Tác giả: Tinh Dã Anh
Ngày cập nhật: 03:02 22/12/2015
Lượt xem: 1342512
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2512 lượt.
n đèn thiếu dầu. Cuối cùng sau hai năm, cô ta cũng giậm chân hét lớn “tôi phải ăn thịt”, rồi lập tức lăn xuống núi. Ông ta thở dài một cái, coi như chấp nhận. Nếu như thực sự có thể thay đổi số mệnh dễ dàng như vậy, thì lúc đầu đã không phải đưa Phạn Đoàn lên núi rồi. Số mệnh, cái thứ này, vẫn nên để nó “không tin thì không có” đi.
Nào biết được rằng, mấy năm sau, Hạ Thiên Lưu cậu ta đột nhiên lại rảnh rỗi? Mà phương thức để thay đổi số mệnh của cậu ta cũng thực sự quá khác người, lại đi tìm con gái ông ta để loạn luân? Được rồi, ông ta thừa nhận ông ta bị dọa cho sợ rồi. Ông ta nhìn thấy cái kẻ lạnh lùng đó lại giúp con gái mình gắp rau, đắp chăn; nhìn thấy cậu ta lại biết cầm ô chạy đi tìm con gái mình; nhìn thấy ánh mắt thường ngây ra đến mấy giờ đồng hồ để ngắm cảnh của cậu ta lại có thể dõi theo con gái mình mà chạy loạn lên khắp nơi. Đáng khủng bố nhất đó là lời của bà chủ câu lạc bộ... Hạ Thiên Lưu là sư đệ của nhà ông? Ông hỏi cậu ấy ở chỗ tôi đây làm gì? He, lúc mới bắt đầu cậu ấy nói muốn để cho một người chẳng ra làm sao nhìn thẳng vào mình, nhưng mà sau này, cậu ấy nói với tôi...”
“Nói, nói, nói cái gì?”
“Cậu ấy muốn học yêu đương như thế nào.”
“Hả? Yêu đương? Nghĩa là sao chứ?”
“Yêu đương? Quá trình rất phức tạp, một tiếng rưỡi cũng nói không rõ hết được, nhưng kết quả thì tôi có thể nói cho ông.”
“Kết quả?” Vừa nghe đã biết là chẳng phải kết quả tốt đẹp gì.
“Đại khái chính là, nhà ông sẽ bớt đi một tiểu xử nam và một tiểu xử nữ đó.”
“Phụt!”
Lúc đó ông ta chắc là bị thiêu hỏng mất sợi dây thần kinh nào đó, mới đi đề cập đến chuyện thay đổi số mệnh của con gái mình với tên hỗn thế ma vương kia. A di đà phật! Bây giờ ông ta chỉ mong cái ông phật lớn đó mau mau quay lại trên núi mà thôi.
Tục ngữ nói rất hay, “mời thần thì dễ tiễn thần thì khó”. Tới giờ, ông ta mới thể nghiệm được sâu sắc nỗi khổ sở ẩn chứa trong câu nói này.
“Bố! Bố! Bố đang nghĩ cái gì đó? Sao cứ trợn mắt lên như vậy? Mặt mũi trông rất khổ sở, dở cười dở khóc, mếu mếu máo máo cái gì đó?” Cô vừa kéo ý thức của người nào đã bay đi rất xa trở lại, nhìn một cái chiếc ti vi đã chẳng còn chương trình gì, chuẩn bị lên giường đi ngủ. Kế hoạch tiểu thuyết ngôn tình của cô vẫn chưa được thực hiện.
“Bất Động!” Hồ Thước gọi con gái mình lại.
“Gì vậy?” Cô quay đầu, ngước nhìn khuôn mặt vô cùng chân thành nhưng lại khiến cô cảm thấy thật đáng sợ: “Bố không thích hợp với cái biểu cảm này đâu”.
“Con đừng để ý bố có hợp hay không, con đồng ý với bố nhé, nhất thiết không thể...”
“Không thể làm gì?
“Không thể cùng cậu ta...”
“Ai chứ?”
“Bất luận là như thế nào, cũng phải làm tốt biện pháp an toàn! Đây là giới hạn chịu đựng lớn nhất của bố rồi! Hu hu!” Nói xong, ông ta liền nhảy xuống khỏi sô pha, lao vào trong phòng.
“Này! Bố! Những lời lẽ nghiêm túc thế này cũng không thích hợp với bố đâu!” Cô nhìn bố mình đột nhiên òa khóc chạy vào trong phòng, bĩu bĩu môi: “Biện pháp an toàn à? Là thứ gì chứ? Chẳng hiểu gì cả!”. Suy nghĩ của cô rõ ràng vẫn rất nghiêm túc dừng lại ở cái chủ đề về số mệnh gì đó. Nhưng sự thực trước mắt cô lại chứng minh... vấn đề này hoàn toàn không thể cùng trao đổi với một người có tư duy nhảy cóc như bố cô.
Có lẽ trong đầu đang có quá nhiều vấn đề lộn xộn, rối rắm, hoặc cũng có thể do những cuốn truyện ngược trong tay cô chưa đạt tới mức độ “ngược luyến tình thâm”? Thực đúng là “có ở trên giường mới thấy chuyện thật”, chẳng trách ngay từ đầu, Phạn Đoàn sau khi xem xong loại sách này thì cứ gắng sức tiến cử, bắt cô phải đọc cho cẩn thận, nhưng cô đối nhưng thứ tình cảm quyến luyến dạng thực vật kia, rõ ràng không có hứng thú sâu sắc như Phạn Đoàn. Cuối cùng đấu không nổi với cơn buồn ngủ mãnh liệt, cô nghẹo đầu ngủ mất.
Phạn Đoàn không ở nhà, cô không cần phải giúp nó chuẩn bị bữa sáng, thế là cô ngủ say như chết. Mãi cho đến khi tiếng chuông điện thoại ồn ào làm cô thức giấc, cô mới nheo nheo mắt, móc điện thoại từ dưới gối ra, ấn vào phím nhận cuộc gọi, ghé điện thoại vào bên tai: “Mm... ai đó?”.
“Cô vẫn còn đang ngủ sao? Cô biết bây giờ là mấy giờ rồi không?”
“Mm...? Mấy giờ rồi?”
“Cô mở mắt ra mà nhìn xem, bên ngoài trời đã tối hay chưa!”
“Ha!” Cô ngáp dài một cái: “Tối qua tôi bị ‘ngược’ muộn quá. Ý! Bà là ai vậy?”.
“Hừ! Giờ mới biết hỏi lão nương là ai à?”
“... Được rồi, bà không cần trả lời tôi nữa. Bye bye! Tạm biệt! Vĩnh biệt!”
“Cô dám thì cứ thử dập điện thoại của lão nương xem.” Trong ống nghe phát ra tiếng hét đáng sợ của bà chủ câu lạc bộ: “Tối qua chẳng phải gan cô rất to sao? Trong thời gian Thiên Lưu tiếp khách mà lại dám xông đến kéo khách hàng của lão nương ra”.
“...” Đó là hôm qua cô cũng có chút dũng khí, lại cộng thêm kết quả lên men của tinh thần chính nghĩa đối với chuyện của Phạn Đoàn.
“Lại còn dám trước mặt khách hàng của lão nương liếc mắt đưa tình với Thiên Lưu?”
“...” Liếc mắt đưa tình? Chuyện này cô phải kháng nghị: “Đưa, đưa cái con khỉ ý, tôi còn chẳng nhìn anh ấy lấy một cái!”.
“Cô không có sao? Cô có dá