Tác giả: Tinh Dã Anh
Ngày cập nhật: 03:02 22/12/2015
Lượt xem: 1342559
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2559 lượt.
ứ?”
“Tôi muốn đi ngủ!”
“Sớm thế này mà đã buồn ngủ rồi sao? Cậu mệt đến thế thật sao?” Bà chủ câu lạc bộ lẩm bẩm một câu rồi quay người cúi đầu nhìn, Hồ Bất Động giờ đã ôm lấy đầu gối bà ta, rúm ró quỳ dưới đất, “Lần này cô thực sự khiến cậu ấy bị tổn thương rồi! Lại còn tổn thương đến nỗi chịu đến chỗ của lão nương để mà lẩn tránh. Cậu ấy tốt xấu gì cũng là VIP của tôi, kiếp trước cậu ấy có nợ gì cô, mà phải bị cô giày vò như thế này? Nha đầu chết tiệt nhà cô, có phải là muốn tôi dạy dỗ cô một trận thì mới biết nghe lời không hả! Gây ra một mớ hỗn độn rồi bắt lão nương giúp cô thu dọn mà được à!”.
Cô mặc cho cái đầu bị “dạy dỗ” bởi mấy phát cốc nặng tay, không phản kháng cũng không đáp lại, sau đó liếc mắt nhìn bà chủ câu lạc bộ đang giẫm trên chiếc giày cao gót ngồi lại vào trong xe và khởi động máy. Bỗng cô lại thấy anh ngồi ở phía sau đang đẩy cửa xuống xe, đi về phía mình. Cô ưỡn thẳng lưng lên mong chờ, thân người đã nghiêng về phía anh. Anh nhìn cô, không chớp mắt, duỗi bàn tay đưa đến trước mặt cô, môi hơi mím lại, buông ta một chữ.
“Ô!”
“...” Cô cúi đầu nhìn lại lần nữa chiếc ô giấy bị mình ôm chặt trong lòng, sau đó ngẩng lên nhìn anh, ôm chiếc ô vào lòng chặt hơn nữa.
“...” Bàn tay anh vẫn giơ trước mặt cô, không hạ xuống, cố chấp muốn thu hồi lại món đồ của mình.
“...” Cô cắn chặt môi, gắng sức lắc đầu.
“Trả anh!” Anh mở miệng, kiên trì khiến cô không có đường lui.
“... Em... tạm thời anh để lại nó ở chỗ em được không?”
“...”
“Em sẽ trông nom nó thật tốt, sẽ không vứt nó đi, sẽ không làm hỏng, sẽ không làm bẩn”. Sẽ không ghét bỏ nói nó là thứ rách nát, cũng sẽ không ghét bỏ nói nó là thứ phiền phức nữa.
“Em không dùng được nó đâu”. Bàn tay anh hạ thấp xuống một chút, rồi lại đưa đến trước mặt cô, “Trả lại cho anh!”.
“...” Cô dần thả lỏng chiếc ô trong lòng, cảm thấy anh đang nhẹ nhàng rút lấy nó, rút đi hơi ấm còn lại trong lòng cô, lấy đi sạch sẽ, lấy đi hết tất cả, lấy đi sạch sẽ đến mức dường như từ trước tới nay chúng chưa hề tồn tại.
Làm thế nào đây? Đột nhiên cảm thấy bụng càng đói hơn...
Thất tình (thượng)
“Hãy thôi lấy những quy định của nhà em mà áp lên người anh đi!”
“Ting toong!”
Chuông cửa nhà họ Huỳnh vang lên.
Huỳnh Nhất Nhị thò đầu ra khỏi phòng tắm, nhìn về phía cửa nhà, khẽ nhăn mày lại, chiếc bàn chải đánh răng trong tay vẫn chưa dừng động tác chải răng, bọt kem đầy miệng khiến anh phải đưa ra một lựa chọn bắt buộc, mở cửa hay là tiếp tục đánh răng cho xong. Người trong nhà đã ra ngoài hết, chỉ còn lại mình anh cả đêm qua thức xem giấy tờ, dẫn tới sáng nay có kẻ không bò dậy nổi, đành xin với cấp trên nghỉ ở nhà ngủ nướng. Mà bà chị của anh mãi mãi là người yêu thương anh số một trong gia đình, không những phê chuẩn cho anh nghỉ, mà còn để anh ngủ nướng đến khi mặt trời đã lên tận ngọn tre.
“Bởi vì em không phải là đứa con gái bình thường, em là loại quái dị!”
Cô bị anh mỉa mai liền bĩu môi, nhìn chiếc áo khoác trong tay. Vì thay cô chắn gió ngăn mưa mà nó trở nên nhăn nhúm phong trần, bẩn thỉu nhếch nhác. Màu xám trên áo sau khi bị nước mưa thấm ướt, đã tạo thành những vệt nước loang lổ, loang ra như hình mấy đóa hoa cáu bẩn. Nước trên tay áo vẫn chưa khô hết, rỏ xuống mặt đất, bị cô kéo men theo con đường đến trước nhà anh.
Anh khẽ cười một tiếng, chẳng để ý tới câu nói của cô, đưa tay nhận lấy chiếc áo khoác. Và vào đúng cái lúc cô quay người muốn đi, anh lại buông ra một câu chào hỏi tự nhiên thái quá.
“Ăn sáng chưa? Muốn vào nhà chút không?”
Đôi dép đi trong nhà của anh lùi lại phía sau, chừa ra một khoảng cửa chờ đợi cô.
Cô nhìn anh đang quay người đi vào trong nhà. Phòng giặt đồ nhà anh ở bên phải cửa ra vào tầng một, anh kéo chiếc áo khoác ngoài bị đem trả lại kia, tiện tay ném thẳng nó vào chiếc giỏ đựng quần áo bên cạnh máy giặt, không thèm liếc nhìn nó thêm dù chỉ một cái, cất bước đi thẳng vào phòng tắm, xử lý nốt đám bọt kem đánh răng còn đầy trong miệng.
Cô nhìn anh một cách thờ ơ, đột nhiên lại thấy đáng thương cho chiếc áo khoác ngoài kia. Nó được lôi ra từ gầm giường nhà cô rồi được chuyển đến chiếc giỏ đựng đồ trong phòng giặt nhà anh. Sự đối đãi mà nó nhận được khi quay trở về với chủ nhân của mình cũng chẳng tốt hơn là bao, thậm chí còn tồi tệ hơn.
Cô không muốn cởi giày nhưng cũng không muốn giẫm giày bẩn lên thảm trải sàn nhà anh, thế là cô dùng đầu gối để di chuyển, bò trên tứ chi về phía chiếc giỏ đựng quần áo, cầm chiếc áo khoác lên và bỏ vào trong máy giặt, tiện tay đổ bột giặt vào, cài đặt chương trình, rồi dứt khoát ấn nút khởi động, một tràng tiếng nước chảy vào trong máy, cô lại nghe thấy tiếng bước chân từ phía sau đang truyền tới.
“Ai bảo em giúp anh giặt nó!”
Cô thề rằng, đây là lần đầu tiên trong đời cô nghe thấy, Huỳnh Nhất Nhị nói chuyện với âm lượng mức decibel to đến như vậy. Cứ coi như câu giận dỗi “tùy anh” kia vang lên bao nhiêu lần đi nữa, cô cũng chưa từng nghe anh dùng cái âm