Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Yêu Em Thật Xui Xẻo

Yêu Em Thật Xui Xẻo

Tác giả: Tinh Dã Anh

Ngày cập nhật: 03:02 22/12/2015

Lượt xem: 1342596

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2596 lượt.

thiếu nữ sức trói gà không chặt sao?
Cô biết rõ, những lời anh nói đều phải qua lý giải vòng vo mới hiểu được ẩn ý thực sự. Lần này, bị cô nghe hết rồi nhé. Nói là muốn giúp cô sửa chữa thói quen xấu? Ha ha, hóa ra chính là âm mưu đưa cô đi gặp Thượng đế. Người chết rồi, thì thói quen xấu cũng không còn nữa! Anh làm việc không cần quá sạch sẽ dứt khoát đến như vậy đâu? Cho người ta một chút ảo tưởng không được sao?
Hồ Bất Động không hề nhận ra cả thân người mình giống như con cóc dính lên cửa phòng Hạ Thiên Lưu, chăm chú thám thính quân tình. Cô chẳng để bất cứ lời giáo huấn, dạy dỗ nào của bố mình vào tai, chỉ hận không thể xuyên qua lớp gỗ mà chui hẳn vào bên trong, tốt nhất là chui hẳn vào trong chăn của hai tên ma đầu một lớn một bé kia mà vạch trần toàn bộ kế hoạch độc ác của hai người họ.
“Này sư đệ của ông có nghiên cứu về độc dược không?” Cô vẫn dán tai lên cánh cửa, hơi nghiêng đầu về phía bố mình. Người ta đang vạch kế hoạch hạ độc thủ với cô, cô phòng vệ chính đáng cũng là điều đương nhiên.
“Hả? Sao con biết cậu ta rất thành thạo về thuốc?” Dù gì cũng là bố con, lợi dụng ông ta làm tình báo kể cũng là cách hay.
“...” Làm sao cô biết được. Cô chưa từng biết cái sự thật tàn nhẫn này.
“Con làm sao mà tự nhiên trông tuyệt vọng thế?”
“Anh ta thành thạo đến mức nào?” Cô từng bị anh ép uống thứ thuổc rất đắng, khi đó cô không hề có ý định tìm hiểu về y thuật của anh, nhưng bây giờ vì bảo vệ cái mạng nhỏ bé của mình, cô cảm thấy mình cần phải hiểu về anh trên mọi phương diện.
“Thành thạo đến mức nào à? Vấn đề này khó trả lời quá. Khi con còn nhỏ hễ ốm đau, bố đều lên núi nhờ cậu ta bốc thuốc, tiết kiệm được tiền mua thuốc. Cái gì tiết kiệm được thì nên tiết kiệm.”
“Đừng nói với tôi, số thuốc chuột tốt hơn hẳn những loại bán trên thị trường, khiến lũ chuột chỉ ngửi thôi đã lăn đùng ra chết mỗi lần xuống núi ông tiện tay mang về cũng là...” Cô run rẩy chỉ vào cửa phòng Hạ Thiên Lưu, chờ đợi một câu trả lời phủ định.
“Không màu, không mùi, giết chuột vô hình, lại rất dễ sử dụng. Lúc đầu không phải chính con cũng vỗ tay khen ngợi sao?” Hồ Thước nhướn mày, hết lời ca ngợi khả năng diệt chuột của sư đệ mình.
“Vậy anh ta giết người chắc cũng nhanh gọn như vậy nhỉ?” Lúc ấy cô khen ngợi là vì kẻ bị giết là chuột nhưng bây giờ đối tượng đổi thành cô, cô khen ngợi chẳng phải là tự sát sao? Tội lỗi! Không màu, không mùi... Vậy làm sao mà đề phòng được? Xem ra bây giờ chuyện thông minh nhất cô có thể làm chính là chọn cho mình một phần mộ. Nhưng nếu vậy đây có được coi là một vụ mưu sát người tình không?
Cô lo sợ cuộn tròn trong chăn. Từ ngày mai, cô bắt đầu ăn ở ngoài, tuyệt đối không ăn bất cứ thứ gì trước mặt anh. Cứ như thế, cô run bần bật rồi ngủ thiếp đi lúc nào không biết. Trong lúc mơ màng, cô nghe loáng thoáng có tiếng nói chuyện, phút chốc khí lạnh bốc lên...
“Thiên Lưu à, cậu chắc chắn mình phải làm như vậy chứ?” Giọng nói ấm áp pha chút giọng điệu cười cợt khiến cô nghe mà nổi cả da gà. Tuy biết là câu lạc bộ của mụ tú bà kia tiếp cả khách nam, nhưng đây là lần đầu tiên cô chứng kiến hai người đàn ông tình tứ với nhau.
“Ừ!” Giọng anh lạnh buốt khiến cô cuộn chặt lấy tấm chăn thêm chút nữa. Tại sao từ khi cô chuyển ra ngủ dưới đất, anh dậy mỗi ngày một sớm vậy? Làm ơn đi, trả lại cô một Hạ Thiên Lưu thẫn thờ, hay ngủ nướng đi. Không ai yêu cầu anh ta tiến bộ như vậy đâu.
“He he, tôi chỉ cảm thấy, cô gái đó thật sự đáng thương.” Cô... cô... cô gái đó? Mắt cô bắt đầu máy liên tục, không phải có điềm chẳng lành gì chứ? Không... không phải bọn họ vừa nũng nịu nhau vừa thương lượng chuyện hạ độc cô chứ? Đừng có lấy cô ra mà tán tỉnh nhau.
“Vậy thì sao?” Tàn nhẫn, sắc lạnh, không có chút lòng trắc ẩn nào.
“Bị đối xử như vậy, chắc sẽ khóc chứ?” Khóc? Rốt cuộc anh ta muốn làm gì? Còn khiến cô khóc nữa.
“...”
“Chắc không đâu. Anh muốn cô ấy khóc lóc đến cầu xin anh đúng không?” Đúng là bây giờ rất muốn khóc lóc cầu xin anh tha mạng.
“Hừ!” Anh cười nhạt...
“Thiên Lưu à, có lúc tôi thấy cậu thật xấu xa. Bà chủ biết chuyện này không?”
“Hiện tại thì chưa biết.”
“Ý cậu là bảo tôi đừng nhiều chuyện đúng không? Thiên Lưu à, cậu nên thử nói thẳng với người ta. Tôi nghĩ rất ít người có khả năng lý giải được lời nói của cậu giống như tôi.”
“...”
“Cạch!”
Có tiếng dập điện thoại. Anh không hy vọng đối phương lý giải được lời của mình.
Mong sao đối phương vì thái độ nhờ cậy thô lỗ của anh mà từ chối trở thành tòng phạm, giúp kẻ xấu hạ độc giết thiếu nữ vô tội. Nhưng kẻ vừa nói chuyện cùng anh, nghe chừng sẽ nghe theo quyết định của anh, không ngại vất vả giúp đỡ anh, còn thân mật gọi anh một điều “Thiên Lưu” hai điều “Thiên Lưu”, xem ra lời cầu khấn của cô không thể linh nghiệm.






Dù gì
“Dù gì nếu không phải anh gặp xui xẻo tôi đã không để ý đến anh như vậy!”
Phải chọn môn học thêm, chọn môn học thêm rồi không học, đây là truyền thống “tốt đẹp” của trường dạy nghề khôn