XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Yêu Em Thật Xui Xẻo

Yêu Em Thật Xui Xẻo

Tác giả: Tinh Dã Anh

Ngày cập nhật: 03:02 22/12/2015

Lượt xem: 1342515

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2515 lượt.

, có lẽ sẽ có một ngày nhỉ.”
“Anh muốn chuyển đi đâu?”
“Kí túc xá của câu lạc bộ trai bao.”
“Hả? Từ khi nào còn có cả cái thứ đó nữa? Anh thực sự muốn đi làm trai bao?”
“Chưa từng làm qua, thử xem sao.”
“Cái thứ này cũng có thể thử sao...”
“Em không thích như vậy ư?” Ngữ khí thăm dò.
“Phải rồi, đương nhiên là em thích!” Ngữ khí châm biếm.
“Anh cũng cảm thấy vậy, phải rồi, hàng xóm phòng anh chính là VIP đó, mẹ Duy Mặc dường như rất mong anh chuyển đến đó thì phải.”
“...”
“Sao vậy?”
“Không, đột nhiên cảm thấy hơi lành lạnh.”
“Két!” Tiếng phanh xe vang lên.
Cô ngẩng đầu, phát hiện mình đã đến dưới nhà. Cô nhảy xuống khỏi xe, muốn nói điều gì, nhưng lại mím môi lại. Một lát sau, cô nói: “Chuyển nhà có cần em giúp gì không?”.
Môi anh cong lên mấy phần, nhưng cũng không phải quá vui vẻ: “Không cần, đồ của anh cũng không nhiều mà”.
“Vậy, em lên trước đây?” Cô chỉ chỉ lên lầu, hỏi anh.
Anh mỉm cười, gật gật đầu, nhìn cô đi lên, cho đến khi không nhìn thấy bóng dáng của cô nữa, mới móc bao thuốc trong túi quần ra, châm một điếu. Một lúc lâu sau, anh mới cất lên một tiếng, cười nhạo chính mình: “Làm gì vậy, tự nhiên lại khách sáo đến mức bản thân mình cũng không quen nổi, thật đáng chết”.






Hồ Thuyết (hạ)
“Tin thì có, không tin thì không có.”
Cô mở cửa nhà, cởi giày ra, đang định đi vào bên trong, thì thấy bố mình đang nhận điện thoại trong phòng khách đột nhiên hét lớn: “Quay về rồi, quay về rồi! Cậu tìm nó có chuyện gì sao? Có hay không có, cậu cũng nói với tôi đi, cái gì cũng không nói là có ý gì chứ?”.
Cô vừa nghe thấy, liền cau mày lại, từ từ cởi giày.
“Bất Động, con nhận điện thoại đi!” Ông bố sáng nắng chiều mưa định vứt bỏ nhiệm vụ vĩ đại phi nhân loại là giao tiếp với vị sư đệ có một không hai của ông ta, cứ hướng ra phía cô ở ngoài cửa nhìn liên tục.
“A lô!!!” Cô cau mày lại, xem ra cô suýt chút nữa lại nghĩ nhiều rồi, còn cho rằng anh sẽ đợi máy cho tới khi cô hết giận dỗi. Cũng đúng thôi, cô là một người chẳng có ý nghĩa gì cả!
“...” Một tiếng hô hấp nhịp nhàng từ trong ống nghe bay đến, sau đó, là một tiếng rên rỉ nghe rất khó chịu, “Mm... ân”.
Anh lại ngủ quên ư? Nửa đêm nửa hôm gọi cô đến nghe tiếng rên rỉ trong giấc mộng của anh sao? Nghe hay thì sao chứ, đâu phải là đặc biệt phát ra cho cô nghe, xí!
“... Em về nhà rồi?” Lại im lặng một hồi lâu, anh dường như đang tìm lại ý thức. Sau đó, anh dùng cái ngữ điệu siêu nhiên mà mơ màng hỏi.
“Về từ lâu rồi!” Cô đã về đến nhà từ lâu, nhưng mà... nghĩ ra rồi, anh không có số điện thoại của cô, đây cũng là lần đầu tiên, cô nghe thấy tiếng của anh trong điện thoại. Thật là bay, bay, bay, bay!
“Ừ! Ngủ nhé!” Anh dường như không nhớ chút gì đối với khoảng thời gian chờ đợi trống trải kia.
“Cạch, cạch!” Xác nhận xong vấn đề, anh nhanh chóng dập luôn điện thoại.
Cô kinh ngạc nhìn chiếc điện thoại đã bị ngắt máy, chửi rủa một tràng tục tĩu, và nhìn bố mình đang đứng bên cạnh há hốc mồm: “Làm gì vậy! Chưa từng thấy tôi chửi bậy à! Khốn kiếp!”.
Đối với sự nghiệp giáo dục con gái, ông ta đã không còn bất cứ hy vọng nào nữa: “Không phải chuyện đó. Con đừng nói là khi nãy sư đệ đang ngủ mà vẫn nói chuyện với con đấy nhé?”. Lẽ nào thói quen xấu của sư đệ, ngủ rồi đến sấm đánh cũng không tỉnh, không nhận thân quen, lại thay đổi rồi ư?
“Vậy thì sao chứ, anh ấy vẫn chẳng phải là ngủ chết rồi hay sao!” Cô lẩm bẩm dập điện thoại, quay đầu trừng mắt nhìn bố mình, lúc này mới nhớ ra một vấn đề quan trọng: “Phạn Đoàn, là do ông mang lên núi sao?”.
“Hả?” Nhắc đến chuyện này, Hồ Thước dừng cánh tay đang lau đầu lại: “Ừ, là bố sau khi phán mệnh cho nó, đưa nó lên núi, để Thiên Lưu nuôi dưỡng nó”.
“Sao bố phải hại người ta như vậy chứ?”
Hồ Thước im lặng một hồi, thu lại khuôn mặt te tởn quen thuộc thường ngày.
“Nó mới chỉ là một đứa trẻ, đã bị ông nói năng lung tung, định ra cái số mệnh đó! Cái gì mà khắc cha mẹ, ông có biết là ông hại Phạn Đoàn nhìn thấy mẹ cũng không dám nhận, còn bị bố dượng của nó ghét bỏ. Nó bị thay thế bằng một đứa trẻ khác không có quan hệ máu mủ, ngay đến tư cách muốn chăm sóc em gái của mình, người khác cũng không cho nó! Chính là bởi vì ông, đều là do ông! Ông nhất thời nói năng không suy nghĩ, hại nó...”
“Cứ coi như bố không nói, không có nghĩa là người khác cũng sẽ không nói!”
“...”
“Đâu phải chỉ có mình bố làm nghề phán mệnh, không có bố, lẽ nào sẽ không có người khác sao? Chỉ cần gia đình nó tin vào cái thứ đồ chơi đó, nó cuối cùng vẫn phải bị cho đi thôi.”
“...”
“Cho nên, bố mới đưa nó lên núi, vốn nghĩ đợi nó lớn một chút, rồi sẽ nói những chuyện này cho nó, ai ngờ được Thiên Lưu lại chiều nó như vậy, lại thuận theo ý nó mà cho xuống núi.”
“Nó không xuống núi thì ông định giấu nó đến bao giờ? Ông thật sự coi nó là nghiệp chướng, muốn giữ nó ở trên núi cả đời sao?”
“Xuống núi biết được những chuyện này rồi thì sao chứ? Nó có phải là nghiệp chướng hay không