Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Yêu Em Thật Xui Xẻo

Yêu Em Thật Xui Xẻo

Tác giả: Tinh Dã Anh

Ngày cập nhật: 03:02 22/12/2015

Lượt xem: 1342616

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2616 lượt.

c cả đời của con gái mình ra gán nợ sao? Ông có xứng đáng với mẹ tôi không?” Hồ Bất Động kịch liệt phản kháng. “Bà chủ, bà cũng nói gì đi chứ. Đừng phun nước bọt nước nữa. Con trai bà phát điên rồi, hết thuốc chữa rồi, bà rủ lòng từ bi cứu tôi với, tôi...” Hồ Bất Động chưa kịp nói hết đã bị Trác Duy Mặc cầm chiếc gối trên sô pha nhét chặt vào miệng. Lại nghe nói Trác Duy Mặc khe khẽ, nói:
“Được ạ.”
“Wu... Wu... Wu...” Cô vẫn ú ớ quyết phản đối đến cùng. Đáng tiếc... vô hiệu!
Được cái gì mà được? Chuyện quan trọng như vậy mà anh đem ra đùa được sao? Cứu tôi với! Bà chủ bây giờ không phải lúc để trừng mắt nhìn, con trai bà mấy hôm nay không biết gặp phải chuyện gì mà đầu óc không tỉnh táo nữa. Anh ta đang chấp nhận chuyện xem mặt đính ước này kìa!
“Vậy chúng ta nên đi thôi. Để bọn trẻ trò chuyện cho tự nhiên.” Hồ Thước vui vẻ nói với bà chủ quán, trong khi mắt và miệng bà ta vẫn chưa khôi phục lại trạng thái ban đầu.
“Bất Động à, thằng bé Duy Mặc này được đấy. Hôm nào mời cậu ấy đến nhà ta ăn cơm, mọi người cùng giao lưu, làm quen. Bố đi trước đây.” Ông ta vừa nói vừa gỡ bàn tay đang cầu cứu bám chặt lấy cánh tay mình ra, leo luôn lên xe của bà chủ.
“Không... bố... bố... bố...” Vô ích! Cả đời ông ta không biết đến hai chữ “trách nhiệm”, ông ta đã bỏ đi không thèm ngoái đầu lại. Quay sang Trác Duy Mặc, thấy anh ta lập tức lộ nguyên hình, hai chân vắt hẳn lên bàn, nheo mắt nhìn cô như muốn nói:
“Hừ, cô cũng có ngày hôm nay.”






