Bạn Gái Hám Tiền Của Tổng Giám Đốc
Tác giả: Tinh Dã Anh
Ngày cập nhật: 03:02 22/12/2015
Lượt xem: 1342601
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2601 lượt.
i: “Con nói ai yếu ớt?”.
“Bố, có người nói bố yếu ớt kìa!” Hạ Phạn Đoàn lay lay gọi bố mình. Anh tay chống cằm đang ngồi ngủ gật. Tối qua sau khi Hồ Bất Động tìm được anh về, anh đã thức trắng cả một đêm, đây là một chuyện trước nay chưa từng thấy. Sáng nay mới tám giờ đã phải lục tục dậy đi làm. Nhưng tình hình trước mắt thực sự không thích hợp để anh ngủ gật. Thằng nhóc mơ màng nhìn anh chàng trước mặt đang giơ tay chỉ vào mũi mình. “Bố, mau dậy đi! Bố cứng rắn cho anh ta xem!” Anh ta tưởng có tạp chí khiêu dâm thì giỏi lắm à? Đĩa phim A của bố cậu cũng chất thành chồng, ngay đến chị Hồ cũng nói bố cậu là đại biểu điển hình cho loại nhu cầu không được thỏa mãn!
“...” Hạ Thiên Lưu hoàn toàn không hứng thú với những nhận xét về bản thân, giơ đũa gắp chút thức ăn, bỏ vào bát của Phạn Đoàn ra hiệu cho thằng nhóc ăn nhiều một chút và nói ít đi, ăn xong thì về nhà, coi như chưa từng quen biết anh chàng kia và cả cô gái lạc lối không biết hối cải, cứ đứng chống mắt mà xem kịch hay đó nữa.
“Mày chính là loại phế liệu hoen gỉ, còn dám mở miệng chê người khác dơ bẩn.”
Hiếm khi anh mới có được tâm trạng tốt nhưng thoáng chốc đã bị quét sạch trơn, liền vớ lấy chiếc áo khoác, toan bỏ ra ngoài. Lúc qua chỗ ba kẻ vẫn đứng chắn trước cửa, anh hơi dừng lại. Thấy cô ngạc nhiên nhìn mình, trong tay vẫn cầm chiếc mũ, lông mày anh khẽ động đậy, môi hơi mấp máy, nhưng quyết định nuốt tất cả những điều muốn nói vào bụng, rồi bỏ đi.
“Ngày mai mày cút đến làm việc cho tao. Có bản lĩnh thì hoàn thành xong hợp đồng đi!” Bà chủ giận tím mặt, tháo chiếc giày cao gót ném thẳng vào cánh cửa, Hạ Thiên Lưu theo phản xạ có điều kiện cúi đầu xuống, nhân tiện ấn cả đầu cô xuống, tránh bị vạ lây.
“Có bản lĩnh, bà chớ lợi dụng mối quan hệ hại bản thiếu gia không thi được vào trường cảnh sát!” Trác Duy Mặc nhìn chiếc giày cao gót lao đến như tên bắn, đập cánh cửa đánh “rầm”.
Giày cao gót đập vào cánh cửa.
“Cạch!”, đế giày gãy thành hai nửa, rơi xuống cạnh chân Hồ Bất Động. Cô không dám nhìn dáng vẻ tức giận chống tay lên bàn thở hồng hộc của bà chủ, nghe trên đỉnh đầu mình truyền đến giọng nói lạnh băng, là câu đầu tiên mà Hạ Thiên Lưu nói sau khi bước vào căn phòng này.
“Bây giờ cô còn có bụng dạ ăn nữa không?”
“...” Cái mũ cô tóm trong tay thả lỏng ra, lại nắm chặt lại, cắn môi dưới. “Chỗ còn lại đem về nhà ăn cũng được.”
