Tác giả: Tinh Dã Anh
Ngày cập nhật: 03:02 22/12/2015
Lượt xem: 1342407
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2407 lượt.
u chảy trong tay, toan ném nó vào thùng rác, nhưng tay mới hạ xuống một nửa thì “phanh” lại ở lưng chừng. Cô hít thở một hơi thật sâu, không khí ở đây có vị hơi chua, cô khom người, nhẹ nhàng thả viên thuốc vào thùng rác rồi đứng thẳng dậy, quay người đi đến gõ cửa phòng vệ sinh.
“Cô nói ai là kẻ thứ ba?”, tiếng Tả Gian Lăng loáng thoáng vọng ra từ trong phòng tắm, “Tôi cũng đang muốn hỏi cô là ai, đây là điện thoại của bạn trai tôi cơ mà. Nực cười, tôi vẫn chưa hỏi cô là con hồ ly tinh ở đâu chui ra, thế mà cô còn dám mắng chửi tôi. Ai thèm để ý đến cô!”.
“Cạch, cạch!”
Tiếng gấp điện thoại phát ra từ phòng tắm, cửa phòng mở toang, Tả Gian Lăng hằm hằm bước ra, cô mặc chiếc váy dài đồng phục màu đen của trường nữ sinh, tóc buông xõa trên vai, vài sợi tóc mai dính trên khóe miệng. Có lẽ không ngờ người ngoài cửa là Hồ Bất Động, nên Tả Gian Lăng hơi ngạc nhiên, nhưng ngay lập tức cô bình tĩnh trở lại. “Cậu đến rồi à?”
Bất Động chưa kịp trả lời thì bị tiếng điện thoại của Tả Gian Lăng cắt ngang, Tả Gian Lăng nhìn cái tên trên màn hình rồi cau mày, bật mạnh chiếc điện thoại. “Làm gì vậy?” Câu chào hỏi không chút nhã nhặn.
“Anh không nói với tôi là anh đã có bạn gái.” Tả Gian Lăng nhíu chặt đôi mày, giữ nguyên âm lượng ở mức lớn, “Tôi ghét nhất làm kẻ thứ ba, vậy mà anh dám biến tôi trở thành kẻ thứ ba”.
Bất Động nghe thấy câu đó, tim bỗng giật thót. Cô cúi gằm mặt nhìn xuống sàn nhà, vờ như chẳng nghe thấy gì.
“Cái gì gọi là chơi bời mà thôi? Cái gì gọi là em quá thật thà? Anh cho rằng mình là ai chứ?”
Dứt lời, một loạt tiếng tắt máy, tháo pin xuyên vào tai Hồ Bất Động, cô ngẩng đầu nhìn cục pin điện thoại đã nằm gọn trong tay Tả Gian Lăng. Nhưng có vẻ vẫn chưa hả giận, cô ta lại lắp cục pin vào, mở máy, tay run run, xóa số liên lạc của cái người kia đi.
“Lại là tên đào hoa thối tha nào vậy?” Cô đứng bên cạnh nhìn Tả Gian Lăng, nhẹ nhàng hỏi.
“Chưa thấy ai thối tha như tên này.”, cô chau mày, vứt điện thoại vào trong túi.
Hồ Bất Động không biết nói gì nữa, đành đổi chủ đề: “Chị Nhất Nhất nấu cơm xong rồi, xuống ăn đi”.
“Xuống dưới tự sát à?” Tả Gian Lăng lườm Bất Động một cái. Điện thoại lại rung, cô móc ra, kiểm tra hộp thư đến rồi mím môi. “Không ăn nữa. Mình có chút việc phải đi trước đây.”
“Cậu… có thể đừng như vậy được không?” Cô theo sau Tả Gian Lăng, lí nhí làu bàu.
“Mình làm sao cơ?”
