Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Yêu Em Thật Xui Xẻo

Yêu Em Thật Xui Xẻo

Tác giả: Tinh Dã Anh

Ngày cập nhật: 03:02 22/12/2015

Lượt xem: 1342456

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2456 lượt.

phân biệt đối xử thái quá”. Anh ta cả đời này vẫn chưa gặp qua một người chỉ đi làm vào ban ngày như Hạ Thiên Lưu, cái người ngồi trên ghế sô pha lớn trong phòng khách hoa lệ của câu lạc bộ, cúi mặt xuống lật sách xem, hai chân vắt lên nhau, không cho người khác động vào, nói năng cũng không giống như những người khác, chỉ ngồi ở đó để thu hút khách. Nói thật lòng, anh ta đến một tự giác của vật triển lãm cũng không có. Anh ta hoàn toàn không để ý đến ánh mắt xung quanh đang chiếu trên người mình, những ánh mắt đó dường như chỉ muốn mau chóng đem anh ta ra mà cởi sạch, lột sạch, chơi đùa, giày vò anh ta.
“Cậu nói đi, có phải Thiên Lưu thay đổi rồi không?” Con mắt sáng suốt của bà chủ câu lạc bộ nhìn thẳng vào cơ thể Hạ Thiên Lưu trên màn hình.
Không giống, chính là không giống, sao mà nhìn mãi cũng vẫn thấy không giống, tuy mỗi lần nghỉ hè, nghỉ đông cậu ấy đều xuống đón nha đầu thối kia lên núi, đều sẽ vì ân tình bà dạy dỗ tuyệt kĩ “đào tường” mà bị ép đến chỗ bà để đón khách. Tạo hình tóc vẫn là được cắt sửa theo ý bà, tóc mái phong trần, trang phục cũng vẫn là theo sự lựa chọn cẩn thận của bà, cắt vừa khít ôm lấy người, nhưng mà...
“Trước đây lão nương dạy cậu ấy bộc lộ cái biểu hiện ‘xuân’ như thế này sao?” Lông mi như tơ, ánh mắt mơ màng, hóa ra cái khóe môi cứ luôn mím chặt kia lại có thể bất giác mềm mại như thế. Khí chất rất “xuân”, đến cả động tác cũng “xuân’ như vậy, buông thả đưa tay khẽ sờ khóe môi. Không còn thấy ánh mắt cậu ấy khẽ nhìn ra xung quanh nữa. Cũng không còn thấy cậu ấy ngồi ngẫm nghĩ cái gì nữa. Thiên Lưu của bà từng thuần khiết trong sáng, vô tư, toàn thân tỏa sáng, mơ màng lại siêu nhiên, đối với chuyện nam nữ căn bản là trong sáng như tờ giấy trắng, chắc chắn là bị làm ô nhiễm mất rồi!
“Xuân?” Bây giờ là mùa hạ, đợi lát nữa phải nhớ chỉnh điều hòa nhỏ một chút, Thiên Lưu xem ra chịu không nổi khí lạnh như vậy.
“Chắc chắn là cậu ấy ‘làm’ sau lưng tôi rồi.” Cái biểu hiện đói khát “rất là muốn” này của cậu ấy rõ ràng chiếm được sự thích thú của phần lớn khách hàng, nếu không thì doanh số tháng này đã không cao như vậy. Lúc đầu bà cố sức nhét phim A cho cậu ấy xem, chính vì cảm thấy cậu ấy quá thuần khiết, không thích hợp với nghề nghiệp. Cho nên, bà thề phải bồi dưỡng cho cậu ấy phát lộ ra cái biểu hiện “xuân ý dạt dào” cho phù hợp với nghề nghiệp này. Kết quả, lần này cậu ấy lại “toàn thân xuân sắc che không được, tùy tùy tiện tiện tán phát ra”. Việc này bà ta phí tâm huyết lâu như vậy cũng không thành công, lại bị con nha đầu thối kia giải quyết đơn giản như thế, thật lòng bà không can tâm!
“‘Làm’ rồi?” Không phải là cái chữ “làm” như trong đầu anh ta đang nghĩ chứ? Anh ta đột nhiên có thể giải thích được sự khác biệt của Thiên Lưu trong lần gặp lại này. Ở Thiên Lưu vẫn là cái khí chất lạnh lùng cố hữu, nhưng từ đầu đến chân lại toát ra vẻ hấp dẫn người ta, nhìn thấu tâm can người ta. Vậy là thế nào? Cậu ta bị “ăn” rồi sao? Nhìn bộ dạng cậu ta, hình như còn bị “ăn” rất triệt để, đến xương cũng chẳng còn. Lẽ nào toàn thân đang toát ra vẻ mê mị mà bản thân cậu ta lại không cảm thấy.
“Lại còn bị nha đầu thối đó ‘ăn’ nữa. Lão nương càng lúc càng không thoải mái rồi!” Người đàn ông cực phẩm, sau khi trải qua sự dạy dỗ của bà, tận tay bà bồi dưỡng, lại bị chiếm đoạt như vậy.
“Vậy bà hãy phát huy sở trường của mình, chia rẽ nội bộ người ta đi, không ai có thể đấu lại sự phá hoại từ bên trong của bà cả.” Trác Duy Mặc thiếu gia chẳng phải là một ví dụ điển hình sao. Đứa con ngoan ngoãn bị mẫu thân của mình làm cho rối tung cả lên. Lẽ nào bà không cảm động với thứ tình yêu ngây thơ, thanh mai trúc mã, hai người yêu nhau mà không hề nhận ra? Chắc bà có cảm tình với cái loại tình yêu ngoại tình, loạn luân kích thích hơn nhỉ? Cho nên, bà mới bỏ mặc đứa con của mình, mà đi chăm chút cho chàng VIP trong câu lạc bộ của bà kia. Cái gọi là đại nghĩa diệt thân, chẳng qua cũng như vậy mà thôi.
Viền mắt màu tím nhạt lên: “Phá hoại? Hừ, cậu lại muốn nhắc nhở lão nương sao. Đúng vậy, ban đầu không phải vì giữ Thiên Lưu lại, với tính cách của ta, ta đã không tác hợp cho cậu ta với con nha đầu kia rồi”. Hại con trai lão nương đến bây giờ vẫn còn ghi hận với cái “người mẹ độc ác” là bà đây. Ai bảo Thiên Lưu nhà người ta đánh nhanh thắng nhanh, lại có mục tiêu rõ ràng như vậy. Làm người luôn phải có nguyên tắc, lúc đầu bà đã đồng ý giúp Thiên Lưu, không thể không giữ đạo lí, vì tình mẫu tử mà thay lòng đổi dạ được.
Tình yêu chính là chiến trường, thật tàn khốc!
“Bà chủ, hãy nghe tôi, phải phá bọn họ thì chúng ta mới được vui vẻ chút, VIP của bà đã sắp bị ô nhiễm đến thân xác cũng không còn nguyên vẹn rồi.” Giơ ngón tay cái lên, Tần Vĩnh Thi chỉ vào màn hình giám sát. “Cậu ấy mà còn ‘xuân’ thế này nữa, thì có muốn giữ nguyên tắc bán nụ cười không bán thân cũng khó rồi.”
“Hừ yên tâm đi, nha đầu thối kia, cứ coi như lão nương không gây thêm rắc rối cho cô ta, thì cái đầu óc quái gở của cô ta cũng có thể tự nghĩ ra cả đống vấn đề rắc rối.”
“Vậy bà định xử lí làm sao với


Polaroid