Tác giả: Tinh Dã Anh
Ngày cập nhật: 03:02 22/12/2015
Lượt xem: 1342510
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2510 lượt.
cho có phần lạnh nhạt. Nhưng tiếng nghiến răng cô nghe thấy sau cái câu “đại nạn đổ đầu tự mình bay” kia, nó dường như đang nói với cô, đại nạn của cô cũng không còn cách xa nữa đâu.
“Tôi nói này, Hạ Phạn Đoàn, lần trước tôi với Di Tô đến nhà cậu ăn cơm là cách đây bao lâu rồi? Bọn họ vẫn chưa phân rõ được thật lòng ở đâu à?” Nguyễn Di Phấn rất khó hiểu nhíu nhíu mày, nhìn khinh bỉ không chút nương tình với cái người vẫn đứng bên quầy thương xót cho chiếc ví tiền của mình, lại nhìn ông bố của Phạn Đoàn đứng ở trước cửa, chán đến mức chẳng buồn nói thêm câu nào nữa mà chỉ lắc lắc đầu.
“Những việc dài dòng này, sau này mình sẽ nói cho cậu nghe. Nhưng mà bây giờ, xem ra với công lực chẳng có chút tiền đồ nào của chị ấy, thì sẽ chẳng có cách nào khiến cho bố mình tình dạt dào như nước được đâu. Chúng mình giúp đỡ chị ấy nhé?” Hạ Phạn Đoàn chớp chớp cặp mắt như nước hồ thu chưa hết vẻ non nớt nhưng gần đèn thì rạng kia.
“Giúp chị ta? Bản tiểu thư sao lại phải giúp chị ta, chị ta rất là ngu ngốc.”
“Cậu thì hơn chị ấy chỗ nào chứ, đến bây giờ còn không chịu thổ lộ với mình.”
“Hạ Phạn Đoàn, bản tiểu thư cảnh cáo cậu, không được dụ dỗ tôi yêu sớm!”
“Được rồi, vậy bây giờ cậu có muốn giúp chị ấy không? Tuy chị ấy trông có vẻ hơi ngốc, có chút trì độn, có khi còn thích tự cho mình thông minh, suốt ngày oán trời trách người, rồi lại tự chuốc lấy phiền toái cho mình, thế nhưng chị ấy vẫn là rất có tiền đồ đó.”
“... Nhìn thế nào cũng không cảm thấy người cậu đang nói là một người có tiền đồ. Nếu không phải vì cậu sắp phải đi, tôi cũng chẳng muốn cùng cậu làm những chuyện vô vị thế này.” Bàn tay nhỏ bé của Nguyễn Di Phấn hất ra, trừng mắt lên lườm, “Hai người bọn họ căn bản chính là không hiểu đối phương, cho nên mới giận dỗi thế này. Vậy cứ để họ kiếm chỗ nào thích hợp mà tìm hiểu nhau một chút là được rồi”.
“Khách sạn?”
“Bản tiểu thư không nói là phải tìm hiểu về thân thể, sao lúc đầu tôi không phát hiện ra cậu là một đứa con trai mặt người dạ thú như thế này nhỉ!”
“Hì hì, chỉ là mình vừa đọc được trên một cuốn sách, tìm hiểu đối phương, phải bắt đầu từ thân thể mà. Nhưng mà, hai người bọn họ đã ‘linh tinh’ lâu vậy rồi, bây giờ mới bắt đầu tìm hiểu, có phải là muộn quá không?”
“Cậu có muốn làm hay không, bản tiểu thư chẳng thèm quản. Họ có thân mật hay cãi nhau tung trời, cũng là chuyện nhà cậu.”
“Được rồi, được rồi, tìm hiểu, tìm hiểu, không bắt đầu từ tìm hiểu phương diện thân thể thì sẽ rất khó đó.” Phương thức tư duy của phụ nữ và cậu ta quả nhiên vẫn còn cách biệt.
Lắc lắc cái đầu nhỏ, Phạn Đoàn như đã quyết định. Thế là, chiêu thức thứ ba của Hồ Bất Động còn chưa xuất mã đã tạm thời chết trong chiêu thức đầu tiên của Hạ Phạn Đoàn. Mọi người tìm một quán cà phê ngoài trời để tìm hiểu một chút về hai bên. Một cuộc hẹn hò vốn đã rất quái dị, lại vội vàng chuyển thành buổi tiệc gặp mặt. Phía người đàn ông có thêm con trai và con dâu tương lai xuất hiện, ngồi trước mặt Hồ Bất Động, bắt đầu tìm hiểu sâu sắc về cô. Kết quả, người đàn ông thì không hề có hứng thú gì, trái lại toàn là hai kẻ ăn bám kia, người hát người xướng, khuấy động cho hai người bọn họ nổ tung.
“Anh ấy (chị ấy) sinh vào ngày nào, chòm sao, nhóm máu, sở thích là gì?” Nguyễn Di Phấn buồn chán gõ xuống mặt bàn, hỏi mấy vấn đề thông thường nhất, sau đó ngước mắt lên, hỏi hai người lớn từ nãy tới giờ chẳng nói lời nào: “Hai người có biết không?”.
Hai người trưởng thành bị hỏi thì từ từ rụt lại, Hạ Thiên Lưu nhíu mày, như đang nghĩ gì đó rồi cụp mắt xuống, người còn lại càng chột dạ hơn, cúi gằm đầu xuống gần sát tận ngực.
“Không phải chứ? Hai người đều không biết sao?”
Phạn Đoàn chán nản hắng giọng một tiếng, di chuyển ánh nhìn. Hai người không có thuốc chữa này, thật làm mất mặt cậu. Ở cùng nhau lâu như vậy, nhưng ngay đến những vấn đề xem mặt cơ bản nhất cũng chưa từng tìm hiểu về nhau.
Biểu cảm của Hồ Bất Động đã có thay đổi, dường như cô đang dùng một loại ánh mắt cảm động chờ mong nhìn Nguyễn Di Phấn. Tiểu quỷ này mới nửa giây trước còn huyênh hoang bạo ngược, đột nhiên đã biến thành tiểu thiên sứ trong lòng cô, gào thét những ấm ức của cô, thay mặt cô chủ trương chính nghĩa. Hóa ra, sự kiện trọng đại với phong cách đặc biệt thế này, ít nhiều cũng có chút ưu điểm. Giọng nói lớn của tên tiểu quỷ không có chút quan hệ thân thuộc kia, cuối cùng cũng hét hỏng màng nhĩ của vị sư thúc đại nhân bảo thủ, khiến anh phải nhận ra, bản thân anh kém ở chỗ nào.
Nhưng, việc gào thét và tâm lý con gái, hai thứ này trong tư duy của Hạ Thiên Lưu hoàn toàn không đứng cạnh nhau. Anh chỉ cảm thấy tiểu quỷ đang gây ồn ào bên tai anh, càng nhìn càng không vừa mắt, mặc dù những chuyện chẳng ra sao mà nó nói, anh chính xác là một chút cũng không biết. Mà anh có cần thiết phải biết những thứ đó không?
“Anh thử nói đi, anh biết những gì chứ, bố Phạn Đoàn!”
Những gì anh biết ư? Hừ, thực ra cũng không coi là ít.
“32B, bộ phận mẫn cảm là cổ.” Giọng