người ngồi cùng mình khi nãy vẫn ở trên xe, cười cợt hai kẻ ngu ngốc đang phải đi bộ và tận hưởng cái lạnh cắt da. Hai người trừng mắt nhìn nhau một hồi, đột nhiên cô chột dạ chỉ lên trời nói: “Tôi nói bắt đầu từ ngày mai”.
“...” Nghe xong, anh không trợn mắt, cũng chẳng nhìn cô khinh bỉ mà nhếch một nụ cười kỳ lạ rồi nói: “Được, ngày mai bản thiếu gia đợi cô”.
Thịch thịch... thịch thịch thịch... thịch thịch thịch...
Cô ôm trái tim đập loạn xạ, quay về căn nhà ấm áp của mình. Cô còn một chuyện quan trọng phải làm, dù thế nào, cũng không thể bỏ qua cho kẻ bán con cầu vinh kia được, việc đầu tiên sau khi cô mở cửa, sẽ là chạy như bay vào phòng khách, lôi ông bố “đáng kính” của mình ra khỏi ổ chăn gối dưới đất và giáo huấn cho một trận. Chợt phát hiện chiếc lư hương vẫn đặt ở góc tường bị đạp đổ, lăn sang một bên, tàn hương văng đầy trên mặt đất.
Cô sững lại giây lát rồi vội vã lao vào phòng Phạn Đoàn. Đèn đã tắt, thằng bé đã đi ngủ. Cô bật đèn lên, khiến Phạn Đoàn vừa thiu thiu ngủ lại dụi mắt, bò ra khỏi chăn. “Ồ, chị Hồ, chị về rồi sao?”
“Phạn Đoàn, bố em vẫn chưa về à?”
“Bố em hôm nay đi từ sáng, giờ vẫn chưa quay về, sao vậy chị?”
“...” Cô tắt đèn, “Không có gì, em ngủ tiếp đi nhé”.
Cô khép cửa phòng lại, đúng lúc thấy bố mình từ phòng tắm đi ra, bộ dạng thư thái, thoải mái. “A! Bất Động, con về rồi sao? Duy Mặc thằng bé đó được đấy chứ? Thực ra mẹ nó nhìn chẳng ra sao, dạy dỗ con trai đáng nhẽ cũng...”
“Là ông đá đổ sao?” Cô trừng mắt, chỉ vào chiếc lư hương lăn trên mặt đất, sau đó quay người chạy ra cửa, xỏ giày. “Ông không biết là anh ấy mù đường sao? Ông đá đổ lư hương, tối nay anh ấy về nhà làm sao được.”
“Nghiêm trọng đến vậy sao?”
“Anh ấy là sư đệ của ông, ông nói xem có nghiêm trọng không? Anh ta đẹp trai như vậy, ông nói xem có nghiêm trọng không? Ông muốn sáng mai đi dán tờ rơi khắp nơi tìm người sao?” Cô đi giày xong, liền mở cửa, vừa thoát khỏi móng vuốt của gió lạnh không bao lâu, giờ cô lại phải quay lại. “Người xui xẻo nhất chính là tôi! Lần sau ông còn dám đá nữa, tôi sẽ bỏ đói ông mấy ngày đấy.”
“Hả? Con vì một tiểu sư thúc, mà bỏ đói bố ruột mình? Con hiếu thảo vậy sao? Hơn nữa, cậu ta luôn ức hiếp bố, bố báo thù một chút có gì không được chứ?”
“Đi châm hương cho tôi, tôi sẽ đi tìm anh ấy!” Nói xong, cô quay người định đi, lại bị Hồ Thước kéo lại.
“Này! Bất Động, trước mặt cậu ta, bố không tiện nói. Có phải con có ý với cậu ta không? Bố biết cậu ta khôi ngô, điển trai nhưng lớn nhỏ có thứ bậc, vai vế phân rõ ràng, con đừng quên đó!”
“Ông thần kinh à? Ông có thấy anh ta xui xẻo không?” Cô buồn bã ném lại một câu, rồi bỏ đi luôn.
“Rầm” cánh cửa khép chặt!
Hồ Thước nhìn cái lư hương lăn dưới đất, ngáp dài. “Nói vậy cũng đúng, cậu ta tuyệt đối sẽ không xui xẻo.”
Mệnh xấu
“Tôi nói cho cô biết, cô hết thuốc chữa rồi, cái số mệnh thối nát này sẽ theo cô cả đời.”
Một cơn gió lạnh thổi đến làm Hồ Bất Động sởn hết gai ốc, kiểu tóc giản dị của cô bị gió thổi tung ra phía sau. Cô nguyền rủa tên mù đường ngu dốt kia, hại cô cả buổi tối phải chịu rét mướt, bước chân bất giác tăng tốc. Bà chủ câu lạc bộ chỉ chú trọng thời trang mà không quan tâm đến thời tiết, lần nào cũng đưa cho anh những bộ quần áo mỏng tanh. Ừ thì đẹp nhưng nếu để nhân viên lạnh đến nước mũi chảy ròng ròng thì còn có giá nữa hay không?
Tốt nhất khi cô tìm được anh, anh đã biến thành một tảng băng, để cô có thể đập vỡ rồi vứt vào túi mang về nhà.
“Ê! Con bé kia, muộn thế này còn muốn đi đâu?” Ông chủ quán ăn đêm đang dọn hàng, nhìn thấy cô hớt hơ hớt hải lướt qua, bèn cất tiếng hỏi.
Hôm nay, số người đến tìm hắn đúng là không ít. Đầu tiên là một đại thiếu gia chạy đến đòi trả lại hàng giả, bị hắn quỵt tiền, tiếp đó lại một cô gái chạy đến tìm... tìm gì nhỉ? Sư thúc! Tìm ai không quan trọng, quan trọng là anh ta có kịch hay để xem rồi.
Huỳnh Nhất Nhị ngẩn ra hồi lâu, đôi đũa kia không có ý định hạ xuống, từ từ di chuyển ánh nhìn, quay đầu lại, thản nhiên há miệng, tiếp tục ăn mỳ, tóp tép nhai mãi mà chỉ thấy thứ gì đó cưng cứng, nhìn lại hóa ra miệng mình chỉ trơ lại đôi đũa, miếng mỳ vừa rồi đã rơi trở lại bát sau tiếng đạp cửa động trời của Hồ Bất Động.
Anh bỏ đũa xuống, không quay lại nhìn cô mà nở nụ cười gượng gạo rồi hỏi một câu mà chính bản thân mìn