Nhà Trác Duy Mặc cách nhà cô khá xa. Sáng nay, cô ngồi xe điện đến còn Hạ Thiên Lưu thì đi nhờ xe bà chủ. Bây giờ chẳng ai dám mở miệng nhờ bà ta dùng bàn chân trần để đạp ga xe chở họ về, chỉ sợ bà ta trong lúc nóng giận lại vượt đèn đỏ, tiễn bọn họ lên thiên đường. Thế là Phạn Đoàn đưa ra một ý hết sức lãng mạn... đi bộ về nhà.
Ý tưởng là do thằng nhóc đưa ra thế mà mới đi được hai bước nó đã rúc vào vòng tay mềm mại, êm ái của bố nó ngủ say sưa, chỉ còn lại hai người định nghĩa tản bộ là ngược đãi đôi chân vất vả lê bước về nhà.
Im lặng cả đoạn đường, cho tới đầu con ngõ nhỏ rẽ về nhà minh, cuối cùng cô không kiềm chế được nữa, lên tiếng: “Anh muốn cười thì cứ việc cười”.
Hạ Thiên Lưu đi trước cô hai bước, tay ôm thằng nhóc đang ngủ ngon lành. Cô dừng lại. Anh cũng dừng bước, quay lại nhìn cô. “Có gì đáng cười chứ?”
“Anh biết rõ... anh biết rõ, mụ tú bà đưa anh đến đó chỉ vì muốn chọc tức Trác Duy Mặc đúng không?” Cô đứng giữa đường, siết chặt chiếc mũ trong tay. Trác Duy Mặc đột xuất ngoan ngoãn gọi bố cô là “bác trai”, còn cùng cô đi xe bus và tặng cô chiếc mũ này, tất cả chỉ vì muốn chống đối mẹ anh ta mà thôi. Chẳng liên quan gì đến cô cả, chẳng liên quan chút nào cả.
Coi cô là kẻ ngốc sao? Vậy cô cũng không cần áy náy vì sự xui xẻo của anh ta nữa. Anh ta thích xui xẻo thì mặc cho anh ta xui xẻo. Nói cho cùng anh ta chẳng qua chỉ là bạn của một người bạn của cô. Nếu không phải vì chuyện hôn nhân chợt đến chợt đi này, nếu không phải vì anh ta đúng lúc đó gặp xui xẻo, có lẽ một lần nữa cô lại biến thành kẻ ngốc, rồi một lần nữa bị anh chế nhạo.
“Hai mẹ con họ đối đầu thì liên quan gì đến tôi? Tại sao lại kéo tôi vào cuộc?” Cô bĩu môi, đút bàn tay lạnh cóng của mình vào túi. “Hại tôi suýt nữa lại tự đa tình, suýt nữa cho mình là đúng, suýt nữa lại...”
“Muốn ngoại tình.”
“Tôi ‘lại’ muốn ngoại tình khi nào? Khốn kiếp!” Cô hét lên đòi lại công bằng cho mình.
“Không được bắt chước anh ta nói bậy!” Anh lạnh lùng quát lại cô.
Trái tim cô phút chốc chìm xuống, càng hét to hon “Tôi nói cho anh biết, tôi không đau lòng, hoàn toàn không đau lòng. Ha ha, dù gì trên thế giới này cũng chẳng có kẻ nào đứng đắn, trong sáng, thuần khiết!” Bị gã Trác Duy Mặc chỉ số EQ bằng không đó đùa cợt sao? Xí, cô thà chết cũng không chịu thừa nhận.
“Chẳng phải là cô rất chung thủy sao? Hừ!” Anh vẫn chưa quên lời thề thốt của cô.
“Tôi... đó là tôi...”
“Yên tâm, tôi không định tin lời cô.” Anh tiến lên hai bước, lại gần cô, rồi từ từ nheo mắt, hơi khom người, con ngươi khẽ chuyển động, đưa một tay còn trống lên. “Bởi vì... người chung thủy, ở đây sẽ rất nhẹ nhàng. Nhìn thẳng vào