Tác giả: Tinh Dã Anh
Ngày cập nhật: 03:02 22/12/2015
Lượt xem: 1342507
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2507 lượt.
một người phụ nữ tuyệt vời”, vậy thì, phía sau đám đàn ông “thành công” này, chắc chắn là một thím dọn vệ sinh tuyệt vời, dốc sức tận lực đến gẫy cả lưng!
Nhưng mà hứng thú của cô đối với việc trở thành một thím dọn vệ sinh tuyệt vời thì chẳng nồng nàn gì, chỉ hy vọng trước khi đám cầm thú kia tan làm, sẽ làm xong hết mọi việc, sau đó nhanh chóng rời khỏi đây. Đúng là nực cười, cứ coi như cô thần kinh có vấn đề đi nữa, cũng biết rằng bà chủ đang cố ý chỉnh cô. Nếu cùng lúc, ba người đàn ông có quan hệ rối rắm với cô xuất hiện ngay trước mặt, cô nên lấy cái chết để tạ tội thì sẽ dễ dàng hơn, hay là cứ cố gắng chào hỏi như với mấy người quen, cười đến mức mặt dày vô sỉ thì sẽ tốt hơn?
“Chị Hồ, từ trước đến nay em chưa từng thấy chị dọn dẹp vệ sinh chăm chỉ như thế này. Chị thích chỗ này như vậy sao?” Phạn Đoàn vừa ăn bánh vừa ngồi tựa lưng vào chiếc ghế sô pha dài trong phòng khách bắt chuyện với cô, không biết ông bố thần thông quảng đại kia đã dùng thứ gì để an ủi trái tim nhỏ bé yết ớt của cậu ta. Cô nhìn cái bộ dạng thoải mái của cậu ta, không biết hôm nay cậu ta có phải đi học không nữa.
Phạn Đoàn lẩm bẩm trong miệng, liếc mắt nhìn bóng người ngoài cửa kính đang quẹt thẻ đi vào, bĩu bĩu môi, dựa lưng vào sô pha: “Chị Hồ! Chị thừa nhận đi, chị rất thích bố em phải không? Hử?”.
“Con mắt nào của em thấy vậy chứ?” Sự phủ định không chút bất ngờ khiến Phạn Đoàn cười híp mắt lại.
“Hai con mắt của em đều thấy. Bởi vì, chị đang ghen với em.”
“Cái gì?” Cô liền buông cây lau nhà xuống, chống hai tay vào hông, đứng trước mặt tên tiểu quỷ chẳng biết tốt xấu: “Em nói chị ghen với em sao? Một tiểu quỷ ngực không ra ngực, mông không ra mông, vắt mũi chưa sạch, lần đầu tiên phát dục còn chưa xong, chị ghen gì với em chứ!”. Làm người, chịu oan uổng còn có thể, chứ không thể hạ thấp phẩm vị của mình!
“Bởi vì chị cảm thấy so với chị, bố thích em hơn, cho nên chị bị mất thăng bằng, đúng không? Hử?”
“Chị bị mất thăng bằng à? Ha! Chẳng phải chị chỉ là bị lợi dụng sao, có gì mà phải mất thăng bằng chứ, mà đây đâu phải là lần đầu tiên, chị bị lợi dụng nhiều rồi.” Cô dựng thẳng cổ, còn nhớ rất rõ, khi còn nhỏ thì người ta lợi dụng để bố tính ra “thiên cơ”; khi người khác xem mặt, thì bị người ta lợi dụng lôi ra để khuấy động không khí; còn có lần bị người ta coi là người truyền tin, nhờ đem đưa mấy bức thư tình cho Huỳnh Nhất Nhị; đến bây giờ lại thêm một lần nữa, bị người ta lợi dụng là tài liệu giáo dục phản diện.
“Dù gì cũng là con người mà, không phải lợi dụng người khác, thì là bị người khác lợi dụng, như thế này ít nhất cũng chứng minh chị còn có giá trị lợi dụng, chẳng phải rất tốt sao.”
Phạn Đoàn im lặng, nghe cô tiếp tục than phiền.
“Chỉ là, cảm giác bất cứ lúc nào cũng có thể bị ai đó thay thế mất, thực sự không tốt lắm.” Cô giảm nhẹ lực lau, lẩm bẩm một câu không thoải mái lắm.
“Bố! Bố đã nghe rõ điểm then chốt của vấn đề rồi chứ, phần còn lại, là chuyện của bố, con không quản nữa, con còn muốn tiếp tục làm một đứa trẻ bình thường.”
Một câu không phải là nói với cô, khiến cô thở ra một luồng khí lạnh, sợ hãi nhìn bóng người không biết đã xuất hiện từ khi nào đang phản chiếu dưới nền nhà, rồi lại nhìn sang Phạn Đoàn đang rụt đầu, thè lưỡi, nhảy xuống khỏi chiếc sô pha, định chạy lên lầu. Cô vội vàng mở miệng muốn giữ cậu ta lại, nhưng khi thấy bước chân nhanh nhẹn bội tín không có nghĩa khí, vui vẻ chạy mất, thì cô biết không có hy vọng nữa rồi, tốt nhất là nên tiếp tục lau nhà. Cô vừa rồi hình như không có nói lời nào không nên nói nhỉ?
Bóng dáng sau lưng khẽ chuyển động, nhưng từ đầu chí cuối chẳng nói câu nào. Cô cúi đầu lau sàn nhà, đợi anh lên tiếng trước, nhưng lại thấy anh khẽ chuyển bước chân, đi thẳng đến chiếc sô pha trong phòng khác, ngồi xuống, chiếc áo vest rất thẳng trong thoáng chốc đã nhăn lại.
Độ cao vừa hạ xuống, ánh nhìn của cô từ từ thấp dần, lại thấy anh đang dùng một cặp mắt phong trần đánh giá mình, hai tay đan vào nhau chặn trước môi, cau mày lại dường như đang nghĩ cái gì đó. Cô bị nhìn đến mức tê dại đầu óc, hoàn toàn không thể đoán được anh đang hồi tưởng lại chuyện quái dị gì, lại đang tính toán cái gì với cô. Cô khó khăn kéo cây chổi đến bên cạnh anh, làm phiền những suy nghĩ quái dị của anh.
“Chân trái!”
Cô kéo cây chổi chọc vào giày da của anh, anh bị gián đoạn suy nghĩ, nhìn cô một cái rồi nhấc chân lên.
“Chân còn lại!” Cô đang tìm cơ hội, rất rõ ràng.
Anh lại rất nghe lời, nhẹ nhàng nhấc cả hai chân lên, để cô làm công việc vệ sinh xung quanh anh.
“Đứng dậy!” Cô ngoắc ngoắc ngón tay với anh, nhưng hoàn toàn không có ý dẫn dụ, chỉ đơn giản: “Em phải lau sô pha!”.
Anh vẫn ngồi nguyên tại chỗ, lần này không nghe lời như trước, chỉ hé môi: “Em không nói qua với anh”.
“Em nói rồi, em phải lau sô pha!” Âm lượng tăng cao.
“Em cũng sẽ để ý...”
Cái từ “cũng” đó là ý gì chứ? Cô không bỏ qua bất kỳ từ nào của anh, âm lượng đột nhiên càng tăng cao hơn, khí thế như nước triều lên: “Thừa lời, anh ngồi trên đó, em không cách nào