Tác giả: Tinh Dã Anh
Ngày cập nhật: 03:02 22/12/2015
Lượt xem: 1342484
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2484 lượt.
và anh vẫn cứ duy trì khoảng cách “tương kính như khách”, đi ở phía sau. Đây là hẹn hò cái con khỉ gì chứ! Cô đột nhiên hiểu ra, ai mới thực sự là kì đà cản mũi của ai.
Hết hứng thú đi dạo, hai tiểu quỷ kia lại đi vào một của háng bán các món đồ tinh xảo. Cô hận đến mức tê cả chân răng với hai tiểu quỷ đang chọn quà tặng kia. Dứt khoát không để ý đến chúng nữa, cô cố mở to mắt để tìm thứ đồ mình hứng thú. Trên tủ kính cao cao đằng này có đặt một đôi hộp tạo hình hai chú chim nhỏ rất dễ thương, được treo ở hai đầu trên chiếc giá bằng bạc, miệng hai chú chim chạm vào nhau, treo lủng lẳng, xem ra giống như hộp đựng muối và đường. Cô kiễng chân lên, muốn sờ vào đôi hộp hình chim bằng sứ kia, nhưng phát hiện mình không đủ cao.
Lúc này, nam nhân vật chính luôn được coi là có đất để phát huy một chút vai trò của mình, liền cầm món đồ cô thích trên tủ kính xuống, nhét vào tay cô.
“Em thích?”
Một câu hỏi bình thường, không lạnh lùng cũng không nhiệt tình, phát ra từ miệng Hạ Thiên Lưu. Anh tùy ý nhìn một cái món đồ được cô để ý, anh không có khái niệm gì đối với những món đồ trong nhà bếp, đối với những thứ cô thích càng không có khái niệm.
Nói một cách chính xác, đối với những thứ hồng trần loạn xị bát nháo, rắc rối phức tạp, cắt cũng không đứt, xử lý xong vẫn loạn từ đầu đến cuối, anh đều không có khái niệm gì. Bởi vì hệ thống các sợi day thần kinh trong đầu anh hoàn toàn không giống với cái người đang đứng trước mặt anh, chúng luôn phẳng phiu và được sắp xếp theo thứ tự, ngay ngắn gọn gàng đến mức thần và người cũng phải phẫn nộ, tuyệt đối không thể hòa nhập được với cái thế giới hồng trần này. Quả thực, những ưu điểm như mục tiêu rõ ràng, thói quen sống tốt, thái độ đoan chính... không phải là ưu thế để gia nhập chốn hồng trần. Trái lại, người nào đó tâm địa mờ ám, đức hạnh thì mãi mãi chẳng có gì biến chuyển thì lại nhận được sự chào đón nhiệt tình. Đây chính là nguyên nhân anh không muốn xuống núi, không muốn phải đối phó với một đám người mà anh chẳng hiểu gì.
“Ừm! Xem xem có đắt không, em muốn mua để tặng người ta.” Món đồ tương đối thiết thực, còn phải xem giá cả, cô thực sự không có chút khái niệm gì về phong hoa tuyết nguyệt.
“Tặng ai?”
“Chính là đôi vợ chồng lần trước cho em mượn nhân duyên đó.” Cô kiểm tra cẩn thận xem trên người của chú chim có dị tật gì không, ngoài cái lỗ trên miệng, ngộ nhỡ ở những chỗ khác cũng có lỗ thì hỏng mất. May mà lần trước khi đưa cô về nhà, hai người bọn họ đã giúp cô nghĩ thông một số chuyện, cũng nên có gì đó để cảm ơn người ta. “Em thấy bọn họ sắp tái hôn rồi, đến lúc đó em sẽ đem tặng, có chút lễ thì người ta sẽ không có gì để trách, tặng cái này được không?” Cô hỏi ý kiến của anh.
Anh hơi ngẩn ra, nhìn cô trỏ vào món đồ sứ, đợi anh lên tiếng. Hiếm khi cô lại hỏi ý kiến anh trước khi làm chuyện gì đó, để ý đến thái độ của anh, quan tâm đến suy nghĩ của anh.
“Ừ!” Anh đáp lại một tiếng, dịu dàng đến mức ngay cả anh cũng tự mình cảm thấy như vậy. “Vợ chồng vốn là chim cùng rừng”.
“Đúng rồi! Còn có ngụ ý này nữa, đó là sự may mắn thuận lợi. Người làm món đồ này đúng là rất có đầu óc, mua luôn nhé!” Cô được anh khẽ nhắc nhở, trong thoáng chốc quên luôn việc phải xem giá tiền, nhanh chóng đi đến quầy, móc ví ra trả tiền. Đợi món đồ được bọc lại xong, cô cười vô cùng hài lòng, anh đưa tay đến định giúp cô xách túi, lại nghe cô lẩm bẩm: “Nhưng hai chiếc hộp này giống nhau như vậy, chị Nhất Nhất sẽ nhầm đường và muối mất thôi, đến lúc đó không biết lại là ai phải nhận xui xẻo đây”.
“...” Cánh tay phải quan tâm của anh trở nên cứng đờ bên chiếc túi. Anh nhướn mày lên, liếc mắt nhìn người nào đó đang không chút cảnh giác: “Chị Nhất Nhất?”. Đây là người bạn nào của cô? Nghe tên rất quen tai, và mấy chữ này cũng chối tai rất giống tên người nào đó.
“Chẳng phải là Nhất Nhị...” Lập tức bịt mồm, ngẩng đầu nhìn lên. Hình như đã bị anh nghe thấy rồi, quan hệ vừa mới hòa dịu được một chút... hu hu...
“‘Vợ chồng vốn là chim cùng rừng’, em biết tiếp phía sau là gì không?” Anh lạnh tanh lặp lại câu mình vừa mới nói, quyết định không ngừng lại sự quan tâm hiếm có của mình, cũng không cho cô bất kì cơ hội nào để hối hận. Anh đưa trả cái túi trong tay, cười với người nào đó nụ cười âm mười mấy độ: “Đại nạn đổ đầu tự mình bay”. Nói xong, quay người đi thẳng ra cửa.
“Phụt!” Hu hu... Anh đang trừng phạt cô, anh chắc chắn là đang trừng phạt cô! Đợi cô trả tiền rồi, anh mới nói cho cô, thực ra người thiết kế món đồ sứ này là một kẻ đần độn, ngu ngốc, ngớ ngẩn. Đây là cái ngụ ý vớ vẩn gì chứ, đây không phải rõ ràng là đang rủa người ta sao. Cái vật không may mắn cát tường này làm sao mà mang đi tặng cho người ta được chứ!
Tóm lại, chiêu thứ hai của cô, mượn cớ bắt chuyện, thất bại!
Sư thúc đại nhân của cô không chỉ không có bất cứ rung động nào đối với việc khổ công tìm cơ hội bắt chuyện của cô, trái lại còn căm ghét ghê ghớm đối tượng cô đưa ra để tạo chủ đề. Tuy nhiên, đánh bừa mà trúng, dù sao cô cũng đã dụ dỗ được một nụ cười mỹ miều của anh dù