Tác giả: Tinh Dã Anh
Ngày cập nhật: 03:02 22/12/2015
Lượt xem: 1342411
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2411 lượt.
n một lần thì sợ đến già, ngọt muốn chết, lại không thơm, không biết là được làm từ bột mỳ hay từ bột đá nữa…” Cô phân loại sách thành H đến 25+ xong. “Anh cầm ăn tạm lót dạ trước, làm công việc đó rất tiêu hao thể lực, tuy tôi thực sự rất muốn biết hao kiệt sức lực mà chết rốt cuộc là như thế nào… Ý, tình trạng…”
Anh vẫn chẳng nói nửa lời, như thể không hề nghe thấy cô đang nói gì, chỉ cầm chiếc bánh mỳ vẻ suy tư.
“Nhưng mà, bà chủ đó biết được là mua cho anh ăn, liền chủ động giảm giá một nửa, làm tôi giật cả mình. Anh không biết bà ta keo kiệt đến mức nào đâu, tự mở được một tiệm bánh nhỏ, liền dùng ánh mắt bà chủ khinh thường nhìn bọn làm thuê chúng tôi. Bà ta lúc nào cũng mong trở thành bà chủ. Kể ra bà ta làm bà chủ lớn thì hơi viển vông nhưng làm mụ già xấu tính thì rất hợp đấy!”
“…” Anh liếc mắt nhìn cô đang thu dọn sách ở phía sau mình rồi xoay chiếc ghế lại. “Cô đang lấy lòng tôi đấy hả?” Chẳng còn nghi ngờ gì nữa.
“Hả?” Cô một tay cầm sách, há hốc miệng mà quay lại nhìn anh ngơ ngác.
“Cô đang lấy lòng tôi, đúng không?” Anh gần như khẳng định.
“Người nhà anh dạy anh dùng bánh mỳ bột đá để lấy lòng người khác à?” Là khả năng lấy lòng người khác của cô hơi thấp, hay là anh dễ chăm sóc quá?
Anh hoàn toàn chẳng nghe những gì cô nói, trả lời một câu chẳng hề ăn nhập: “Muốn tôi ôm cô?”. Anh quay đầu nhìn thẳng vào cô. “Hay là… vì số mệnh của cô?”
“…”
“Hừ.” Anh hờ hững nhếch khóe miệng lên, cười rất bình thản. “Tôi rất muốn xem xem, cô có thể vì cái số mệnh này mà lấy lòng tôi đến mức nào.”
Hồ Bất Động có thể lấy lòng người khác đến mức nào?
Cô cũng không biết có phải vì tư thế của Hạ Thiên Lưu khi đề cập đến vấn đề này quá đẹp hay không mà khiến cô cảm thấy chuyện này có uẩn khúc, rất có giá trị nghiên cứu. Tóm lại là từ hôm đó, sau chiếc xe cà tàng của cô thừa ra một anh chàng đẹp trai. Sáng sớm cô đưa cậu con trai đi học, tối lại đón ông bố về nhà, tự biến mình thành cô giúp việc của nhà họ Hạ. Nhưng chiếc mũ xanh kia, không được sự chấp nhận của bố con nhà họ Hạ và tuyệt đối không lại gần bọn họ trong bán kính một mét.
Cô từng bí mật thăm dò sự thực đằng sau Câu lạc bộ Bạch Mã kia và kẻ nào đó đã bỏ ra một món tiền không nhỏ cho anh chàng trai bao này để đổi lại một nụ cười lạnh nhạt. Một hôm, cô chạy đi rút tiền và nhân tiện kiểm tra số dư trong tài khoản, giật mình khi phát hiện tài khoản của mình tăng lên đến mấy con số không. Cô cứ há hốc miệng mà đứng nhìn hồi lâu, cho đến khi thằng nhóc Phạn Đoàn đứng bên cạnh mút kem kéo gấu áo của cô thật mạnh.
“Chị Hồ, kem của chị chảy đầy lên màn hình rồi.”
“Phạn Đoàn, đi, đổi thực đơn bữa tối nay, bố em cần bồi bổ một chút, công việc anh ta làm rất tổn hại đến sức khỏe. Bào ngư, vây cá, hải sâm.” Cô đang run lên vì mấy con số không trong tài khoản, chợt nghe chiếc máy rút tiền bị que kem của cô chảy ướt nhòe, rú lên một hồi rồi tắt ngấm.
“Chị Hồ, đèn tắt rồi.”
“…”
“Hình như thẻ của chị vẫn nhét ở bên trong.”
“…”
“Ngân hàng hình như đóng cửa mất rồi.”
“…”
“Tối nay chúng ta ăn gì?”
“…”
Thế là, khi Hạ Thiên Lưu nhăn mặt nhìn trong bát mình chỉ còn sót đúng một chiếc bánh mỳ, nghe con trai kể lại cậu chuyện hi hữu về cô nàng siêu nhân phá hỏng tài sản công, còn hại anh “vất vả” kiếm được cả đống tiền mà vẫn phải ngậm ngùi, Hồ Bất Động chỉ biết nhìn anh cười trừ xin lỗi. Anh lạnh lùng “hừ” một tiếng.
Đúng lúc cô đang học cách lấy lòng người khác thì tiếng “hừ” đó của Hạ Thiên Lưu khiến cô bị tổn thương ghê gớm. Hôm sau rút tiền xong, cô lập tức định khôi phục lại hình tượng của mình. Mua xong thức ăn, cô chuẩn bị sẵn sàng để lấy lòng vị đại nhân nắm giữ số mệnh của mình. Nhưng vị đại nhân đó không biết là vì chán ngán bánh mỳ khô khốc hay là đã bị bánh mỳ làm cho mềm nhũn chân rồi, dẫn đến “biểu hiện công việc không tốt”. Tóm lại, mấy ngày liền cô nhận được điện thoại đe dọa của bà chủ Câu lạc bộ Bạch Mã.
“A lô! Lão nương thông báo cho cô biết, hôm nay Thiên Lưu không về nhà, cô chịu khó cô đơn mà đợi đến sáng nhé! Ha ha ha!”
“Chắc chắn là bà cố ý.”
“Haizzz, tôi cố ý đó, làm sao nào?”
“…”
“Tôi nghe nói, gần đây cô đối xử rất tốt với Thiên Lưu nhà tôi. Tôi nói cho cô biết, giờ là thời nào rồi còn giở mấy trò thục nữ hiền dịu, nào là cơm nước, nào là lôi con cái ra dụ dỗ, cô đúng là quê mùa! Tôi thấy mà thương cho cô. Tóm lại, mấy hôm nay tôi bao Thiên Lưu rồi, tuyệt đối không để cô đắc ý. Hừ, tôi ghét nhất là nói chuyện với bọn xử nữ như cô, dập máy đây! Cuối cùng, tôi nói cho cô biết, Thiên Lưu nhà tôi khi ngồi sau xe của cô, không cho phép cô sờ tay vuốt chân, không cho phép dựa vào phía sau, càng không cho phép phanh gấp để cậu ấy nhào về phía trước, nếu không thì, tôi sẽ cho người đánh chết cô rồi đem cho chó ăn, từng miếng từng miếng một! Tút…”
“…”
Thế là…
“Cô đau lưng à?”, giọng của Hạ Thiên Lưu từ phía sau chiếc xe cà tàng của Hồ Bất Động.
“…” Hồ Bất Động ưỡn thẳng lưng, lái xe một cách khó khăn. Cô liếc nhìn anh chàng Hạ Thiên Lưu đang nắm chắc tay vào tay