Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Yêu Em Thật Xui Xẻo

Yêu Em Thật Xui Xẻo

Tác giả: Tinh Dã Anh

Ngày cập nhật: 03:02 22/12/2015

Lượt xem: 1342551

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2551 lượt.

decibel cao như vậy để nói chuyện bao giờ. [Decibel là đơn vị đo lường âm thanh dựa trên tính chất của tai người. Âm thanh tương đương mức không nghe thấy gì sẽ là 0dB, mức đau tai không chịu được sẽ là khoảng 140dB. Tuy nhiên khi ta ở cách nguồn âm 10m thì âm thanh không lớn như khi ta ở ngay cạnh, cỡ 1m.'>
Anh nhìn chiếc máy giặt đã bắt đầu vận hành, không biết làm thế nào để khiến nó dừng lại, chỉ đành lùi lại, rút cái phích cắm máy giặt ở trong góc tường. Nhìn chiếc máy giặt bị ngắt điện không thể chuyển động linh tinh được nữa, anh thở phào một hơi, nâng mu bàn tay lau bọt kem đánh răng dính bên miệng, tiện thể ném luôn chiếc phích cắm trong tay xuống nền nhà.
Cô bị tiếng chiếc phích cắm rơi xuống thu hút sự chú ý, liền nhăn mày lại.
“Anh đã vứt vào trong giỏ đựng đồ rồi, không giặt thì để làm gì!” Giọng của cô bất giác bị anh kéo cao lên đến mấy decibel, vô thức trở thành một dạng tiếng ồn.
“Ném vào trong giỏ quần áo thì phải giặt sao? Ai bảo em như thế?”, anh nhìn lướt qua cô một cái, khom người xuống nhìn chiếc thùng máy giặt đã đầy nước, cân nhắc làm sao để cứu vớt chiếc áo khoác của anh ra khỏi nước lũ.
“Vậy à! Quy định của nhà anh em không biết, cũng không hy vọng biết. Nhưng quy định nhà em là, quần áo vứt trong giỏ quần áo là phải giặt! Làm sao nào?” Giọng nói của cô vì đáp lại câu trả lời ương bướng của anh mà lại tăng cao hơn mấy phần. Không hiểu vì sao cô cứ phải tóm lấy cái chủ đề vốn chẳng có gì bàn cãi này để mà cãi nhau với anh.
“Hãy thôi lấy những quy định của nhà em mà áp lên người anh đi!”
“...” Cô hơi sững lại, tiếp đó cắn chặt răng, “Làm gì vậy! Nói to hơn người khác thì giỏi lắm sao! Anh đang muốn cãi nhau, có phải không!”.
Anh không nói tiếng nào nữa, quỳ trước thùng máy giặt đầy nước kia, nheo mắt lại, đơn giản chỉ muốn ấn chiếc nút mở cửa trên máy kia.
“Anh lên cơn thần kinh đấy à? Nước đã đầy rồi, bây giờ anh mở ra, chẳng phải muốn nước ngập cả chỗ này hay sao!”
Anh não nề lấy tay cào tó sức đập một cái vào chiếc cửa rồi đứng dậy. Nhưng dường như lại không biết làm cách nào cho tốt, anh quay người nhìn chiếc cửa kính kia mà đá thêm một cái. Quay đầu lại, ánh mắt anh trách cứ nhìn cô đang bò trên mặt đất.
“Nhìn cái gì!” Cô ngửa mặt lên, đem theo ánh mắt đã đổi thành vẻ hung ác mà cô muốn: “Chiếc áo hôi như vậy mà không cho giặt sao? Anh rốt cuộc đã hút hết bao nhiêu bao thuốc mới khiến nó hôi thành ra như thế? Em còn chưa trách anh, anh hét cái gì với em chứ! Đều tại chiếc áo khoác dở hơi của anh hại em bị ghét bỏ, hại em không được ăn no, hại em phải đi mua bình xịt phòng, hại em bị thất tình! Em đã không còn hại anh xui xẻo nữa rồi, anh bây giờ còn quay lại bắt nạt em làm gì!”.
Cô cố nói thật to, hét thật to, nhưng trong tầm mắt của cô từ nãy tới giờ chỉ có một chiếc tất rách. Không sai, cô không dám ngẩng đầu lên, chỉ nhờ giọng nói mạnh mẽ kia giúp cô tìm lại được khí thế, tìm lại lý lẽ để bảo vệ chính nghĩa.
“Em thất tình rồi! Đều là do anh hại em, đều là chiếc áo khoác của anh hại em, đều là anh hút thuốc nhiều như vậy hại em... Anh là cái quái gì mà lại hại em như vậy chứ! Anh trả thù em sao!”
Đôi dép của anh khẽ chuyển động, bước về phía cô hai bước.
“Không có ai giúp em đưa ô nữa. Không có ai mua bánh rán, đắp chăn cho em nữa rồi... Đều là do anh hại đó!”
Chiếc dép của anh dừng lại cách mặt cô không xa, không tiến lại gần thêm nữa.
“Anh ấy sẽ không tiếp người khách như em, em cũng không được vào câu lạc bộ trai bao nữa. Em mặc kệ! Đều là do anh hại đó!”
Cô giạng hai chân ra ngồi thượt xuống đất, đạp loạn lên bàn chân với chiếc tất rách của anh. Trước mặt cô đột nhiên xuất hiện một chiếc khăn bông sạch sẽ, cô ngước nhìn lên theo cánh tay của anh, nhưng nhìn tới cổ tay anh thì không dám ngẩng lên nữa. Con thỏ trước ngực anh kia đang thò ra nhìn cô, cô phải trốn đi!
“Cầm lấy!” Anh cầm chiếc khăn trong tay đưa đưa về phía trước, ép cô nhận lấy. “Thất tình thôi mà, có gì đáng khóc chứ!”
Cô nghe lời anh nói, lời nói thật vớ vẩn nhưng lại giống như an ủi vậy. Một giây sau, lại thấy cái đôi chân xỏ dép kia đi ra khỏi phòng giặt đồ, tiếp đó tiện tay đóng cửa vào. Tiếng anh không cao không thấp, truyền đến qua lớp cửa: “Phòng đó nhường lại cho em. Muốn khóc, muốn đá, muốn chửi ai thì tùy em. Trút giận xong thì bảo anh một tiếng, anh ở trong thư phòng tầng trên đọc tài liệu”.
Lời nói của anh buông ra, kèm theo là một tràng tiếng bước chân lên cầu thang, tiếp đó bốn bề trở nên yên tĩnh. Cô cầm lấy chiếc khăn bông anh đưa, lau nước mắt nước mũi không chút khách sáo, chỉ vào trần nhà anh mà kể lể những điều anh không đúng. Anh là kẻ xấu xa, anh không biết đúng sai, đến đạo lý tiếp khách cơ bản nhất cũng không có. Chính anh bảo cô vào nhà, rồi lại đem nhốt cô ở đây để cô một mình khóc là ý gì chứ.
Hành động của người thất tình thật giống như hành động của một đứa trẻ xấu xa. Chẳng có ai muốn xem mình diễn trò làm loạn, càng chẳng có ai hứng thú muốn tranh cướp để được làm diễn viên. Cô xoay người lồm cồm bò dậy. Cũng khô


Teya Salat