XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Yêu Em Thật Xui Xẻo

Yêu Em Thật Xui Xẻo

Tác giả: Tinh Dã Anh

Ngày cập nhật: 03:02 22/12/2015

Lượt xem: 1342480

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2480 lượt.

tới thăm mẹ tôi nữa. Nhất định có chuyện gì đó xảy ra đúng không?”
“... Bởi vì, nếu mình không tới bệnh viện nữa, mẹ cậu chẳng phải sẽ sớm được xuất viện sao?”
“Cậu đang nói cái gì vậy? Mẹ tôi xuất viện có liên quan gì với việc cậu không tới bệnh viện chứ?”
“Làm không tốt, thì vừa hay có một chút liên quan như vậy đấy.” Cậu ta nhìn sàn nhà chậm rãi nói, nhưng bởi không khí xung quanh đột nhiên chùng xuống, cậu ta lại ngẩng đầu lên: “Ừm! Chị Hồ, chị đã đếm xong những việc làm có lỗi với bố em chưa? Di Phấn, cậu muốn ăn kem không?”.
“Sao lại lôi kem ra đây?” Nguyễn Di Phấn không hiểu liền chớp chớp mắt nhìn Phạn Đoàn đã nhảy khỏi chỗ ngồi, mau chân chạy đến bên tủ kem.
Số người đứng trước tủ kem không hề vì khí lạnh toát ra từ chiếc tủ mà giảm đi, cơ thể nhỏ bé chẳng mấy chốc đã bị chìm lấp giữa đám người. Hồ Bất Động dừng động tác đếm lại, kéo ghế, định đi tới lôi cậu ta ra khỏi đám người trước khi bị chen bẹp thành miếng bánh. Bước chân của cô vừa chuyển hướng, lại nhìn thấy sư thúc đại nhân đã nhanh hơn một bước, rời khỏi chiếc ghế, đi về phía đám đông trước tủ kem.
Cô hơi yên tâm một chút, đang muốn ngồi xuống, nhưng bóng hình kia đi được hai bước lại dừng lại, quay người, đi đến trước mặt cô, cặp môi mím chặt lại như đường chỉ.
“Vị gì?”
“Hả?” Cô vẫn còn chưa hiểu rõ tình huống.
“... Anh không biết, em thích ăn vị gì.”
“Anh nói kem sao?”
“...” Nheo mắt gật đầu với câu hỏi thừa thãi của cô.
“Anh muốn mua kem cho em ăn?” Mở trừng mắt lên.
Tuy vẫn là một câu hỏi thừa thãi, anh vẫn gật đầu.
“Ố ồ, vậy... vậy... vậy em muốn... ý... sô cô la.”
“...” Vị ngọt chết đi được, may mà có hỏi cô ấy.
“Nhưng mà, vị vani cũng không tồi.”
“...” Được voi đòi tiên.
“Khoai môn hình như cũng rất ngon, hoặc là...”
“...” Đắc ý quên điểm dừng.
“Ý, hay là coi như em chưa nói gì, tùy ý anh, mua gì cũng được, he he.” Gay to, vừa không cẩn thận đã bay lên tận trời, lần này lại bị người ta thấy mình rơi xuống đất rồi.
Anh chẳng muốn tiếp tục thừa lời, quay người đi về phía tủ kem. Cô lại lấy hai tay đỡ cằm, chông lên bàn nhìn anh đang lướt đến, tiến sát vào đám người. Anh gần như không phí nhiều sức lực để đến được bên quầy, ôm lấy thằng bé vì không đủ cao, không với được tớ mặt quầy vào trong lòng, mặc cho nó ôm lấy cổ anh, dụi dụi trong lòng anh, chỉ chỉ trỏ trỏ muốn ăn gì.
“Di Phấn, mẹ em đã xuất viện chưa?” Cô nghe thấy giọng nói của mình hỏi cô bé bên cạnh như vậy.
“Hử? Đúng rồi, đã xuất viện rồi.”
“Mẹ em rất yêu em phải không?”
“Hả? Mẹ đương nhiên rất yêu em. Cứ coi như em chỉ là một đứa trẻ được nhận nuôi, mẹ cũng đối xử với em tốt giống như Di Tô vậy!”
“Thật không, vậy còn bố em thì sao?”
“Bố? Ông cũng rất tốt, đợi thời tiết ấm áp rồi, sức khỏe của mẹ em sẽ tốt lên, ông nói sẽ đưa bọn em đi công viên giải trí. Di Tô còn làm loạn lên đòi Phạn Đoàn cùng đi, nhưng mà, nói thế nào cậu ấy cũng không đồng ý, nói phải quay về núi. Này, nhờ chị cố lên một chút, thu phục bố Phạn Đoàn, cậu ấy mới không cần phải quay lại núi nữa!”
“...”
“Chị sống cùng với Phạn Đoàn nhỉ? Cậu ấy gần đây có xảy ra chuyện gì không?” Đôi tay nhỏ lắc lắc vai cô, mắt vẫn nhìn cậu nhóc đang dựa vào lòng bố mình để trêu chị bán hàng, không biết cậu ấy lại nói cái gì hay ho để người ta cười liên tục như vậy. Mà cái người làm bố kia mãi mãi chỉ đứng trên bờ xem lửa cháy, thỉnh thoảng còn lộ ra nụ cười nhạt có vẻ tán đồng. “Phạn Đoàn, trước đây cậu ấy rất thích Di Tô, không biết vì sao bây giờ nhìn thấy em ấy là tránh, còn lúc nào cũng nói những lời kì kì quái quái. Cái gì mà cậu ấy làm không được, muốn em làm thay cậu ấy, cậu ấy không thể có, muốn em thay cậu ấy có, toàn những lời lộn xộn vớ vẩn em nghe không hiểu. Giống như dặn dò di chúc vậy, cái gì cũng đều muốn em thay cậu ấy làm.”
“...”
“Này? Chị, chị cứ cúi đầu mãi, có nghe người ta nói chuyện không vậy?” Nguyễn Di Phấn lắc lắc Hồ Bất Động, hỏi cô sao cứ im lặng mãi, ngẩng đầu lên thì thấy hai người một lớn một nhỏ mua xong kem đã quay trở lại.
Cô cúi đầu nhìn sàn nhà, cho đến khi một chiếc kem màu sắc rất quái dị nhét vào trong tầm mắt của cô. Cái màu tím không ra tím, xanh không ra xanh, nâu không ra nâu, hỗn tạp trộn lại với nhau, rất rất rất xấu, xấu đến mức gần như ảnh hưởng đến cả khẩu vị của người ăn. Cô ngây ra, ngẩng đầu nhìn anh.
“Những thứ em muốn đều có trong đó.”
“Màu sắc xấu quá, em không muốn ăn.” Cô nâng tay lên, bỏ qua chiếc kem xấu xí bi thảm nhất trần gian, du thẳng đến trước mặt anh, thò vào trong túi áo khoác ngoài của anh: “Em nói là em muốn ăn một trong ba loại đó, tùy anh chọn. Anh làm gì mà lại nhét toàn bộ vào một cái cho em như thế, em làm sao tiêu hóa được”. Những thứ cô thích, anh luôn muốn mang tới cho cô thật nhiều, nhiều hơn rất nhiều số lượng cô có thể tiêu thụ, chẳng chút mềm mỏng, cũng chẳng chút kì bí, chỉ dùng cách trực tiếp nhất mà đẩy đến trước mặt cô, bánh rán cũng thế, kem cũng vậy, cũng chẳng cần biết trái tim nhỏ bé của cô có chịu đựng được không.
Chẳng trách anh r