Bạn Gái Hám Tiền Của Tổng Giám Đốc
Tác giả: Tinh Dã Anh
Ngày cập nhật: 03:02 22/12/2015
Lượt xem: 1342602
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2602 lượt.
tôi! Tim cô đập nhanh như vậy làm gì? Hử?” Chung thủy? Hừ... cô còn cách từ này rất xa, cứ từ từ đi.
“...” Cô nắm chặt cái mũ giấu sau lưng, há hốc miệng vì bàn tay lại đang đặt trên ngực mình, ngẩng đầu nhìn thằng nhóc vị thành niên vẫn ngủ say sưa trong lòng anh, vội định thần lại gạt tay anh ra. “Tránh xa tôi ra, ôm con của anh đứng xa một chút.” Cô còn chưa quên chuyện hôm nay mới gặp người phụ nữ trước đây của anh.
Thấy bàn tay mình bị gạt xuống, anh ngước mắt lên, nhìn cô mơ màng.
“Hôm nay anh đã thấy tôi bị mất thể diện rồi, chẳng lẽ chơi như vậy vẫn chưa đủ sao? Chẳng lẽ phải thấy trái tim tôi tan nát anh mới hả lòng? Tha cho tôi một con đường sống, thì sau này anh mới có cái để chơi. Tha được thì nên tha đi.” Cô che chắn trước ngực mình, toan chạy về nhà, nhưng bị anh kéo lại.
“Không phải tôi đang chơi với cô.” Này, này, này, một câu nói rất đáng được nghiên cứu đây.
“À, anh đang lợi dụng tôi để điều chỉnh khẩu vị.” Lợi dụng cô để đánh tan cuộc sống vô vị? Cuộc sống của anh vẫn chưa đủ kích thích sao? Chẳng lẽ không thể chịu nổi hai ngày yên ả? Ép trái tim mình làm việc quá sức để rồi coi thường những người có trái tim yếu đuối như cô sao?
“...” Anh mắm môi nhưng vẫn nắm tay cô, nhìn cô.
Cô hít thật sâu, hai tay thả ra. “Được rồi! Vậy sư thúc đại nhân, anh rốt cuộc muốn chơi như thế nào? Anh cứ nói tự nhiên, tôi sẽ chơi cùng anh, chơi xong cho tôi đi ngủ, tôi thực sự rất đáng thương!” Cả thân thể lẫn trái tim cô đều mệt mỏi rã rời.
“Cùng tôi loạn luân!”
“Được! Hả... cái... cái... cái... cái gì?”
“Cùng tôi loạn luân!” Anh lặp lại lần nữa rõ ràng mạch. Nói với cô, rất xin lỗi, cô không nghe nhầm.
Đây là chuyện có thể tùy tiện nói được sao? Sao anh có thể nói ra chuyện ấy bình thản như thể “hôm nay cô ăn cơm chưa”? Sao anh có thể tùy tiện vừa ôm đứa con riêng của mình trong tay vừa nói với một cô gái trẻ mới nếm thử đả kích của cuộc đời những lời như thế?
“Tôi là con gái của sư huynh anh đó”, cô tự chỉ vào mình, nói.
“Ừ cho nên mới nói là loạn luân.”
“...” Đúng vậy, nếu không thì sao đủ kích thích. Cuộc sống của anh vô vị đến vậy sao? Nhưng mà...
“Tôi... tôi từng đùa cợt anh.”
“Ừ, còn là dùng tiền do tôi kiếm được nữa.”
“...” Chẳng phải anh không để tâm chuyện tiền bạc sao? Bây giờ thế nào đây, anh đang uy hiếp cô sao? Nhưng quan trọng nhất là: “Tôi vừa bị người khác trả lại hàng mà. Vả lại, tôi còn rất đa tình... nữa...”. Chữ “nữa” cuối câu, cô lí nhí như bị hụt hơi.
“Ừ, tôi biết!”
“Những khuyết điểm tôi có thể nghĩ ra đều đã nói hết rồi, anh vẫn kiên quyết muốn chơi trò kích thích này sao?”
Anh liếc mắt nhìn bộ phận cô dùng tay che chắn, nhếch miệng cười. “Tuy chưa đạt tiêu chuẩn nhưng tôi không muốn đợi thêm nữa, cho nên... cùng tôi loạn luân, ngay bây giờ.” Anh nhấn mạnh những tiếng cuối cùng.
“Anh nhìn gì vậy?” Cô cúi nhìn ngực mình đang hứng chịu anh mắt soi mói của anh. “Của tôi không đến nỗi nhỏ quá được chưa? Anh đã sờ hai lần rồi, đừng có nói những lời vô lương tâm như thế, được không?” Gì mà không đạt tiêu chuẩn, với không muốn đợi nữa? Cô đã dậy thì rồi! Chẳng lẽ loạn luân còn phải thêm vào điều kiện là thiếu nữ trưởng thành sao?
“Tạch!”, ánh sáng của chiếc đèn pin chiếu vào hai người còn đang co kéo, vấn vương. Hồ Thước thò đầu ra ngoài. “Hai đứa đứng đó làm gì? Bất Động, con phải ở nhà Trác Duy Mặc ăn cơm cùng mẹ chồng tương lai mới đúng chứ, làm gì mà co co kéo kéo với sư thúc ở đây, còn ra cái thể thống gì nữa?”
“Chúng tôi đang...” Cô muốn giải thích, nhưng người bên cạnh đã nhanh hơn một bước, thốt ra một câu thành thật đến đáng sợ.
“Chẳng cần ra thể thống gì cả. Tôi đang hỏi cô ấy muốn cùng tôi loạn luân không.”
“Bụp!”
Chiếc đèn pin trong tay Hồ Thước rơi xuống đất, mặt kính vỡ tan. Khóe môi ông ta giật giật.
Ai dám chắc chắn tháng ngày sau này của cô có thể bình yên hay không?
Đa tình
“Giúp cô sửa chữa những thói quen xấu.”
Chiếc đèn pin hỏng được dựng đứng trên bàn trà, mảnh thủy tinh vỡ thu thành đống trên đó. Hồ Bất Động di chuyển cái cổ nhìn sang trái. Thật hiếm khi bố cô trưng ra bộ mặt nghiêm túc, đứng đắn như vậy, ông ta chau mày, ánh mắt khinh bỉ nhìn Hạ Thiên Lưu như nhìn một tên “ác bá địa chủ cưỡng đoạt dân nữ nhà lành”, còn Hạ Thiên Lưu ánh mắt vô hồn hơi cúp xuống, nhấc tay rót một tách trà, rồi nhâm nhi thưởng thức. Chú ý, đây sư thúc đại nhân mới một phút trước còn dụ dỗ cô đi vào vực thẳm loạn luân.
Hạ Thiên Lưu cởi áo khoác ngoài, chỉ mặc một chiếc sơ mi tối màu mà khuy áo chỉ mang tính chất tượng trưng, minh họa, để lộ vùng da trắng nõn từ cổ cho đến ngực. Chiếc quần vải được nhét vào trong đôi bốt đen thấp cổ. Có vẻ anh không thích sự bó buộc, nên tháo hết dây của chiếc bốt ra, dựa lưng vào sô pha, giơ tay cởi nốt những khuy áo còn lại, cảnh xuân cứ thế hiện ra phơi phới.
Hồ Bất Động đau khổ giơ tay đập lên đầu mình. Đau khổ vì vị sư thúc đại nhân tùy tiện phát tán hooc môn trước mặt người khác m