Thanh Mai Trúc Mã Đến Tuổi Có Thể Cưới
Tác giả: Tinh Dã Anh
Ngày cập nhật: 03:02 22/12/2015
Lượt xem: 1342511
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2511 lượt.
căn bản không quan trọng. Quan trọng là, mẹ của nó đã không cần nó, gia đình đó vốn dĩ không dành vị trí cho nó, nó mãi mãi sẽ không chen được vào, chỉ uổng công mà thôi.”
“...” Cậu ta đích xác là đã thử chen vào đó, ấy thế lại thất bại rồi khóc lóc tùm lum trong lòng cô. Cô nhớ lại lần đầu tiên khi cô gặp thằng nhóc, nó hưng phấn hò hét muốn tìm mẹ. Cũng coi như đã hiểu rõ, vì sao bọn họ hết lần này đến lần khác lấp liếm chuyện Phạn Đoàn tìm mẹ. Rõ ràng đã biết sẽ thất bại, vậy vì sao còn đưa nó xuống núi?
“Bất Động!” Bố cô khẽ gọi.
“Hả?” Cô đáp lại có chút uể oải.
“Cách Thiên Lưu xa ra một chút.”
“...”
“Chắc là con biết chứ? Cậu ta chỉ là muốn...”
“Tôi biết, anh ấy muốn chứng minh cho Phạn Đoàn, nó không phải là nghiệp chướng, đúng không?”
“Bố biết, cái người đó khi biết chuyện của con sẽ không có lòng tốt, đã cố tình ức hiếp con gái bố thế này!” Cho nên ông ta có chết cũng không muốn để cậu ta tiếp cận con gái mình, cố sức lấy cái vai vế gì đó ra để ngăn cản. Nực cười! Con gái của ông ta mà, làm sao có thể tùy tiện bị cái người lạnh như băng kia động đến chứ, lại còn đòi loạn luân nữa, hừ!
“Bố, số mệnh, cái thứ vớ vẩn đó, thực sự có không?”
“Tin thì có, không tin thì không có.” Một câu trả lời rất thô, nhưng lại rất thực tế. Có người tin rồi, cho nên, ông ta chỉ có thể thuận nước đẩy thuyền, đưa Phạn Đoàn lên núi. Cũng có người không tin, cho nên, ông ta mới bị thua cược, phải cam tâm tình nguyện bị bà chủ câu lạc bộ chỉ vào mũi mà chửi rủa, phải mang con gái của mình ra mà làm cô dâu đợi ngày của con nhà người ta.
Ông ta là một người xem số, nhưng nếu hỏi bản thân ông ta tin hay không, có thể đến ông ta cũng không rõ. Ông ta chỉ có nghĩa vụ đem kết quả ông ta tính được ra báo cho người khác. Chuyện sau đó thế nào, đều do mỗi người tự tạo nghiệp cho cá nhân mình. Nhưng mà, có vài người rất không biết lý lẽ, rõ ràng muốn người ta tính, nhưng lại chỉ muốn nghe những điều tốt lành, mặc dù những lời tốt lành này là giả, nhưng lại rất thuận để lọt vào tai.
Ông ta lần đầu xuất thế, cũng coi là hiểu được chuyện nhân tình thế thái, biết đem những lời sư phụ dặn dò “không được nói dối, không lộ thiên cơ” mà gạt sang một bên. Có lẽ là những lời cát tường giả dối lúc đầu nói nhiều quá rồi, cho nên hại vợ mắc bệnh nặng qua đời cũng chẳng dám nói, còn hại cả con gái có cái quái mệnh như thế này mà được sinh ra.
Chẳng trách từ sau khi sư phụ qua đời, sư đệ cứ thấy người lên núi cầu xin xem mệnh là cau mày, khuôn mặt lạnh lùng, không mời trà, không rót nước, chỉ ném ra một chữ “cút”. Cho nên mới nói, cái Huyền Phái của bọn họ, nếu được giao vào trong tay của sư đệ, có lẽ cũng “hương tiêu ngọc vẫn”* như vậy. Làm gì có thầy số nào từ chối xem số mệnh cho người ta chứ. Ngày ngày chỉ ở trên núi vui thú cùng các loại thảo dược, nhàn nhã sống qua ngày tháng, những học thuyết lý luận của sư phụ kia cũng bị cậu ta gạt sang một bên. Có một lần, ông ta còn thấy sư đệ lấy sách của sư phụ để kê góc bàn, thể diện của lão tổ tông đều bị cậu ta làm mất sạch rồi. [* Là câu nói để chỉ người con gái đẹp bị chết.'>
Ông ta cho rằng trong đầu óc sư đệ chắc là thiếu sợi dây thần kinh nào đó, khiến cho cậu ta đối với cái gọi là số mệnh không thể nào thông suốt được. Kết quả, người này khi nhìn thấy ông ta ôm Phạn Đoàn lên núi, chỉ nhìn thằng nhóc một cái, không nói lời nào, liền giữ nó lại. Chỉ trách ông ta khi đó nhất thời kích động, lỡ mồm nói một câu.
“Tôi nói này sư đệ, số mệnh đó của con gái tôi, cậu xem còn có thể cứu được không?”
Lúc đó sư đệ nhìn ông ta một cái: “Có quan hệ gì tới tôi chứ?”.
“Tốt xấu gì nó cũng là sư điệt của cậu mà, cậu giúp tôi lục tìm trong đống sách của sư phụ có cách gì có thể thay đổi số mệnh không nhé! Sư phụ chẳng chịu cho tôi xem, cũng đủ biết ông ấy thiên vị cậu!”
Cậu ta đưa ánh nhìn lạnh lùng rời đi, nhìn tới chỗ sách kê dưới chân, ra hiệu ông ta không cần thừa lời thêm nữa, có thể cút đi được rồi.
“Đừng có như vậy mà, sư đệ, cậu tốt xấu gì cũng nên giúp tôi đưa ra chủ ý chứ. Tôi biết cậu chắc chắn học trộm được không ít tuyệt chiêu của sư phụ!”
“Hừ! Vậy ông cứ đưa cô ấy đến am ni cô mà ở trước mấy năm đi.”
“Am... am ni cô? Cậu muốn chết à! Tôi bảo cậu giúp con gái tôi thay đổi số mệnh, cậu lại đi đem nó vào am ni cô ở? Vậy chẳng phải là càng không gặp được đàn ông sao, thế mới thực là Thiên Sát Cô Tinh đấy!”
“Đưa hay không đưa, ông tự mình quyết định. Cút!”
“Vậy... vậy... vậy... nếu như tôi đưa nó vào am rồi, khi nào thì cậu giúp nó...”
“Rầm!” Cánh cửa sập lại, ông ta bị tống cổ ra ngoài.
“Đợi khi tôi rảnh!” Bên trong truyền ra một tiếng nói rất không có thành ý.
Thế là, dựa vào nguyên tắc tấm lòng yêu thương con cái của cha mẹ trong trời đất, ôm niềm tin có thể cứu ngựa chết thành ngựa sống, ông ta nhẫn tâm đạp khuê nữ nhà mình lên am ni cô trên núi, bắt cô ngậm nước mắt mà đi. Kết quả Hạ Thiên Lưu kia lại thực sự rất “bận”. Sự rảnh rỗi của cậu ta đến hai năm cũng chẳng lôi ra nổi. Nhưng con gái của ông ta cũng không phải là ngọ