Xem mặt (hạ)
“Anh... gần đây rất xui xẻo sao?”
Đúng!
Hồ Bất Động cô trước giờ chưa từng nghĩ mình sẽ có ngày hôm nay. Bị bố ruột lừa đến chốn ăn chơi sa đọa này để xem mặt một tên khốn. Tên trai bao thực tập chẳng hiểu gì về tình yêu ấy mấy ngày trước còn cùng cô đi lừa gạt trái tim các cô gái trẻ, vậy mà không ngờ nạn nhân cuối cùng lại là cô.
Anh nhướn mày, khóe mắt lộ nụ cười bí ẩn, có vẻ như tâm trạng đang rất thoải mái, chỉ có cặp môi vẫn cong lên khinh bỉ. Không biết anh ta đang có âm mưu quỷ kế gì nữa. Tiếp theo đây, anh ta định làm gì?
“Tôi muốn về nhà!” Cô ngẩng đầu nhưng không dám nhìn anh, cứ dán mắt vào chiếc đèn trần đủ màu lòe loẹt. Không được! Cô không thể ở đây với anh thêm một phút nào nữa. Nếu không cô sẽ không thể kiềm chế được mà phá vỡ hợp đồng với bà chủ mất. Rồi bà ta sẽ có cớ để nói cô dễ dãi, phóng đãng, cô sẽ có lỗi với liệt tổ liệt tông, có lỗi với sư huynh, sư thúc và sẽ bị khai trừ khỏi môn hộ vì tội làm nhục sư môn.
“Ừm, được.” Trác Duy Mặc nhẹ nhàng nói.
Anh dễ dàng tha cho cô vậy sao? Cô thấy hơi nghi ngờ. Tuy trời càng lúc càng tối nhưng chỉ số EQ của anh lại càng lúc càng giảm. Cô thu hồi tất cả những lời nhận xét tốt đẹp vừa rồi của mình. Hừm, phụ nữ nói muốn đi thì lập tức để họ đi sao? Anh đúng là tên ngốc mà!
Nhịp tim của cô bình thường trở lại.
Cô đứng dậy, cất bước chuẩn bị đi, thì thấy anh cũng đứng dậy, cô cảnh giác quay lại, hỏi: “Anh làm gì vậy?”. Muốn đánh cho cô hôn mê từ phía sau sao?
“Cô nghĩ từ đây về nhà cô gần lắm sao?” Anh thọc tay vào túi quần, móc chìa khóa xe máy ra.
“Anh định đưa tôi về nhà sao?” Trái tim nhỏ bé của cô lại nóng lên.
“Đúng vậy thì sao?” Anh lướt qua người cô, vẫn không quên quay đầu, ném cho cô một cái lừ mắt.
“Nhưng... nhưng mà...” Tối nay, bọn họ đi xem mặt, nếu để anh đưa cô về nhà không phải đồng nghĩa với chấp nhận rồi sao? Hoặc ít nhất, bố cô sẽ nghĩ như vậy.
“Nhưng gì nữa? Khốn kiếp! Đây đâu phải lần đầu tiên bản thiếu gia đưa bạn gái về nhà.
“...” Anh ta đúng là biết cách khiến người khác... mất hứng.
Đột nhiên, trái tim cô đập thoi thóp. Tại sao anh phải giày vò trái tim cô như thế? Nhịp tim thoi thóp có phải dấu hiệu của bệnh đã sang giai đoạn cuối?
Cô ôm lấy trái tim nhỏ bé của mình, chen chúc trong quán rượu đông đúc, nhìn Trác Duy Mặc thản nhiên hai tay đút túi quần, rõ ràng đã quá quen với cái nơi ăn chơi, đàn đúm này. Hừm, ai muốn xem mặt loại con trai này chứ? Đến kiến thức cơ bản là nắm tay bạn gái, kéo cô ấy khỏi đám đông mà cũng không biết, cứ một mình một đường như thể bên cạnh chẳng có ai. Cũng phải thôi, anh ta đâu có biết thế nào là chăm sóc phụ nữ, đối với anh ta có lẽ khái niệm chăm sóc chỉ có thể áp dụng lúc ở trên giường.
“Duy Mặc, anh muốn đi đâu vậy?”
Một cô gái cất tiếng gọi Trác Duy Mặc, cô nhìn qua bên đó, hóa ra là cô nữ sinh mát mẻ “chăm sóc” anh suốt cả đêm qua.
“Đưa cô ta về nhà”.
Trác Duy Mặc vừa nói vừa kéo lấy cổ áo cô, lôi đi nhanh hơn.
“Cô ta từ đâu chui ra vậy?” Cô gái kia ghen tức.
Trác Duy Mặc nhìn cô, khẽ “hừm” một tiếng. “Cô ta chui ra rất lâu rồi, chỉ có điều bản thiếu gia không nhìn thấy thôi.” Còn từ đâu chui ra à? Đương nhiên là từ trái tim anh.
“Anh đưa cô ta về, vậy em phải làm thế nào? Em đã trót nói tối nay không về nhà rồi.” Cô gái kia hờn dỗi.
Làm liên lụy cô gái kia như vậy thật không phải phép, thế là, cô quyết định lên tiếng. “Này...”
“Cô im miệng cho tôi!” Trác Duy Mặc chặn đứng con đườn