“Dù gì đây cũng là nhà Nhất Nhị, cậu có thể đừng…”
“Đừng liên lạc với người con trai khác ở nhà Nhất Nhị chứ gì?” Tả Gian Lăng thẳng thắn nói nốt nửa câu còn lại.
“…”
“Vậy cậu muốn đi tố cáo sao?”
“…”
“Cậu có thể đi tố cáo, hai người họ đều ở dưới nhà đó.”
“…”
“Đã không dám đi tố cáo, vậy cậu tiếp tục giúp mình giữ bí mật đi. Mình không ở đây, các cậu cũng tự nhiên hơn, không phải sao?” Tả Gian Lăng hơi nghiêng về phía sau, nhìn Hồ Bất Động đứng chôn chân tại chỗ. Không đợi cô đuổi theo nữa, Tả Gian Lăng bước nhanh xuống tầng một.
“Chị Nhất Nhất, bây giờ em có việc gấp phải đi.”
“Hả? Cái cớ vớ vẩn thế mà em cũng nghĩ ra được à? Có chuyện gì gấp cũng phải ăn hết phần của em trước mới được đi!” Giọng Huỳnh Nhất Nhất không hài lòng vọng lên từ tầng dưới, Hồ Bất Động vẫn đứng “bất động”.
“Đợi Nhất Nhị tiễn em xong, bảo anh ấy ăn hết phần của em nhé.” Lại nghe tiếng Tả Gian Lăng mở cửa ra ngoài, cô vẫn đứng nguyên tại chỗ.
“Em muốn đi đâu?” Cuối cùng cũng nghe thấy tiếng anh ta.
“Anh cũng muốn kiểm soát em sao?”
“Là em bảo anh tiễn em đấy chứ, anh không muốn lái xe đi hóng gió vô mục đích đâu.” Anh chỉ ra chỗ mâu thuẫn trong lời nói của cô…
“He he, em cứ tưởng anh muốn kiểm soát em đi đâu chứ.”, cô ấy nói.
“Chị, em đưa Lăng về trước, chị cho cô nàng trên lầu ăn no trước đi nhé, chỗ còn lại, đợi lát về em chiến đấu nốt.” Câu đùa cợt vô tâm của anh khiến Bất Động càng “bất động”.
Tiếng đóng cửa vang lên, cô cắn chặt môi dưới, lại hít lấy một hơi thật sâu, có vẻ như không khí còn ngột ngạt hơn cả vừa rồi.
Có tiếng dép lê loẹt quẹt đi lên cầu thang, cô ngẩng đầu, Huỳnh Nhất Nhất đang đứng ở đầu cầu thang nói: “Là chị bảo Nhất Nhị gọi Lăng đến, lâu lắm rồi chưa gặp nó, muốn tụ tập một chút”.
Cô lắc lắc đầu, không nói gì.
“Lâu như vậy rồi, em vẫn đơn phương si tình thế sao?”
“…”
“Thứ chị cho em, cái khế ước nhân duyên gì đó, em nói là thứ rất có ích, em không dùng à? Chẳng phải bố em nói nó có ích sao?”
“Thứ đó, em không dám dùng.” Cô nhăn mặt cau mày, thiểu não nói.
“Tại sao không dám dùng?”
“Em dùng mất nhân duyên của chị rồi thì chị phải làm sao?”
“…” Huỳnh Nhất Nhất im lặng một lát mới nói tiếp: “Ngốc à, ngoài em ra làm gì có ai tin chuyện này, chẳng qua chị muốn giúp em yên tâm mà thôi. Chị đã kết hôn rồi, còn hứng thú gì mấy cái trò lãng mạn ấy nữa chứ, còn cần gì nhân duyên.”
“…”
“Em không cảm thấy em nên thổ lộ một lần sao?”
“Thổ lộ xong ngày mai sẽ phải đi nhặt xác anh ta mất.”
Bạn trai đúng nghĩa (trung)
“Yên tâm, trong