Tác giả: Tinh Dã Anh
Ngày cập nhật: 03:02 22/12/2015
Lượt xem: 1342476
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2476 lượt.
õ ràng là dựa vào sắc đẹp để chen vào giữa đám người, thế mà vẫn phải đợi lâu như vậy. Chẳng trách Phạn Đoàn phải điều khiển chị nhân viên bán hàng, anh còn phải lộ ra nụ cười mỉm với chị nhân viên đó. Chẳng trách chị nhân viên bán hàng lại chịu giúp anh làm cái thứ đồ khó khăn thế này cho cô ăn. Cầm món kem khó ăn không có trên menu thế này, cô nên khóc hay nên cười đây?
Anh cảm thấy chiếc áo khoác của mình lại đeo thêm mấy phần trọng lượng vốn không thuộc về nó. Hai cánh tay kia đang dồn lực, giữ lấy eo của anh. Anh nhìn chiếc kem màu sắc quái dị, nhướn mày lên suy nghĩ, thực sự không nghĩ cái thứ xấu xí này lại có thực lực khiến người ta dám dựa vào mình gần như vậy.
“Di Phấn, cậu nói chuyện gì với chị Hồ vậy? Sao mà cứ như vừa đàm phán xong hợp đồng lớn thế?”
“...”
Kết quả, cái kem xấu muốn chết kia vẫn bị Hồ Bất Động gặm một miếng hết sạch. Mùi vị quái dị chiếm cứ toàn bộ vị giác của cô, vị ngọt của sô cô la, vị tươi mát của vani và vị thơm của khoai môn, nhưng khi chúng hòa trộn lại với nhau thì chưa chắc sẽ ngon lành. Cô thè chiếc lưỡi tê cứng ra, tay phải không ngừng quạt quạt vào miệng, nhưng thực sự cô chưa từng nuốt một miếng kem lạnh đến như vậy, lạnh tới mức như thấy cả hoa tuyết bay vào mũi. Cô lại liếc nhìn bàn tay từ lúc rời xa khỏi túi áo khoác của sư thúc đại nhân, liền bị giữ trong lòng bàn tay anh như chuyện rất hiển nhiên. Tốt xấu gì thì cô cũng vì mối quan hệ đẹp đẽ giữa cóc và thiên nga mà đã cống hiến một chút. Ừm! Bàn tay rất mềm, so với đôi tay của nhân dân lao động làm việc nhà quá lâu đây mới thực sự là ngọc mêm hương nhu chân chính. Số lần bọn họ cắn môi nhau rõ ràng đã đạt đến một hạn định nào đó, vây mà sao bây giờ mới thể nghiệm được cảm giác sung sướng khi nắm bàn tay mềm mại của anh nhỉ. Trước đây cô đền bận làm những chuyện lưu manh gì, mà lại quên đi cái phương thức giao tiếp vừa trong sáng lại vừa thoải mái này!
Cả đoạn đường anh chẳng nói gì nhiều, chỉ dùng tay phải của mình nắm lấy tay trái của cô rất tự nhiên, cùng với con trai đưa cô bạn gái nhỏ của cậu ta về nhà, cũng tiện đường giải phóng cho chú kì đà cản mũi. Ngược lại tay của cô tương đối không an phận, cứ ngọ nguậy trong lòng bàn tay anh. Lúc thì cọ cọ vào bàn tay, lúc lại đàn vào kẽ ngón tay, tò mò như thể tay anh rất có giá trị nghiên cứu.
Sau đó, đột nhiên, tay anh siết chặt lại, cô cố ý buông chậm bước chân, kẽo giạn một chút khoảng cách với hải tiểu quỷ còn đang thân mật hơn cả bọn họ ở trước mặt.
“Anh thực sự muốn quay lại trên núi sao?” Đây là câu đầu tiên cô nói từ sau khi ăn xong chiếc kem, đầu lưỡi còn run run, kháng nghị với hành động tàn nhẫn “rõ ràng biết núi có hổ còn đi về phía hổ, chỉ bởi vì người đẹp” của cô.
“Ừ!” Câu trả lời của anh cho cô một khẳng định không hề cân nhắc.
“Nhất định phải về sao?”
“Ừ!”
“Ồ, vậy, khi nào lại xuống núi chơi?”
“...”
“Em chỉ nghĩ, khi anh lo xong chuyện lớn nhỏ trong môn phái, vừa hay nhàn rỗi không có việc gì, thì có thể đưa Phạn Đoàn xuống núi... chơi... chơi...”
“Anh không rảnh xuống núi chơi”, chính xác mà nói, trừ tắm rửa ra, anh là một người đến sườn núi cũng lười không muốn xuống.
“Ồ!”
“Anh đã nói rồi, trong đầu em có thắc mắc điều gì thì cứ nói với anh, đừng có giận dỗi với anh.”
“... Không có đâu!” Cô bĩu bĩu môi, rụt rụt cổ, bộ dạng không hợp tác lắm. Thứ cô nghĩ không thông thì có quá nhiều, lẽ nào anh có thể giúp cô giải quyết từng chuyện từng chuyện một sao? Vì sao cô không đi học liền bị thầy giáo điểm danh? Vì sao những thứ trong bài học đều quên mất không nhớ, những thứ nhớ được thì lại không thi? Vì sao tiền trong ví lúc nào cũng không đủ tiêu, tiêu hết rồi lại có cảm giác tội lỗi? Sao khi không trang điểm thì bị người ta nói không nữ tính, trang điểm rồi lại bị người ta chê là không tự nhiên? Sao khi không chú ý đến anh, anh luôn lượn lờ trước mặt, còn khi cô để ý đến anh rồi, anh lại muốn quay lại trên núi kia? Lúc mới bắt đầu, hai người đều không ưa nhau. Anh lại đi nhìn trúng cái số mệnh xui xẻo kia của cô, cô dứt khoát phải báo thù để anh xui xẻo. Thế như bây giờ thì có được coi là hai người đang yêu nhau rồi không?
Bọn họ bắt đầu khi nào chứ? Hai người bọn họ chưa từng mở miệng xác nhận lại mối quan hệ của mình. Quan hệ của họ bây giờ là quan hệ vui chơi giữa khách hàng và trai bao, quan hệ kì quái giữa sư thúc và sư điệt, hay là quan hệ nam nữ sau khi đùa cợt nhau xong lại hòa hợp? Nhưng bất luận là loại quan hệ dở hơi nào, dường như cũng đều khiến cô không tìm được cớ để nói một câu, “Nếu không thì, anh hãy vì một con cóc là em đây, đừng đi nữa, có được không?”.
Hơn thế nữa, ai biết được trong khái niệm của anh, đây có được coi là dung túng cô không.
Cô đánh giá quá cao sức ảnh hưởng của cô trong lòng anh. Cô dựa vào cái gì mà không cho anh đi? Từ đầu chí cuối anh đều không thích nơi này. Nơi này đã không yên tĩnh, không sạch sẽ, không tao nhã, lại còn có cả đống những thứ tâm lý rối rắm lạ lùng, nhìn đâu cũng không thấy những đạo lý của con người đơn giản. Thực ra, anh vẫn luôn cố