Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Yêu Em Thật Xui Xẻo

Yêu Em Thật Xui Xẻo

Tác giả: Tinh Dã Anh

Ngày cập nhật: 03:02 22/12/2015

Lượt xem: 1342545

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2545 lượt.

ang nói cái gì, mình không muốn thảo luận về Huỳnh Nhất Nhị, bây giờ mình chỉ muốn nói với cậu về...”
“Nói tới ai cũng đều như nhau cả, dù sao thì cậu cũng chỉ cần một người xui xẻo. Người cậu đang để ý kia không gặp xui xẻo, thì cậu liền nghi thần ngờ quỷ, liền cảm thấy cậu không thích anh ta đủ nhiều, liền cảm thấy anh ta cũng không phải là người cậu thực sự muốn có. Mình thường thấy người ta tìm người có tiền, tìm người đẹp trai, chứ thực sự chưa bao giờ thấy người nào như cậu, chỉ muốn tìm người xui xẻo. Hơn nữa còn vô trách nhiệm tới mức chỉ cần là người xui xẻo, bất luận là ai cũng đều chấp nhận, đúng không! Còn cái kẻ ở trên lầu kia”, Tả Gian Lăng chỉ tay lên trần nhà, “cái gì cũng chiều theo cậu, đến trò chơi vô vị như thế này cũng chịu chơi cùng cậu. Lần này thì tốt rồi, chơi đến phát hỏa rồi, không chơi nổi nữa, cậu đã thấy vui chưa? Chơi đến mức chán ghét cả chính bản thân mình, đáng đời! Nhìn thấy hai người các cậu, mình chỉ muốn lên sao hỏa luôn cho khuất mắt. Công ty nhà anh ấy sắp phá sản rồi, bây giờ anh ấy cũng coi như rất xui xẻo, cậu có phải đang rất động lòng không? Bây giờ anh ấy thực sự rất xui xẻo đó, hoàn toàn không phải là giả vờ. Anh ấy không hề giống như trước đây vì không muốn kế thừa công ty nên mới cố ý chạy ra ngoài gây tai nạn xe. Anh ấy cũng không phải đang diễn trò để chơi cùng với cậu. Giờ cậu có thể thoải mái mà động lòng rồi đấy”.
Cô cắn chặt môi dưới, siết chặt hơn chiếc gối ôm trên sô pha, ngón tay bắt đầu vô thức cào nghịch những sợi ren rủ hai bên diềm gối. Chẳng trách sư thúc đại nhân phải dùng giọng điệu châm biếm để nói với cô, muốn cô ôm cái số mệnh vớ vẩn của mình đi mà sống cả đời. Chẳng trách anh cũng căm ghét khi phải nghe cô hỏi anh có xui xẻo hay không. Chẳng trách anh mãi mãi không muốn chiều theo mà phối hợp với cô để cùng xui xẻo.
Câu nói của anh có thâm ý như vậy, trước đó cô cứ mơ hồ không hiểu, vậy mà bây giờ anh không nói thì cô lại bất chợt hiểu ra...
Huỳnh Nhất Nhị vừa nói, muốn cô đừng lấy những quy định của cô mà áp đặt lên anh ấy.
Còn sư thúc của cô cũng đã từng nói, có phải nếu anh xui xẻo thêm mấy phần, cô sẽ vui hơn chút không.
Rồi chính cô đã từng nói với Trác Duy Mặc, nếu không phải vì anh ta xui xẻo đến vậy, cô cũng sẽ không để ý đến anh ta.
Ông bố ăn nói linh tinh của cô bảo rằng, người ta sống trên đời, có đến tám, chín phần là không được như ý. Cho nên, người ta luôn quy mọi việc thành xui xẻo. Nhưng cô không chịu nghe đến nơi đến chốn. Bố của cô còn nói qua nhiều thứ khác, nói về số mệnh, trong hư có ảo, trong ảo có thực, nhưng cô nghe không hiểu. Cô chỉ nhớ cái câu đầu tiên mà thôi. Người cô thích sẽ phải gặp nhiều xui xẻo. Cho nên, cái người kia mới luôn nhạo báng cô, nói số mệnh của cô cả đời cũng không thể khá hơn được, nói cô hết thuốc chữa. Không sai, cô đúng là hết thuốc chữa rồi. Cái bệnh của cô mãi mãi sẽ không khỏi được. Lúc đầu cô muốn tìm một người có nụ cười dịu dàng, sau này, cô lại thích một người gặp nhiều xui xẻo, cô thật hết thuốc chữa. Thôi thì cứ để cô chết mục trong đầm lầy của cô là được rồi, anh sao lại muốn kéo cô lên làm gì. Cô không muốn anh tự làm vấy bẩn bản thân mình, không muốn anh cũng không có tiền đồ giống như cô. Anh cứ tiếp tục chuyện phiêu diêu tu tiên của anh đi, cô hoàn toàn có thể xa rời anh, không đeo bám, dựa dẫm vào anh nữa.
Cô tin tưởng vào khế ước nhân duyên hư ảo kia, cho nên mới khiến Nhất Nhị nổi giận đến như vậy. Cho nên, anh mới chỉ nói với cô một câu “tùy em”, rồi cúi đầu đi luôn. Bởi vì anh cũng cảm thấy, với cô, ai cũng đều có thể chấp nhận, chỉ cần người đó xui xẻo mà thôi. Cô đúng là loại người như vậy sao?
Đúng như vậy sao?
“Ting tang tang...”, một hồi nhạc chuông uyển chuyển như nước chảy phát ra từ chiếc điện thoại di động trong tay Tả Gian Lăng, Tả Gian Lăng không muốn nhận điện thoại, liền ấn ngay vào nút từ chối, không để ý đến Bất Động đang ngây ra nhìn sàn nhà. Tả Gian Lăng đứng dậy khỏi sô pha, đi ra phòng khách, bước đến cầu thang lên lầu hai, cũng không gõ cửa, một tay đẩy thẳng cánh cửa thư phòng.
“Này, anh vẫn còn sống chứ?”
Huỳnh Nhất Nhị hơi ngước đôi mắt đang nhìn những biểu đồ giá cả trong máy tính về phía cửa, sau đó lại quay trở về màn hình. Anh chỉ khẽ nhếch môi: “Hai người nói xong rồi sao?”.
“Coi như nói xong rồi, có lẽ cô ấy cũng không muốn nói thêm với em nữa.”
“Ừ, cảm ơn em!” Anh thản nhiên buông ra một câu cảm ơn, “Mấy chuyện an ủi người thất tình này, anh làm không tốt lắm”.
“Nếu không phải là anh dùng cái giọng nói đáng thương như vậy gọi điện cầu cứu em, em cũng sẽ không tới để an ủi người ta đâu.” Tả Gian Lăng lườm anh một cái, thật sự nên đem cái giọng nói khàn khàn yếu đuối đó ghi âm lại, mở lại để nghe, tránh việc lúc nào cũng phải nghe cái giọng nói bất cần muốn ăn đánh của anh. “Thất tình? Hừ, thực sự là không biết anh muốn phối hợp với cô ấy đến khi nào nữa. Này, em còn có hẹn, đi trước nhé!”
“Được, cô ấy còn ngồi dưới nhà đúng không?” Anh cho rằng đã tới lúc cô nên đi.
“Không biết! Có lẽ đang muố