Tác giả: Tinh Dã Anh
Ngày cập nhật: 03:02 22/12/2015
Lượt xem: 1342486
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2486 lượt.
hỉ bấm ngón tay, đợi ngày được ăn thịt trở lại.
“Lớp sương khói dày đặc gì đó kia đều là do bố em, sư thúc của chị giăng ra đó.” Chính là không muốn để những người kia vài ba ngày lại chạy lên núi làm phiền đến sự thanh tịnh của ông.
“Phụt!”
“Những người lên núi bái cao nhân kia đều là người trong phái.” Mỗi người đều là sư thúc, sư bá của cô, người có thân phận lớn hơn một chút chính là sư thúc tổ của cô.
“Phụt!”
“Cao nhân kia, thì không cần em giới thiệu nhiều chứ? Chính là ‘tiên nữ tắm gội’ mà chị nhìn lén được đó.” Chính là sư thúc đại nhân sống ở nhà chị mấy tháng trời, bị chị đùa bỡn, ức hiếp suốt mấy tháng trời đó. Tối qua lại còn cãi nhau với chị một trân nữa. Haizzz, nói thật lòng, hình ảnh của bố trước mặt chị, nhìn thế nào cũng thấy còn kém cao nhân rất xa.
“Phụt!”
“Bố rất ghét việc cuối mỗi năm bọn họ lại muốn lên núi làm phiền ông, phá hoại sự yên tĩnh thanh tịnh của ông. Nhưng thật đáng ghét, đây lại là quy định của sư tổ để lại, bố cũng chỉ đành nhẫn nại làm theo. Cuối mỗi năm, bố lại phối hợp phô diễn một lần, nghe bọn họ lải nhải về những thứ thiên lý luân thường, còn đề cập về vấn đề lợi tức của các chi môn phái. Cũng còn may là bố em có thể bước vào trạng thái ngây dại bất cứ lúc nào, có bản lĩnh chuyển sang trạng thái trống rỗng, như vậy mới không bị bọn họ niệm chết. Nhưng mà, sau đó bố đều lấy mấy thứ thiên lý luân thường đi làm đồ kê bàn hết, những con số báo cáo tài chính kia, phía sau bất luận là có bao nhiêu số không, bố cũng chẳng buồn nhìn lấy một cái. Thực không thể hiểu, các sư thúc, sư bá làm sao vẫn còn nhiệt tình để báo cáo với vị chưởng môn lục căn trong sạch như vậy chứ. Đây đều là những vấn đề ngoài lề, tóm lại là, lần này bố nhất định muốn quay... Này! Chị Hồ, chị muốn đi ư?” Phạn Đoàn nhìn người nào đó đột nhiên sắc mặt tối sầm, nhét toàn bộ những cuốn tiểu thuyết ngôn tình nữ theo đuổi nam vào trong túi, lê bước nặng nề, chuẩn bị bỏ đi.
“Không, chị chỉ là đột nhiên cảm thấy mình giống như một con cóc ghẻ muốn ăn thịt thiên nga.” Cô máy móc quay cổ lại, khóe môi giật giật, cô cuối cùng cũng hiểu thứ mình muốn theo đuổi là món hàng gì, có tiền, có thế, có nhân duyên. Thượng đế ơi! Trước đây cô ngược đãi anh như vậy, cô tuyệt đối không muốn bị những người liên quan đến anh phát hiện anh từng bị cô ngược đãi tàn nhẫn.
“...”
“Người và tiên khác xa nhau quá, chị thấy chị vẫn là...”
“Khác cái gì mà khác chứ, em đã giúp chị sắp xếp rồi, ngày mai, chúng ta sẽ hẹn hò!”
“Hẹn hò? Ai? Em và chị?”
“Hừ, cụ thể có ai chị không phải lo, dù gì, đây cũng là lần cuối cùng em giúp chị, nếu như chị còn không cố gắng tranh đấu, chị và bố em mãi mai cũng chỉ có thể người - tiên xa cách, đơn giản vậy thôi!”
“Ý gì chứ?”
“Chị cẩn thận ‘cận thủy lâu đài tiên đắc nguyệt *’!” [* Chỉ những chỗ có lợi thế như gần, tiện lợi mà nhận được những điều ưu tiên.'>
“Cái gì cận thủy lâu đài?”
“Chẳng phải đang nhắc tới đối tượng trước kia của chị sao, em dám khẳng định, anh ta đang muốn bố em!”
“Ai? Em nói Nhất Nhị? Không... không phải chứ?”
“Anh ta dùng cái ánh mắt rất quái dị đánh giá bố em, tối qua anh ta còn nói nhỏ bên tai em...”
“Nói cái gì?”
“Anh ấy nói anh ấy rất hâm mộ bố em, bố em cũng không ghét anh ấy, Nói như vậy là muốn chứng tỏ điều gì?”
“...” Chứng tỏ đây là quan hệ nam nữ của thế giới hiện đại, có thể trong một đêm, xuất thay đổi long trời lở đất...
Ví dụ như đối tượng trước đây đã từng là người yêu của mình, bỗng nhiên sau một đêm lại biến thành...
Tình địch!
Trời ơi...
Thế là, căn cứ theo chỉ thị đã được võ trang hoàn tất của Phạn Đoàn đại thần, Hồ Bất Động siết chặt bàn tay, một chân đá tung cửa phòng, chẳng thèm để ý đến ông bố vẫn đang ngồi trên bàn cắn quẩy ăn sáng sắp sửa rơi con ngươi ra ngoài, cứ thế đi thẳng ra cửa, khom người xỏ giày.
“Bất Động, con như thế này là đi dọa ai vậy?” Hồ Thước nuốt nửa cái quẩy trong cổ họng, hỏi vật thể ngoài hành tinh vừa lướt qua bên cạnh mình, ông ta bắt đầu già đi rồi sao? Con gái của ông ta, con gái của ông ta, đứa con gái sau khi nghe lời ông ta nói linh tinh mà xuất gia, thì đã không còn chút gì gọi là nữ tính nữa. Vậy mà hôm nay, ngoại trừ chiếc áo quây trên người cô ra thì không có vật thể nào giống như loại cho con người dùng cả. Lại con mặc một chiếc váy ngắn sẫm màu gắn thêm mấy sợi đăng ten hoa rủ xuống, kết hợp với áo sơ mi trăng có đăng ten hai bên, cổ áo còn đính hai dải ruy băng bay bay. Bên ngoài khoác chiếc áo lễ phục tối màu, tay lỡ, không thèm cài khuy, phần thắt lưng được xử lý khá tốt. Mái tóc buông xõa được vuốt lệch sang vai phải, những lọn tóc như cố tình được thả rơi, xõa trên vai. Những sợi tóc ngắn lòa xòa trước trán, rõ ràng đã bị một chiếc kẹp màu bạc kẹp lại gọn gàng. Đáng sợ nhất chính là, cái miệng bóng loáng màu hồng phấn kia, còn bóng sáng hơn cả cái người ăn mấy chiếc quẩy là ông ta.
Đôi môi màu hồng phấn bĩu lên, là bởi vì không muốn làm hỏng toàn bộ tạo hình không thích hợp với những lời mắng chửi này. Cô chỉ có thể phát ra giọng nói